| 
Một
cơn gió bụi (Hồi ký)
Lệ
Thần Trần Trọng Kim (1883-1953)
Chương 1
Cuộc đời yên lặng và vô vị
Sau 31 năm
làm việc trong giáo giới, trải làm giáo sư ở trường
Trung Học Bảo Hộ và trường Sĩ Hoạn, kế lại sung
chức Bắc Kỳ Tiểu Học Thanh Tra, rồi về giữ chức
giám đốc trường Nam Tiểu Học ở Hà Nội, đến năm 1942
mới được về hưu. Tưởng thế là được nghỉ ngơi cho
trọn tuổi già. Bởi vì trong một đời có nhiều nỗi
uất ức sầu khổ về tình thế nước nhà, về lòng hèn
hạ đê mạt của người đời, thành ra không có gì là
vui thú. Một mình chỉ cặm cụi ở mấy quyển sách để
tiêu khiển. Ðó là tâm tình và thân thế của một người
ngậm ngùi ở trong cái hoàn cảnh éo le, và trong
một bầu không khí lúc cũng khó thở. Ðược cái rằng
trời cho người ta có sẵn cái tính tùy cảnh mà an,
cho nên bất cứ ở cảnh nào lâu ngày cũng quen, thành
ra thế nào cũng chịu được.
Năm Quý Mùi (1943) là năm trăng mờ gió thảm, tiếng
chiến tranh inh ỏi khắp hoàn cầu, toàn xứ Ðông Dương
bị quân Nhật Bản tràn vào, họa chiến tranh mỗi ngày
một lan rộng. Dân Việt Nam bị đói kém đau khổ đủ
mọi đường, lại căm tức về nỗi nước nhà suy nhược
phải bị đè nén dưới cuộc bảo hộ trong sáu bẩy mươi
năm, cho nên ai cũng muốn nhân cơ hội ấy mà gây
lại nền độc lập đã mong mỏi từ bao lâu.
Tôi là một người nước Việt Nam, lẽ nào lòng tôi
lại không rung động theo với dịp rung động của những
người ái quốc trong nước? Nhưng vì hoàn cảnh khó
khăn, lòng người ly tán, nhiều người lại muốn lợi
dụng cái tiếng ái quốc để làm cái mối tư lợi cho
mình, vì vậy mà tôi chán nản không dự vào đảng phái
nào cả, mà cũng không hành động về phương diện chính
trị. Ngoài những lúc làm những công việc hàng ngày
phải làm, khi rỗi rãi gặp những bạn thân, nói đến
chuyện thiên hạ sự và việc nước nhà, thì tôi cũng
nói chuyện phiếm và mong cho nước nhà chóng được
giải phóng.
Thường tôi gặp người Pháp, tôi cũng nói thẳng rằng:
nếu trong cái hoàn cảnh này, người Pháp hiểu rõ
tình thế mà buông tha chúng tôi ra thì không những
là nước Pháp không thiệt thòi gì mấy về đường kinh
tế, mà về đường văn hóa và thực tế lại có phần lợi
vì đã làm một cái ơn lớn cho cả một dân tộc. Mà
thực tế nếu được như vậy thì dân Việt Nam không
bao giờ quên được cái ơn ấy, mà vui lòng hợp tác
với nước Pháp. Song đó là một cái mộng tưởng không
thê có ở trong đời này, là đời đầy những sự tham,
sân, si, cho nên nhân loại đã phải chịu bao nhiêu
nỗi đau buồn khổ não. Mà còn phải chịu không biết
đến bao giờ mới thôi!
Trong khi nước Pháp đang bị cái nạn chiến tranh,
người Pháp đối với người Việt Nam không đổi thái
độ chút nào, mà người Nhật thì lại muốn lợi dụng
lòng ái quốc của người Việt Nam để quyến dụ người
ta theo mình. Người Việt Nam không phải là không
hiểu cái tâm địa người Nhật, song có nhiều người
muốn thừa cái cơ hội hiện tại mà phá vỡ cái khuôn
khổ bé hẹp nó ràng buộc mình đã bao lâu để gây ra
cái không khí mới, rồi sau thế nào cũng tìm cách
đối phó. Phần nhiều người trí thức trong nước đều
có cái quan niệm ấy, nhưng vì thế lực không đủ,
cho nên không ai hành động gì cả, trừ một bọn người
hoặc vì lòng nóng nảy, hoặc vì lòng ham danh lợi
chạy theo người Nhật.
Nước Nhật Bản trước vốn là một nước đồng văn đồng
hóa ở Á Ðông, nhưng về sau đã theo Âu Hóa, dùng
những phương pháp quỉ quyệt để mở rộng chủ nghĩa
đế quốc của họ, trước đã thôn tính Cao Ly và Mãn
Châu, sau lại muốn xâm lược nước Tàu và các nước
khác ở Á Ðông đã bị người Âu Châu chiếm giữ. Người
Nhật tuy dùng khẩu hiệu "đồng minh cộng nhục"
và lấy danh nghĩa "giải phóng các dân tộc bị
hà hiếp", nhưng thâm ý là muốn thu hết quyền
lợi về mình. Bởi vậy chính sách của họ thấy đầy
những sự trái ngược, nói một đàng làm một nẻo. Cái
chính sách ấy là chính sách bá đạo rất thịnh hành
ở thế giới ngày nay. Dùng lời nhân nghĩa để nhử
người ta vào chòng của mình mà thống trị cho dễ,
chứ sự thực thì chỉ vì lợi mà thôi, không có gì
là danh nghĩa cả.
Trong hoàn cảnh khó khăn ấy tôi phải nén mình ngồi
yên. Song mình muốn ngồi yên mà người ta không để
cho yên. Hết người này đến nói chuyện lập hội này,
người khác đến nói chuyện lập đảng nọ. Ðảng với
hội gì mà tinh thần không có, sự tổ chức chẳng đâu
ra đâu thì càng nhiều đảng và hội bao nhiêu lại
càng thêm rối việc bấy nhiêu, chứ có ích gì? Bởi
vậy đối với ai, tôi cũng lấy lòng ngay thẳng mà
đáp lại, nhưng không đồng ý với ai cả.
hết: Chương 1, xem tiếp: Chương 2
Chương
2
Chương
3
Chương
4
Chương
5
Chương
6
Chương
7
Chương
8
Chương
9
Chương
10
Chương
11
Chương
12
|