VƯỜN
HỒNG
Hoài
Thượng Biệt Hữu Nhân
Thơ TRINH CỐC
Dịch Nguyễn Mông Khôi
Dương
Tử giang đầu dương liễu xuân,
Dương hoa sầu sát đô giang nhân.
Sổ thanh phong địch Ly Đình vãn.
Quân hướng Tiêu Tương, ngã hướng Tần.
.
Dịch nghĩa:
Tiễn Bạn Trên Sông Hoài
Mùa xuân đầu sông Dương Tử, cây liễu xanh mướt,
Hoa dương liễu làm chết lòng người sang sông.
Buổi chiều tiếng sáo nổi lên ở Ly đình.
Anh đến Tiêu Tương, tôi về Tần.
Dịch thơ:
Đầu sông Dương Tử liễu đang xanh .
Buồn chết hoa dương tiễn cố nhân.
Tiếng sáo Ly đình chiều vọng tới.
Anh rẽ Tiêu Tương, tôi về Tần.
Bình:
Trịnh Cốc
là thi sĩ thời Đường. Năm 7 tuổi đã làm thơ. Đậu
tiến sĩ năm Niên hịêu Quang Khải III ( 887 ) ra
làm quan, tới chức ‘’ Đô Quan Lang Trung ‘’. Ông
có 9 người bạn thân, thường sướng họa rất tương
đắc. Người đương thời gọi là ‘’Phương Lâm Thập Triết’’.
Trong thi văn không thiếu những bài thơ tiễn bạn.
Nhưng bài ‘’ Hoài Thượng Biệt Cố Nhân’’ của ông
được nhiều người ưa thích bởi cách dùng chữ và lối
xử dụng điển tích thích hợp.
Ông có người bạn thân nơi xa tới thăm, ở chơi môt
thời gian dài. Khi về, thi sĩ đưa chân tới ngã ba
khúc sông Tiêu Tương.
Ngày chia tay, vào môt chiều xuân. Những cây liễu
trên bờ đầu sông Dương Tử, lá xanh biếc, điểm suyết
hoa vàng rực rỡ. Hoa dương càng đẹp thì lòng ông
càng buồn đứt ruôt ( dương hoa sầu sát ) bởi vì
sắp phải chia tay ‘’ cố nhân’’, người bạn tương
đắc, quen biết nhau từ thuở đi học, cái tâm trạng
của ông:
Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?
Đang sầu ly biệt thì tiếng sáo chiều ở Ly Đình vọng
tới càng làm nát lòng thêm:
Sổ thanh phong địch Ly Đình vãn.
Tiếng sáo buồn thảm Ly Đình chưa dứt, thì tới ngã
ba sông là nơi thi sĩ bịn rịn chia tay bạn. Núi
sông cách trở, có lẽ còn lâu lắm mới gặp lại nhau!
Tuổi già, gặp được bạn quý lần nào là vui lần đó.
Quân hướng Tiêu Tương, ngã hướng Tần.
Cái tên Tiêu và Tương cũng gợi mối sầu ly biệt.
Sông Tiêu từ tỉnh Hồ Nam đổ vào Tương giang, sông
này phát nguyên từ Quảng Tây vào Đông Đình Hồ. Tiêu
Tương nhắc tới sự tích nàng Lương Ý yêu cậu học
trò nghèo Lý Sinh ở cùng vùng sông Tương, mà hai
người không lấy được nhau. Lương Ý làm môt bài thơ
than thở:
Chàng tại đầu sông Tương.
Thiếp ở cuối sông Tương.
Cùng ở đây mà chẳng thấy nhau.
Cùng uống nước sông Tương.
( Quân tại Tương giang đầu
Thiếp tại Tương giang vĩ.
Tương cố , bất tương kiến
Công ẩm Tương giang thủy)
Chỉ
với 4 câu thơ gồm 28 chữ, thi sĩ Trịnh Cốc đã cho
đọc giả thấu được cái tình bạn thắm thiết và nỗi
buồn đứt rut lúc tiễn biệt cố nhân.
Nguyễn
Mộng Khôi
CÙNG MỘT TÁC GIẢ:
Những Kẻ Bị Cắt Tai
( Giác Chánh - NMK)
TRI TÚC
CHÙA TRẤN-QUỐC Ở HỒ-TÂY
QUA LICH SỬ & THI VĂN
Hội ngộ với văn học và lịch sử
CỎ
CÂY CŨNG CÓ LINH HỒN
Không
khí không mất tiền mua
TÂM BÊNH
SANH THÂN BÊNH
ẤN
GIÁO-PHẬT GIÁO-HỒI GIÁO
Lý Thường Kiệt
ĐỘNG HOA VÀNG
Sức Mạnh Của Cầu Nguyện
Thành
Cổ Loa-Tình Mỹ Châu
BA
NGÀY GIẢI PHÓNG THĂNG LONG
BẢN DỊCH THƠ TRỊNH
CỐC- NGUYỄN MỘNG KHÔI
Vu Lan & Cúng Cô Hồn
VẠN
HẠNH THIỀN SƯ
Bà
Chúa Liễu Hạnh
Thăng trầm của chữ Nho qua
bài thơ ÔNG ĐỒ
Ai Lên Xứ Lạng Cùng Anh
Dương Vân Nga :Từ
chính sử đến truyền thuyết
LINCOLN
VÀ KENNEDY
XEM
TIẾP
|