₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪

TRUYỆN TRINH THỬ

* Khuyết danh

₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪₪

 

 

Trinh Thử (chuột cái trinh tiết)  

 

01. Chuột đực và chuột bạch lư thuyết nhau

Vừa năm Long Khánh đời Trần,
Muôn phương triều cống mười phân thái b́nh.
Ngụ miền Lộc đỗng cảnh thanh,
Là Hồ sinh vốn thiện danh đang th́.
Nhiều bề cách vật trí tri,
Tiếng muông chim lại hay suy nên lời.
Kinh thành nhân thủa ra chơi,
Lư lê thủ tướng gần nơi ngụ nhà.
Canh ba thánh thót đồng hồ,
Lạ nhà chưa ngủ hồ đồ xiết bao.
Bỗng nghe bên cỗi bích đào,
Tiếng con muông sủa bào hao dậy dàng.
Chẳng là chuột bạch bên tường,
Cong đuôi mà chạy vội vàng hăi kinh.
Cửa hang sẵn ở góc thành,
Chạy ngang vào đấy ẩn ḿnh một khi.
Mất mồi muông lại chạy đi,
Trong hang dường tiếng nam nhi hỏi rằng:
"Uẩy ai quen thuộc chưa tường !
Đêm khuya đương đột v́ chưng cớ nào ?"
Hồ sinh thấy sự lạ sao,
Đến bên tường, ghé mắt vào ḍm chơi.
Thấy con chuột đực nằm dài,
Lời ăn tiếng nói như người chưa khôn.
Đương khi nói ngọt, nói ngon,
Bây ǵờ Chuột bạch c̣n run như cầy.
Một giây tỉnh lại mới hay :
V́ chưng lỡ bước biết đây chốn nào.
Tới lui khôn biết làm sao,
Khác nào như thể cáy vào hang cua.
Dám bày nông nỗi tŕnh thưa,
Rằng: "Tôi nhà cũng quanh co miền này.
Quá chân lạc lối tới đây,
Chẳng may bỗng gặp muông cầy bất nhân.
Phúc sao mà cũng mau chân,
Chạy vào lại được gửi thân chốn này.
Rộng cho nương náu ở đây,
Được qua nạn ấy ơn dày dám vong."
Lời ăn tiếng nói thong dong,
Chàng nghe cũng động tấm ḷng nước mây.
Rằng: "Sao cả quyết tới đây,
Nào chồng con ở đâu, nay làm ǵ ?
Một ḿnh khuya khoắt ra đi,
Dường như giống vạc, cớ ǵ ăn đêm ?
Hay là nhắn cá, gửi chim,
Đêm xuân đón gió đi t́m mùi hương ?
Rằng ta rộng răi ḷng thương,
Phỏng như gặp kẻ phũ phàng th́ sao."
Nàng nghe chàng nói thấp cao,
Nỗi ḿnh mới kể tiêu hao xa gần:
"Thiếp nay ở măi Đông lân,
V́ cơ thương cẩu lang quân tếch ngàn.
Mối ḷng khôn xiết thở than,
Thương chồng lại xót một đàn con thơ.
Rồng rồng theo nạ sớm trưa,
Của đâu cho được dư thừa miếng ăn.
Pha phôi chẳng quản nhọc nhằn,
Chân le chân vịt nào phân đêm ngày.
Nghe quan thủ tướng bên này,
Cửa nhà tráng lệ, của dày bằng non.
Muốn ăn hét phải đào giun,
Pha bờ xông bụi nào c̣n biết e.
Đêm hôm cũng dấn ḿnh đi,
Sang đây kiếm ít đem về làm lưng.
Ai ngờ gặp đứa gió trăng,
Cho nên khuất nẻo lạc chừng khốn thay !"
Chàng nghe nông nỗi giăi bày,
Quyết ḷng cầm sắt một hai dỗ dành.
Rằng: "Nàng giải hết chân t́nh,
Thương thay phận gái một ḿnh long đong.
Đă hay trong đạo vợ chồng,
Nghĩa sâu t́nh nặng há ḷng chẳng thương.
Kinh quyền đôi lẽ là thường,
Được nơi tựa ngọc nương vàng th́ thôi.
Chẳng lo mẹ góa con côi,
Sớm khuya loan phượng no đôi dường nào.
Chẳng lo liễu cợt hoa chào,
Bướm ǵn ong giữ làm sao cho tuyền.
Vả nàng là gái thuyền quyên,
Phỏng khi gặp kẻ vô duyên khôn dè.
Ví mà dốc tấm ḷng qú,
Giữ sao cho được trọn bề hướng dương."
Nàng nghe ăn nói sỗ sàng,
Muôn sầu tầm tă, hai hàng chứa chan.
Cúi đầu thưa nói khoan khoan :
"Thiếp như phận liễu gặp cơn gió đoài.
Đă thương mới dám ngỏ lời,
Nhớ trong thanh sử hôm mai ghi ḷng.
Chữ rằng ṭng nhất nhi chung
Gái hiền thờ chỉ một chồng chẳng hai.
Cương thường đạo cả há chơi,
Một niềm hằng giữ, mấy lời đinh ninh.
Vả nay bóng đă xế mành,
Dám đâu c̣n lại gieo ḿnh nữa nao.
Mặc ai ong bướm xôn xao,
Mười phần cũng chẳng chuyển dao một phần.
Hạ qua dám ước lại xuân,
Dễ hầu gà luộc mấy lần nữa sao ?
Phận đành cho ả họ Tào,
Mong sân ḥe được thanh tao là mừng.
Bây giờ sẩy bước lỡ chừng,
Tôi đây đă đội ơn chưng ḷng chàng.
Đoái tương thân phận lỡ làng,
Dạy đường phương tiện ḷng càng cám ơn.
Tóc tơ giải hết nguồn cơn,
Quyết liều chịu tốt thờn bơn một bề.
Vu qui núi chỉ non thề,
Tấc ḷng đá tạc vàng ghi dám rời.
Ở đời kiên ngạnh với đời,
Kẻo e oanh yến những lời khen chê !
Chàng rằng: "Nàng vẫn chấp mê,
Chẳng hay lo trước ắt th́ lụy sau.
Hăy suy cho thấu cơ mầu,
Trong khi tụy hoán dễ hầu một ai.
Chữ rằng: 'xuân bất tái lai',
Một ngày là mấy sớm mai hỡi nàng !
Tới lui đôi lẽ cho tường,
Tính bề xử biến hơn đường kiên trinh.
Kết làm phu phụ chi t́nh,
Chẳng lo thuyền bách lênh đênh giữa nguồn.
Ḷng xuân tưởng đến cũng buồn,
Chẳng nghe câu ví phương ngôn thường lề:
'Chơi xuân kẻo hết xuân đi,
Cái già sồng sộc nó th́ theo sau'.
Ngựa qua cửa sổ bao lâu,
Kiếp toan kiếm chốn bán sầu mua vui.
Hoa tàn nhị rữa th́ thôi,
Bấy giờ ai kẻ c̣n lời tóc tơ.
Một ḿnh giữ đống con thơ,
Dễ ai lo lắng sớm trưa với nàng.
Có khi biến, có khi thường,
Suy điều cùng chiếu cùng giường vầy vui.
Song song như đũa có đôi,
ấm no cùng thoả, ngọt bùi cùng ăn.
Bằng khi ṿ vơ nửa chăn,
Canh khuya trằn trọc băn khoăn vui ǵ.
Được chăng một tiếng tiết ngh́,
Bắc đồng cân thử xem bề nào hơn.
Xưa nay mấy kẻ hồng nhan,
Gan vàng dạ ngọc cơ hàn được đâu.
Như người phú các thư lâu,
Ḷng son dạ sắt ḿnh đâu dám b́ !"
Nàng rằng: "Phận gái vụng về,
Đắn đo chút cũng thấu bề phải chăng.
Vợ chồng đạo cả lẽ hằng,
Tạo đoan lẽ ấy há rằng phải chơi.
Kể từ thủa mới thiên khai,
Nằm hang ở nội chưa ai biết ǵ.
Cũng c̣n có lễ lệ b́,
Chê loài cẩu hợp răn bề dâm bôn.
Phu thê phong hóa chi nguyên,
Sự vong như thể sự tồn kẻo quê.
Trời đâu phụ kẻ tiết ngh́,
Lân kinh, Mao giản tạc ghi c̣n truyền.
Đời xưa mấy gái tiết hiền,
Chẳng nên giống nọ, th́ nên giống này.
Mấy người tính nước, ḷng mây,
Sớm đưa gă Lư, tối vầy chàng Trương.
Sử xanh c̣n chép rơ ràng,
Ḷng này đâu dám ra tuồng như xưa.
Kẻ chồng c̣n đó trơ trơ,
Cùng người khác đă đợi chờ t́nh chung.
Kẻ thời mới khuất mặt chồng,
Chưa xanh ngọn cỏ, cải dong, biến ngh́.
Những loài ấy kể làm chi,
Rành rành bia miệng c̣n ghi đến rày."
Chàng nghe lại nói lời này:
"Nàng tuy biết một chưa hay biết mười.
Đă là tai mắt ở đời,
Cứ ḿnh, chớ bắt chước người vụ danh.
Ở trong thế sự vẫn thanh,
Hễ mà miễn được ích ḿnh thời thôi.
Ví dù bắt chước như ai,
Nói màu trinh tiết, ở loài bôn ba.
Hán thời Lă hậu ai qua,
Sớm khuya cửa tía, vào ra nhà vàng.
Từ khi khuất mặt Hán hoàng,
Mà ḷng tư túi với chàng Tự Cơ.
Ả Hồ dương nọ chẳng vừa,
Cớ ǵ mà lại toan thờ Tống công.
Ḱa như Vũ hậu cũng nồng,
Mày ngài được sánh bệ rồng mấy phen.
Vua Đường thoắt mới xe tiên,
Rủ rèm trong đă có nguyền riêng tây.
Họ Trương đôi gă đẹp thay,
Hứa Tam tư lại chuyền tay mận đào.
Điêu Thuyền há chính chuyên nào,
Khi ra Lă Bố khi vào Đổng công.
Gặp ai thời nấy là chồng,
Cơi đời đâu đấy đều cùng cười chê.
Thử coi lấy đấy mà suy,
Người thiêng hơn vật nào ngh́ ở đâu.
Người thời đắc thế sang giàu,
C̣n cầu thích ư c̣n cầu hưu danh.
Huống chi vật mọn quần sinh,
Giữ sao vẹn chữ tiết trinh mà b́."
Gót đầu nàng lặng ngồi nghe,
Lâu lâu lại ngoảnh mặt đi thở dài.
Chàng nghĩ đàn đă êm tai.
Kể đường lợi hại nói chơi xa gần.
Rằng: "Thương nàng chửa yên thân,
Ở nơi đ́nh chủ đông lân bây giờ.
Khó khăn nhà xác như vờ,
Nước sông gạo chợ, củi mua củi đồng.
Thịt chẳng có, cá thời không,
Chốn nằm chẳng có màn mùng che thân.
Gà về bới nát cỏ sân,
Mèo buồn lại chạy kiếm ăn ngơ ngoài.
Chó nằm hè gậm vỏ khoai,
Lợn ngồi dũi đất ngậm hơi gầy g̣.
Vật nuôi c̣n chửa được no,
Của đâu thừa thăi để cho đến nàng.
Vả hay tiếc của giữ giàng,
Giang san một nắm lại càng dấu dung.
Vắt chày ra nước ṛng ṛng,
Miếng ăn đè cột chớ ḥng mon men.
Hứng tay dưới, vắt tay trên,
Rán sành ra mỡ bon chen từng điều.
Treo cổ chó, buộc cổ mèo,
B́nh dưa lọ muối chắt chiu nom ḍm.
Vặt đầu cá, vá đầu tôm,
Liệu thưng bữa sớm bữa hôm ít nhiều.
Hạt rơi hạt rụng bao nhiêu,
Chậu bồn úp lại, ai đào chẳng ra.
Thấy nàng ḷng dạ xót xa,
Châu chan sầu tủi nghĩ ḥa thương cho.
Anh nay nhờ phận ấm no,
Tổ nhân thiên táng, huyệt do mối đùn.
Hợi long nhập thủ chuyển khôn,
Bao nhiêu hổ thủy cũng tuôn nhập đoài.
Rày chen vượng tướng hào tài,
Đông phương tị ngọ mấy đời đến nay.
Vả xem cây lộc tốt thay,
Quí nhân phù trợ tài này làm nên.
Lại xem tiền định chẳng hèn,
Mười thầy cũng nói như in một lời.
Số tử vi đă giăi bày,
Tham lang thủ mệnh ắt rày vượng thay.
Vậy nên gặp cửa người đây,
Ngôi cao nhất phẩm, lộc dày thiên chung.
Ṭa ngang dăy dọc trùng trùng,
Tả lâu hoa tạ, hữu cung ngọc đường.
Của thời núi bạc non vàng,
Thóc Chu, lúa Hán kho tàng xiết đâu.
Thạch Sùng tắc lưỡi lắc đầu,
Nhân sinh rất mực ḥa giàu ḥa sang.
Thức ǵ thức chẳng sẵn sàng,
Giàu ḷng ăn ở nghênh ngang một ḿnh.
Vả nhà lắm kẻ hiền lành,
Tụng kinh chẳng nỡ sát sinh loài ǵ.
Khi vui khúc khích đầu hè,
Dẫu rằng: gia chủ chẳng hề dễ dui.
Ngẫm thân được chốn an vui,
Hiềm v́ một chút số sui muộn màn.
Muốn cho vẹn nghĩa Tấn Tần,
T́m phương phụ hậu ân cần những lo.
Đă từng xem quẻ bói rùa,
C̣n toan bói hạc xem cho mới đành.
Nghe rằng Già pháp thần linh,
Quyết ḷng cầu tự đinh ninh đến chùa.
Trong nhà hắc hổ trấn phù,
Sinh con sinh cái nuôi cho dễ dàng.
T́m thấy Biển Thước lập phương,
Mă đề, qui bản, sà sàng, lộc nhung.
Nhân sâm, liên nhục, mật ong,
Pha cao hổ cốt ban long luyện hoàn.
Bổ trong ngũ nội đă an,
Vợ chồng lục vị, thập toàn uống chung.
Trong ḷng c̣n nghĩ chưa xong,
Rắp t́m một kẻ thiên pḥng chưa ai.
To đầu vú, cả giái tai,
Dày nơi ngư vĩ, cao nơi ngọa tàm.
Biết đâu như thế mà t́m,
Nhờ tay nguyệt lăo khéo đem kết nguyền.
Hôm qua máy mắt cho liền,
Nhện sa trước mặt báo tin ngoài thềm.
Bẻ chân gà mới so xem,
Vững con, tươi cái, ngoài đun quá nồi.
Cho hay duyên kiếp bởi trời,
Nghiệm xem báo ứng rạch ṛi chẳng sai,
Hôm nay mẹ nó đi chơi,
Phỏng chừng cũng đến có đôi ba ngày.
Mà nàng lạc lối tới đây,
Vả coi h́nh tướng cũng tày nàng Oanh.
Khác loài tước bộ xà hành,
Lại xem phụ tưởng kiên trinh ai b́.
Muốn nên một chút nghĩa chi,
Chẳng hay nàng có khứng v́ cùng chăng ?
Đưa duyên nhờ gió gác Đằng,
Đành hay con tạo nhắc bằng đồng cân.
Sau toan Cách cựu Đỉnh tân,
Lại vầy, lại hợp cho nhuần sớm khuya.
Nọ là núi chỉ non thề,
Bất kỳ nên nghĩa tương kỳ mới hay.
Đem con sang ở bên này,
Pḥng khi ấm lạnh đỡ thay cho ḿnh.
Nơi ăn ở chốn ở chung chinh,
Chẳng lo khó nhọc cũng đành ấm no !"
Nàng nghe chàng nói nhỏ to,
Bây giờ mới kể sự Hồ Quí Ly:
"Làm người mang tính hồ nghi,
Thấy người cốt ngạnh chẳng v́ chẳng yêu.
Vẫy vùng ếch giếng tự kiêu,
Tham lam chẳng khác Lư miêu đời Đường.
Bệ rồng gác phượng tấc gang,
Quen ḷng khuyển mă toan đường dong thân.
Nỡ làm đố quốc hại dân,
Những phần ích kỷ nào phần ích ai.
Rồi ra động đất chuyển trời,
Bấy giờ có lẽ đứng ngồi làm thinh
Cá ao lệ nữa cháy thành,
Cũng nhiều cấp phải lánh ḿnh cho hay.
Sao bằng đ́nh chủ thiếp nay,
Ba gian oa xá tháng ngày tiêu dao.
Chẳng lo đuổi thỏ săn hươu,
Rồng c̣n uốn khúc ở ao đợi th́.
Ḱnh nghê vui thú ḱnh nghê,
Tép tôm th́ lại vui bề tép tôm.
Xem loài bán thỏ buôn hùm,
Thấy mồi như trĩ bởi tham mắc gị.
Thà ăn cáy ngáy o o,
C̣n hơn ngay ngáy ăn ḅ làm chi.
Chớ quen bán chó mua dê,
Vui cùng hạc nội ham chi gà lồng.
Sá chi chiều ấy như không,
Xác ve luống chịu tiếng trong cơi đời.
Gặp sao hay vậy, bao nài,
Cớ chi mà phải nghe ai bây giờ.
Chàng rằng: "Hăy được nương nhờ,
Bao giờ biến cải bấy giờ sẽ hay.
Chừa khi đến nỗi cháy mày,
Vội chi mà bỏ chốn này đi đâu.
Mặc khi báo ứng nhiệm mầu,
Quư Ly dù có về sau chẳng tuyền.
Cưỡi rồng ta đă băng nguyền,
Ứng diềm hùng hủy vầy đoàn gái trai.
Chước nào ước được như lời,
Cũng đành muôn kiếp ngàn đời chẳng quên."
Nàng rằng: "Lời dạy quá nên,
Song trong ḷng nọ đá vàng dám nguôi.
Tuy rằng nương náu ở đời,
Dường ve gầy gục, dường giơi vơ vàng.
Những lo trọn đạo thờ chồng,
Chồng sao thiếp vậy, kẻo càng xấu nhau.
Hầu mong nát ngọc trầm châu,
Lầu cao chẳng quản giếng sâu chẳng từ.
Bận v́ một lũ con thơ,
Mong khi cả lớn bấy giờ sẽ hay.
Ví đeo tính nước ḷng mây,
Chí c̣n chim Việt đỗ rày cành nam.
Mấy thu nước mắt chan cơm,
Lưng canh đĩa muối quải đơm thường lề.
Bởi phân làm thập nhị chi,
Trong kinh ghi dạy Thử b́ c̣n gương.
Dám đâu lỗi đạo cương thường,
Nghĩa phu phụ nỡ dám đường bội vong.
Thấy câu phu xướng phụ ṭng,
Ghi lời tiên thánh, dặn ḷng đinh ninh.
Há c̣n kén cá chọn canh,
Cơm nem đă trải tay chanh đă từng.
Ơn chàng thương kẻ lỡ chừng,
Xin đừng dạy tiếng gió trăng nữa rày."
Nghe lời chàng mới chau mày,
Nghĩ rằng tiết ngọc khó lay được nào.
Dỗ dành không biết chước sao,
Vẫn là hờ hững làm cao với ḿnh.
Lại bày lời khác ướm t́nh,
Để xem ḷng gái tiết trinh kia là;
"Rày nhân bướm được gần hoa,
Thuyền ngư ông tới doành mà chẳng nhưng.
Chàng Lưu từ sánh ả Hằng.,
Bởi chưng gặp gỡ há rằng rắp rinh.
Bạch viên xưa kết Tôn sinh,
Chẳng v́ dan díu, bỏ kinh ṭng quyền.
Cầm lành dù chẳng nối huyền,
Nghe trong t́nh ư c̣n nên tiếng ǵ.
Bá Nha đă gặp Tử Kỳ.,
Bảo sơn ai nỡ trở về tay không."
Nghe lời chàng mới ngán xong,
Rằng sao quân tử ra ḷng sài lang.
Qui dâm. ghi lại c̣n gương,
Trong kinh giới sắc sao chàng chẳng răn.
Tràng khanh tư ả Văn quân,
Tống sinh dùng gái chủ nhân chẳng v́...
Chàng sao chưa tát sông mê,
Xui ai cải tiết biến ngh́ sao đang.
Ví ḷng thiếp chẳng đá vàng,
Thời danh tiếng ấy nữa chàng về đâu ?"
Chàng nghe thấy nói gật đầu,
Rằng: "Anh là kẻ bất cầu lợi danh.
Chớ tin bạch diện thư sinh,
Một văn luận thử. mà khinh giá này.
Xiết bao bướm lũ ong bầy,
Chẳng quen khoét vách, chẳng hay leo tường.
Dám nào thiết ngọc thâu hương,
Ǵn trong danh tiết lánh đường phiền hoa.
Ví dù đem thói dâm tà,
Mày loan tóc phượng vào ra hiếm ǵ.
Tin chim thư cá gửi đi,
Cũng nhiều nơi rắp nơi v́ riêng tây.
Đáp tai làm mặt chẳng hay,
Những lời hoa nguyệt xưa nay chưa hề.
Thấy nàng gái ở có ngh́,
So xem khác giá nữ nhi thời này.
Ước nên chút nghĩa nước mây,
Chẳng mê ǵ sắc bởi say v́ t́nh,
Chúa xuân dẫu có đành hanh,
Đến vườn cũng bẻ một cành cho cam.
Rồi ra đôi ngả bắc nam,
Dẫu ḷng thu tưởng xuân tầm được chăng.
T́nh xuân ví chẳng đăi đằng,
Cũng đà mang tiếng răng răng bề ngoài.
Dứt lời nàng mới giăi bày :
"Những điều mặt dạn mày dày khó coi.
Vườn xuân chàng sẵn có nơi,
Nguyệt hoa sao nỡ ép nài như ai.
Bây giờ rừng mặt vách tai,
Việc trong mới rắp kẻ ngoài đă hay.
Vầng trăng đă ngả về tây,
Để cho thiếp trở về rày với con.
Đường trường trở cách nước non,
Lũ hài tưởng nó hăy c̣n thơ ngây.
Nể lời quanh quất măi đây,
Hoặc người về đó lời này tiếng kia.
Lại càng dại dáng nga mi,
Trăm năm danh tiết xướng tùy sao đang.
Ví xem tang bộc thói thường,
Xưa nay dạ sắt gan vàng như không."
Biết rằng nàng chẳng chuyển ḷng,
Bấy giờ chàng mới nói ṣng họa may :
"Vốn người chính thất nhà này,
Trâm anh lịnh tộc xưa nay vẫn là.
Đàn bà ấy mới đàn bà,
Ngọt ngào có một, sai ngoa chưa từng.
Ch́u chồng khuya sớm nỏ nang,
Phải chăng chẳng dám cạy răng một lời.
Ra vào bặt tiếng ngậm hơi,
Một ḿnh săn sóc hôm mai nhọc nhằn.
Muốn cho được kẻ đỡ đần,
Quan quan bảo điểu muôn phần những mong.
Chẳng như kẻ bắc người đông,
Ghen tuông v́ nỗi chồng chung nồng nàn.
Cát leo cù mộc rắp toan,
Xích thằng xui khéo tạo đoan một niềm.
Được nàng làm chị làm em,
Cùng ăn, cùng ở chẳng hiềm giận chi.
Nàng rằng: "Chàng dạy thế th́,
Phụ nhân đố kỵ xưa kia c̣n lời,
Phương ngôn câu ví để đời,
Nhường cơm nhường áo dễ ai nhường chồng ?
Hiếm chi trong chốn non sông,
Thiên hương quốc sắc như bông hoa đèn.
Sá chi nửa cánh hoa tàn,
T́nh kia ư nọ bàn hoàn nữa chi.
Thiên cao mà lại thính ti,
Trên đầu chẳng nghĩ c̣n th́ có ai.
Cố ḷng ép trúc nài mai,
Mượn dao thiếp quyết một bài cho xong."
Bấy giờ kinh sợ hăi hùng,
Bát trân chàng mấy giải ḷng cho qua.
Rằng: "Nàng may lại tới nhà,
Tiễn đưa một tiệc gọi là cố tri.
Dẫu rằng dưa muối chớ nề,
C̣n thừa nàng phải đưa về cho con.
Gọi là của khác nước non,
Đưa ra mọi thức miếng ngon mỹ hào.
Nem lân, chả phượng, yến sào,
Đàn con chưa dễ biết bao mùi này."
Tŕnh rằng: "Nhà thiếp xưa nay,
Ngày nào cũng phải như ngày thanh minh.
Vả trong cương tỉnh phong thanh,
Giang sơn một giải triều đ́nh tri danh.
Mở mang trời cũng có ḿnh,
Lẽ nào dám để thường t́nh cười chê.
Xin thôi cho thiếp trở về,
Ơn chàng non núi để th́ đền sau."
Rằng :"Bây giờ chửa thấy đâu,
Chẳng là rồi đến mai sau tích ǵ.
Cho hay rằng thói nữ nhi,
Biết chăng chỉ có một bề mà thôi."
 "Chàng sao khéo nói nên lời,
Hoa kia nguyệt nọ ra người phải ru ?"
Bấy giờ trong dạ oán thù,
Lặng ngồi chàng mới nghĩ cho rạch ṛi :
Như ta cứu nạn cho rồi,
Cũng nên ơn nặng muôn đời chớ sao.
Thế mà nhiều nỗi ước ao,
Thấy nào trả nghĩa thấy nào trả ân.
Khôn ngoan rất mực hồng quần,
Tại b́nh mà nói dối dần cũng xuôi.
Nghĩ thương thân phận lạc loài,
Chồng con nào có biết ai hay là.
Trông người ra cách phong hoa,
Thế mà những thói dâm tà thời không.
Hay buồn lư bắc lân đông,
Cho nơi cốt cách, mà ḷng chẳng yêu.
Nay ta nói đă đến điều,
Chẳng lay tiết ngọc, chẳng xiêu ḷng vàng.
Tính rằng khuyên dỗ lấy nàng,
Đỡ khi chim cá, tiện đường chung tư.
Nghĩ ḿnh là kẻ văn thư,
Đầu đưôi nghĩ lại mà dơ dáng đời.
Thôi th́ thôi cũng chịu thôi,
Kiếm đường chữa thẹn mấy lời cho qua :
"Thiềm cung bóng đă tà tà,
Khuyên rằng mau trở lại nhà với con.
Những lời ban tối nỉ non,
Thấy nàng có dạ sắt son thử t́nh.
Trăng hoa coi những làm thinh,
Có trời hẳn biết cho ḿnh mà thôi.
Ví dù đây cũng như ai,
Ép t́nh cá nước phải nài nẫm chi.
Nàng hay nói quái nói kỳ,
Xưa nay âm thịnh dương suy thường t́nh.
Khen cho một dạ kiên trinh,
Dẫu rằng nghiêng nước nghiêng thành dễ đâu.
Xin đừng để tiếng cho nhau,
Cành hoa c̣n giữ được màu tại ta."
Thưa rằng: "Thân phận đàn bà,
Trông ơn đă được khỏi qua nạn rồi.
Đức dày đành trả muôn đời,
Nghe lời thiếp phải liệu lời kêu ca.
Ơn dày trả nghĩa trăng hoa,
Lại là nghiệp chướng lại là trái duyên.
Xin chàng nghĩ lại chớ phiền,
Đừng hồ nghi nữa thiếp xin trở về."
Bấy giờ sắp sửa ra đi,
Vợ chàng lo lắng việc chi đă về.
Thấy chàng đưa tiễn đề huề,
Ngâm thơ mà giải ḷng quê kẻo nồng.

Thơ rằng:

"Non sông cách trở vững ba thu,
Giấc bướm mơ mồng núi vọng phu.
Khen kẻ rắp cùng gan phượng chạ,
Trách chàng toan tuốt ruột tằm khô.
Một niềm dạ sắt in vầng thỏ,
Mấy lúc ḷng vàng chỉ bóng ô.
Chăn gối lẻ loi đà mấy tối,
Mà ḷng đă nỡ thế kia ru ! "

Chuột bạch tức ư hoạ rằng:

"Danh tiết kia mà biết mấy thu,
Nghe quyên khắc khoải tiếng tư phu.
Mày ngài hoa ứ sầu khôn tả,
Má phấn châu rơi giọt chẳng khô.
Chút nghĩa đă nguyền vầng ngọc thỏ,
Tấm ḷng phó mặc bóng kim ô.
Thâu đêm mang tiếng rằng kia nọ,
Dạ sắt gan vàng dễ biết ru !"

 

02. Chuột cái về nhà sinh sự

Họa thi rồi tạ lấy ḷng,
Giăi bày có cả vợ chồng cùng nghe :
"Gặp cơn sóng gió bất kỳ,
Nhờ ơn cứu vớt đêm khuya nặng t́nh.
Có nhà chị cũng như anh,
Người ta ai cũng ḷng lành như ai.
Đè chừng bắt bóng dong dài,
Đá ṃn đă vậy, miệng người th́ sao ?
Xưa nay danh giá thế nào,
V́ tôi một chút ra vào cho nên.
Phải chăng chị để em xin,
Bận ḷng lo lắng giang sơn nỗi nhà."
Bây giờ nàng đă bước ra,
Liệu điều chàng cũng giải ḥa cho xuôi.
Nàng rằng: "Trong bấy nhiêu lời,
Rào sau đón trước cho ai đó mà.
Chẳng tư túi, chẳng trăng hoa,
Tội chi mà thiết việc nhà người dưng."
Tía tai đỏ mặt bừng bừng,
Vật ḿnh nàng lại vang lừng nói ra;
"Cớ chi thiếp mới vắng nhà,
Đă ḷng nhử nguyệt quyến hoa tơi bời.
Vừa ḷng thích ư th́ chơi,
Nhà này c̣n có xem ai ra ǵ,
Cửa nhà lo lắng sớm khuya,
Sướng se mạ cạn đi về xiết bao.
No cơm th́ rửng hồng mao,
Dục hà dục hĩ muốn sao th́ làm.
Ai ngờ mặt sứa gan hầm,
Rắn toan gà luộc rượu tăm thỏa ḷng.
Khác nào như nhện đánh ṿng,
ếch kia trong giếng c̣n mong kẻ ḍ.
Đói th́ đầu gối biết ḅ,
No cơm ấm cật c̣n lo lắng ǵ.
Chẳng thương đến nỗi thê nhi,
T́m mồi khuya sớm đă đi đỡ chàng.
Trở về vừa đến đầu tường,
Thấy con muông đứng cửa hang nó ŕnh.
Đă lâu nghe vắng phong thanh,
Ngậm hơi như thóc đem ḿnh về đây.
Lại e lũ khỉ buông dây (?),
Đến nhà nên nỗi nước này mà thương."
Ghen tuông nhiều tiếng dở dương,
Chàng van như cốc, bày tường đầu đuôi.
 "Canh khuya chưa nhắp c̣n ngồi,
Lạ v́ vắng vẻ thức coi cửa nhà.
Bỗng nghe ngoài chốn tường hoa,
Tiếng con muông sủa từ xa lại gần.
Chút v́ nàng mới lỡ chân,
Hoặc khi muôn một trở ngăn dường nào.
Song nga chưa biết làm sao,
Bồi hồi gan vượn xôn xao khúc tầm.
Thập tḥ hầu rắp ra thăm,
Thấy nàng Bạch thử đâm sầm vào hang.
Dữ lành hai lẽ chưa tường,
Giắt tay đă bảo có đường t́m ra,
Nói rằng trong nghĩa lân gia,
Phải con muông đuổi thế sa đường cùng.
Một ḿnh thân gái long đong,
Dám xin cứu nạn ơn ḷng chẳng quên.
Một làm phúc hai làm duyên,
Chẳng nề cho ở một bên hẹp ǵ.
Vừa ngồi một chốc lại đi,
Há rằng có ư tứ ǵ cùng ai.
Cớ sao gieo nặng những lời,
Nghe ra chẳng chút vào tai cũng phiền!"
Nàng rằng sự đă quả nhiên,
Nào ai nói đặt cho nên đoạn trường,
Vợ con vừa bước ra đường.
Ở nhà thắc mắc lo lường đứng trông.
Phỏng rằng cậy dạ cậy ḷng,
Thế th́ dỗ gái về pḥng làm chi ?
Ngửa nghiêng như ốc biết ǵ,
Bặt ngay tăn hẳn dường dê mắc sừng.
Thôi thôi chẳng lọ nói năng,
Dấu voi ruộng rạ nghĩ rằng kín thay.
Hang hầm ai dám móc tay,
Chuột nào lại dám cắn dây buộc mèo.
Ắt là toan rắp thế nào,
Không dưng ai có bỗng theo về nhà.
Ruồi kia một phút bay qua,
Biết là đực cái lọ là sự ai.
Ở trong chưa tỏ bằng ngoài,
Dễ mà ăn cáy bưng tai được nào.
Mê say ch́m đắm má đào,
Như mèo thấy mỡ khát khao thật là.
Già chẳng thương, trẻ chẳng tha,
Khác nào như ếch thấy hoa th́ vồ.
Thuồng luồng ở cạn có ru,
Mà toan bắt chước đứa ngu sờ sờ.
Chiếu chăn nào có hững hờ,
Mà như voi đói th́ vơ dông dài.
Quen mùi bận khác ăn chơi,
Có ngày cũng được như ai ghẻ tàu.
Bấy giờ khốn đổ cho nhau,
Miệng kênh gọi chó, tay mau đuổi ruồi.
Ví dù lầm phải vợ ai,
Gịng sông bè chuối mới hay cho đời.
Sáng tai họ, điếc tai cày,
Mà ḷng lại tưởng đến người đào thơ.
Những mong lại có bao ǵờ,
Cho khuây khỏa dạ kẻo mơ mẩn t́nh.
Ví không duyên nợ ba sinh,
Nàng sao gặp nỗi bất b́nh tới đây ?
Nghĩ càng như tỉnh như say,
Mặt như đầu lợn nh́n thầy trơ trơ.
Nàng ngờ phải thuốc phải bùa,
Ve sầu xác rũ nó cho ăn quàng.
Cho nên thơ thẩn vơ vàng,
T́m lươn cho kíp cháo thang giă giùng.
Kẻo ḷng tơ tưởng mơ ṃng,
Khỏi hồn Thục đế, khơi ḷng Đỗ quyên
Bấy giờ tính nết đă quen,
Chắc rằng cua lỗ khó lên trên trời.
Nàng rằng bắt chạch đằng đuôi,
Kiện vô chứng cớ khôn đời đôi co.
Nguyên viết hữu, bị viết vô,
Minh đơn so với duyên do thế nào.
Nó thời nhất hướng tại đào,
Đi lên rừng biết đường nào truy đương.
Vô tang tích tịch t́nh tang,
Khôn làm lư đoán cho tường được đâu.
Rầm nhà tiếng hỏi lao xao,
Ai hay rằng sự dấu đầu hở đuôi.
Vẫn c̣n thèm thịt thèm xôi,
Ngày thường cơm tẻ thiếp nuôi lệ ǵ.
Có căi rằng quí dịch thê,
Gái này chẳng dám nằn ń thương yêu.
Già rồi lận cận bỏ liều,
Sá chi vú sếch lưng eo sồ sề.
Chẳng ưa cà chín bầu già,
Tuổi đà dư lạp lịch đà quá niên.
Có trăng nên nỗi phụ đèn,
Chẳng ngon thể sốt, thời liền bến hơi.
Cười ra nước mắt hổ ngươi,
Khen ai khéo đặt nên lời ví xưa:
C̣n duyên kẻ đón người đưa,
Hết duyên vắng ngắt như chùa bà Đanh.
Thế t́nh chuộng lạ tham thanh,
Thân tiên thân cú ra t́nh xấu chơi.
Cầu nôm đồng thủng lạ đời,
Kẻo c̣n nhọc xác mệt người xông pha.
Cắn đuôi tha trứng gần xa,
Cái thân tất tả như bà đánh ong.
Dạ tràng xe cát luống công,
Ṭ ṿ nuôi nhện há mong cậy nhờ.
Ít lời chẳng muốn nói ra,
Những điều chàng ở ắt là chẳng quên.
Chèn nhau từng cạnh cho nên,
Trong bàn đă phỗng tay trên nực cười.
Tổ tôm kia thực là tài,
Cửu vạn bát sách chờ hoài bán chi.
Âm dương bác cục được th́,
Cứ chi đứng hậu cứ chi lối lè."
Chàng rằng: "Lời nói cũng kỳ,
Kể khoan kể nhặt thói quê thường t́nh.
Tiếng chua hơn nữa vắt chanh,
Toan đường tầm ngải lấn cành được sao ?
Ta đây dễ nạt được nào,
Chẳng như kẻ quặp râu vào rẻ roi.
Cũng toan níu náu cho rồi,
Càng ngày càng một tỏ coi những màu.
Cắm đầu mà chịu vuốt râu,
Đă căm như ngựa cầm tàu mấy phen.
Giống lừa ưa nặng đă quen,
Thôi đừng dức lác huyên thiên tít mù."
Bấy giờ nàng lại tri hô,
Sắn quần sắn áo thập tḥ cửa hang.
Rằng: "Đà mang tiếng tào khang,
Những nhờ rễ mận rễ bàng cùng nhau.
Bây giờ nên nỗi cơ cầu,
Bà làm cho tỏ ra đầu ra đuôi."
Miệng thời thở ngắn thở dài,
T́m đường thăm lối kíp dời lân đông.
Cửa hang chuột bạch tới gần,
Đă phần sỉ vả lại phần mỉa mai.
Chuột bạch đỏ mặt tía tai,
Hỏi rằng: "Ai đấy mắng ai chốn này.
Con này chưa biết bà đây,
Lại toan tiếng nọ lời này đành hanh."
Con mèo thủng thỉnh góc thành,
Đến xem tranh đấu ra t́nh làm sao.
Hai bên hồn lạc phách xiêu,
Trèo non nhảy núi ra chiều lao đao.
Lạ đường chuột cái sa ao,
Thực là báo ứng trời nào có xa.
Bạch thời chạy được về nhà,
Bước qua cống gạo liền xa ḿnh vào.

 

03. Hồ Sinh cứu chuột cái và dạy dỗ chuột cái

Ngẫm xem báo ứng kíp sao,
Hồ sinh đứng nấp tường đào thử trông.
Thấy con chuột cái vẫy vùng,
Trên bờ mèo chực, những mong ra chào.
Hồ dơ tay mới đuổi mèo,
Vén quần lội xuống cán bèo vớt lên.
Ráo lông tỉnh lại vừa an,
Cúi đầu mà lạy khoan khoan tŕnh bày :
"Thiếp nay là phận thơ ngây,
Phải chồng ruồng rẫy tới đây gặp nàn.
Ơn ông cứu được thân tàn,
Thửa công đức ấy muôn vàn xiết đâu.
Nhờ ông lượng bể cao sâu,
Hẳn cơ tạo hóa quên đâu kẻ hiền."
Sinh rằng: "Những tính hay ghen,
Hễ là già néo ắt liền đứt giây.
Rơ ràng kể nói cho hay,
Ban khuya chuột bạch tới đây t́m mồi.
Phải con muông đuổi một thôi,
Vào hang này ẩn, an rồi lại ra.
Lạ ǵ gái đẹp đến nhà,
Chồng mầy cũng muốn lân la với t́nh.
Song le phải gái kiên trinh,
Ra chiều khôn lẽ dỗ dành lại thôi.
Ngươi về chưa tỏ đầu đuôi,
Máu ghen nghếm ngẩm nói lời éo le.
Dẫu rằng đức Phật từ bi,
Ắt là cũng giận huống ǵ chồng ngươi.
Há rằng việc ấy bởi ai,
Ḿnh làm ḿnh chịu, trách người sao nên.
Tính hay bạo hổ đă quen,
Dám t́m chuột bạch đánh ghen tại nhà.
Lại làm xấu bọn đàn bà,
Oan ḷng tiết phụ nghĩ đà phải chưa."
Nàng vâng nghe biết sau xưa,
Rằng ơn ông dạy bây ǵờ mới hay.
Mấy lời nghĩ lại hổ thay,
Trăng kia đă khuyết khôn xoay được tṛn.
Trót đà cả giận mất khôn,
Bây giờ cắn rốn lại c̣n được ru."
Liệu lời Sinh mới dạy cho,
Lấy đường khuyên giải điển mô mọi lời.
"Việc này cơn cớ v́ ngươi,
Liệu về nói dỗ chồng nguôi th́ là.
Muốn cho yên cửa yên nhà,
Chẳng ǵ hơn ở thuận ḥa cùng nhau.
Dễ ai đội áo qua đầu,
Sao không nghĩ trước nghĩ sau cho tày.
Ái ân là nghĩa nặng thay,
Vợ chồng há phải một ngày rồi quên.
Ở đời vô sự là tiên,
Mà đều yên đẹp hơn bên cục cằn.
Trót đà cùng chiếu cùng chăn,
Lẽ nào con nhện mấy lần vương tơ.
Tính sao như thể nước cờ,
Nghĩ cho một phải hai vừa th́ thôi.
Chớ toan những sự tranh phôi,
Bới bèo ra bọ, tanh hôi cửa nhà.
Đàn bà như hạt mưa sa,
Gặp sao hay vậy biết là đâu hơn.
Dẫu chồng trăm giận ngh́n hờn,
Cũng nên bấm bụng van lơn dỗ dành.
Một câu nhịn, chín câu lành,
Chớ hề tật đố cậy ḿnh cậy công.
Mới là phải đạo xướng ṭng,
Chiều người lấy việc, chiều chồng lấy con.
Cơm chẳng lành, canh chẳng ngon,
Rang rang thôi hết khéo khôn đàn bà.
Mèo lành ở mả đâu là,
Của yêu đâu có bày ra ở ngoài.
Thôi đừng đua sức thi hơi,
Há rằng ba chốn bốn nơi được nào.
Tránh voi xấu mặt hay sao,
Hăy xem sứa vượt được nào qua đăng.
Làm chi mặt vượt, mặt lăng,
Dứt dây chẳng sợ động rừng kia ru.
Thi bơi với giải thờ́ thua,
Đàn bà đâu có tranh đua cho đành.
Kíp toan cải dữ làm lành,
Ắt là sum họp yến anh một nhà.
Dịu dàng phải phép đàn bà,
Chẳng thời chua xót lệ sa ṛng ṛng."
Nàng vâng lời dạy ghi ḷng,
Trở về van lạy cùng chồng dám sai.
Hồ sinh về chốn thư trai
Giở nghiên bút mới ghi lời kẻo quên.
Nào ngờ vị vật chính chuyên,
Rằng: chê rằng cũng nên khen lệ ǵ.
Cũng hay trinh tiết giữ ngh́,
Vật c̣n dường ấy huống chi là người.
Ai hay đen bạc biến dời,
Tuy người chẳng biết nhưng trời đă hay.
Những người mặt dạn mày dày,
So xem ắt cũng chẳng tày muông dê.
Như ḷng chuột đực khá chê,
Toan đường quyến rũ dạ mê đạo lành.
ấy là chuột bạch chí thành,
Ví dù nó chẳng tiết trinh ra ǵ.
Thấy chưng quả phụ nhân ngh́,
Chẳng khuyên đường chính mà mê thói tà.
Vậy nên eo óc cửa nhà,
Chẳng nhưng chỉ trách đàn bà ngon ghen.
Khá khen chuột bạch trinh kiên,
Trăng hoa chẳng tưởng, giữ ǵn tấm son.
Dẫu rằng đá lở non ṃn,
Tấm ḷng tạc sắt ghi son chẳng dời.
Gặp cơn nhầm chốn sa vời,
Chẳng tham ch́u đăi nghe lời bướm ong.
Mặc ai cợt diễu thử ḷng,
Gan vàng chẳng chuyển chẳng long chút nào.
Đương cơn gặp bước lao đao,
Thế mà vẫn được ra vào ấm no.
Khá chê chuột cái dại rồ,
Chồng đi hoa nguyệt chẳng cho được nào.
Phải điều khuyên dỗ thấp cao,
Cớ chi đè nén sông giao cậy ḿnh.
Làm trai ba bảy mới sinh,
Tài nào mà giữ một ḿnh được ru !
Cả ghen nên nỗi cay chua,
Chồng ruồng rẫy, phải sa hồ càng thương.
Người xưa câu ví c̣n gương,
Đàn bà cả tiếng, tan hoang cửa nhà,
Sự này dù thực dù ngoa,
Ghen tuông th́ cũng người ta thường t́nh.
Xét xem giống vật cho tinh,
Mà cơ báo ứng rành rành chẳng sai.
Huống chi là đấng làm người,
Thửa ḷng cho chính nào trời phụ ai.
Tóc tơ một chút chẳng sai,
Vậy nên làm chuyện đặt vài lời hoa.
Khi rồi, ai muốn ngâm nga,
Gọi là theo thói nôm na dơi truyền.

HẾT