TIỂU
PHẨM


BÁC
BA PHI
SĂN
NAI RỪNG U MINH
Hai ông cháu bác Ba đã vào sâu trong rừng xanh,
không còn đường nước để chống xuồng đi nữa, đành
phải đậu xuồng, dắt con chó Đuổi đi bộ.
Lớp phân mùn được rễ choại bện lên thành trấp dày
và cao ráo, bước đi phập phình tựa nhún trên nệm
muốt. Đường đi phải vượt qua những đám dớn cao tận
cổ, mọc dầy đặc. Qua hết trảng dớn thì lọt vào vùng
gộp choại. Choại mọc chằng chịt thành lùm quanh
những cây tràm, cây buồi, cây trâm lớn, có độ cao
đến trên mười mét. Mặc dù gian nan nhưng thằng Đậu
không nản chí. Ông nội bảo là vùng này thế nào cũng
gặp nai. Đậu mơ ước gặp những con nai chà đầu có
hai chùm gạc tựa tay san hô, bốn chân cao như bò,
mình vàng óng, vừa chạy vừa kêu "bét, bét",
mũi thở phì phò. Đậu sẽ chạy chận, cân mũi dáo "tra
dáo đầu" để ông nội tặng chiếc đầu nai giữ
đúng luật giang hồ của những phường săn. Vào những
ngày tết, Đậu sẽ dùng chiếc xương đầu nai, đem ra
thay cho đầu lân cùng bạn bè nhảy múa. Ơi, tự hào
biết mấy. Đó là niềm kiêu hãnh của một thợ rừng
tương lai.
Trước mắt Đậu cứ mơ màng thấy một con nai chà, mình
vàng óng từ đâu bất thần xuất hiện, làm cho đôi
tay thỉnh thoảng cân cân cây dáo lên với tư thế
sẵn sàng lao vào kẻ địch. Bỗng phía trước con Đuổi
khịt mũi mấy cái. Con chó đánh hơi thấy mùi nai
rồi. Thằng Đậu sửa bộ đi, cân dáo đưa mũi về phía
trước. Nhưng phía ấy là tấm lưng rộng của ông nội
nó đang chắn ngang, sợ có chuyện gì ông lùi lại
bất tử mũi dáo sẽ lụi vào lưng. Nghĩ vậy, nó quay
mũi dáo về hướng khác.
Con Đuổi đã tốc rượt "mồi". Thằng Đậu
nôn nao trong bụng, hối ông nội chạy rút theo con
chó. Nhưng nội quay lại thì thào:
- Mầy núp ở đây, để ông nội lội vượt qua bên kia
chận đầu. Chắc con nai chà này bự lắm.
Bác Ba Phi đi rồi, còn một mình thằng Đậu ngồi núp
trong lùm choại mà run cầm cập. Tại sao lúc đi bên
ông nội thì thấy vững trân, bây giờ ngồi một mình
nghe lạnh lưng quá ? Biết đâu không gặp nai mà gặp
heo nọc chảng thì sao ? Thứ heo nọc tách bầy này
hung hăng không nể nang cả cọp nữa kìa. Lưng nó
cao tới trán người lớn, lông gáy xừng lên tựa lông
nhím, mỏ dài, tạp bộp bộp đổ bọt mép. Nọc chảng
đi tới đâu là mài nanh vào nhau ken két tới đó,
da nó dày tựa da voi, không có dáo mác nào đâm cho
thủng. Nghĩ đến đây máu trong người thằng Đậu dồn
nóng cả mặt, lỗ tai nó lùng bùng, đôi mắt hoa lên,
mình mẩy nghe nhẹ re. Đậu cầm cây dáo lên, cặp thật
chặt vào hông, nhưng nó run quá, dáo trên tay cứ
gục gặc chúi xuống hoài. Cái ý nghĩ "tra dáo
đầu" và dùng đầu nai thay cho đầu lân để múa
vui vào dịp tết nguyên đán của thằng Đậu đã tan
đi đâu mất.
Ngồi một lúc, thằng Đậu bỗng nghe ông nội nó la,
tiếng con Đuổi sủa vơi vơi từ xa. Lại có tiếng nai
kêu bét bét nữa ! Không biết sức mạnh từ đâu kéo
về, thằng Đậu nghe mặt mình nóng ran, trong bụng
hầm hơi hừng hực.
Đậu đứng dậy cân mũi dáo thủ thế chờ xáp chiến cho
biết vàng đá. Tay chân thằng Đậu ngứa ngáy, thằng
Đậu thử dượt một đường dáo gia truyền. Nó lui lại
ba bước, cầm phân đôi cán dáo, chân sau hơi rùn
xuống rồi bất thần vọt tới đâm vào thân cây mớp
trước mặt. "Sát". Thằng Đậu thét lên một
tiếng, cú đâm vừa thẳng đà, thì nó lẹ làng nghiêng
mình bật đầu ra, chọt giò lái về phía đối thủ. Rồi
nhanh như chớp, thằng Đậu ngả mình ôm gọn cây dáo
vào lòng lăn một vòng và thọc ngược mũi dáo lại
phía sau một lần nữa. Thế trước gọi là thế "Liên
hoàn dáo", thế này gọi là "Hồi mã dáo".
Đang dượt võ lăng xăng, bỗng thằng Đậu nghe tiếng
ông nội nó thét:
- Con nai chạy đâm đầu lại hướng mày đó, Đậu !
Vừa nghe tiếng ông nội kêu thì thằng Đậu cũng vừa
phát hiện được tiếng chạy ào ào của con nai đang
lướt tới. Vọt ra khỏi lùm choại, thằng Đậu trông
thấy ngay một con nai chà mình mẩy vàng óng như
một con bò mộng từ đằng kia chạy đâm sầm lại. Con
nai nhảy sải sải, cổ nghển lên, mỏ đưa thẳng về
phía trước, hai chùm gạc xuôi về phía sau cho khỏi
cản trở dây nhợ, lùm bụi. Vèo một cái,thằng Đậu
vừa nheo mắt chưa kịp thủ thế, thì con nai đã lướt
ngang qua mặt nó tựa một luồng trốt xoáy. Đậu hoảng
hốt nhắm mắt lại, đâm bừa mũi dáo theo hơi gió vừa
quật qua. Mũi dáo của nó cắm bập, có lẽ nhằm vào
đùi con nai. Chưa kịp mở mắt Đậu thét lên:
- Trúng rồi !
Nhưng khi nhìn kỹ thằng Đậu thấy mũi dáo của mình
cắm vào một thân cây mớp trước mặt. Con nai chà
đã chạy khỏi hàng công đất. Bác Ba cùng con Đuổi
ào tới. thằng Đậu mắc cỡ bẽn lẽn, gỡ mũi dáo, đuổi
theo ông nội.
Vừa chạy vừa thở hào hển, bác Ba Phi quay lại nói
với Đậu:
- Ông nội đã khấc nhượng con nai này hết một chân
rồi. Lúc nãy mầy thấy nó chạy có co một chân sau
lên đó không ?
- Có, có ! Con thấy máu đỏ theo đường nữa.
Thằng Đậu nhanh nhẩu trả lời để chứng tỏ rằng mình
rất bình tĩnh lúc con nai chạy ngang để lấy oai
với ông nội. Trót nói ẩu, thằng Đậu đặt chuyện nói
dóc thêm:
- Con nai vừa chồm tới, từ trong lùm con vọt ra,
tra một dáo tận mạng vào đùi nó. Con nai chạy bại
bại đó, ông nội có thấy không ?
- Thấy ! - Nếu trả lời không thấy thì hóa ra mình
đuổi xa lơ phía sau con nai ? Bác Ba buộc phải nói
dóc thêm - Cháu nội của ông giỏi lắm ! Bắt được
nai về ông sẽ thưởng cho mầy cái đầu.
- Cái đầu nai phải là phần thưởng của ông nội mới
đúng chớ, vì ông nội đã khấc nhượng trước mà.
Thằng Đậu biết mánh của ông nội, nó nói vậy để hốt
giò ông chơi. Nó nói vừa dứt đã thấy ông nội sượng
bộ ngay. Ông ậm à:
- Ừ há ! Thôi thì... thưởng cho ai cũng được thôi.
Bác Ba rất khó xử trong trường hợp này. Nếu nhận
lời lãnh cái đầu nai thì trái với luật phường săn,
vì mình chẳng có công "tra dáo đầu", còn
không nhận hóa ra mình thừa nhận rằng cú khấc nhượng
nai chỉ là nói gạt cháu nội hay sao ? Thật là bác
Ba đang đứng giữa hai chuyện nói dóc, rướn tới càng
dóc, thụt lui thì lộ dóc. Riêng thằng Đậu đã là
huyết thống trong nhà, nghe cái kiểu nói của ông
nội, nó suýt bật cười. Nó hiểu cái vết "khấc
nhượng" nai của ông nội cũng không "sâu"
gì hơn nhát đâm mũi dáo vào đùi của nai bao nhiêu.
Thằng Đậu khen thầm ông trời khéo sanh ra hai ông
cháu nó thật là ăn ý với nhau.
Ông cháu bác Ba Phi và con Đuổi cứ rượt nà theo
con nai chà. Đuổi một hồi con nai bị sa xuống cái
bàu rộng. Hai ông cháu cả mừng, suỵt con Đuổi áp
đến bao vây. Cái bàu hình bầu dục đựng đầy nước
sóng sánh, rộng độ nửa mẫu tây. Bác Ba ở bên này
cầm mác rừng, thằng Đậu ở mé kia, cứ xách dáo chạy
đón đầu con nai mỗi khi nó muốn trèo lên bờ.
Con Đuổi hăng hái nhất, nó đuổi theo khít nút, sủa
gâu gâu tác động tinh thần con nai lội dưới bàu,
làm nai lính quýnh cứ lội qua bên này rồi tạt lại
bên kia. Hễ nai dâm đầu về phía bờ tay phải thì
con Đuổi phối hợp với bác Ba tràn tới chặn đầu,
nai tạt qua bờ phía tay trái, cũng con Đuổi với
thằng Đậu cân dáo, "gâu gâu". Nai lại
dạt ra. Nai cứ lội lẩn quẩn không biết đường nào
thoát được lên bờ. Ông cháu bác Ba nhất định không
để cho con nai chạy vuột.
- Nó lội ngay qua đó ! Tra một dáo đi con !
Tức thì thằng Đậu chạy tới vung dáo làm con nai
hoảng hồn quay lại, lội qua bờ phía phải. Thấy thế
thằng Đậu lại la lên:
- Nó lội ngay qua đó ! Dứt một mác đi ông nội !
Hai ông cháu cứ chạy vòng vòng mà đón, mà hô hào.
Con nai chà hết lội qua bên nầy lại bung qua phía
bên kia, nhưng không thể thoát vòng vây của ông
cháu bác Ba Phi và con Đuổi. Tuy bác Ba mệt phờ
râu, thằng Đậu thở bằng lỗ tai, con Đuổi thè lưỡi,
nhưng họ quyết chí không bỏ cuộc.
Con nai chà lội trầm mình dưới bàu nước lâu quá,
sức lực mỗi lúc một đuối. Ban đầu lưng con nai còn
nổi trên mặt nước, miết rồi nó chỉ còn ngước được
cái đầu lên, toàn thân chìm nghỉm trong lòng nước.
Bấy giờ dường như con nai không còn biết sợ ông
cháu bác Ba với con Đuổi là gì. Nó ung dung lắc
lắc cái đầu, rung rung hai gạc, nhúc nhích hai tai,
giật giật cái mỏ nhích nhè nhẹ tới tựa đang tắm
mát chứ không cần đếm xỉa đến những đối thủ đang
săn đuổi mình. Rồi nai cũng bất kể là ngay trước
mặt có bác Ba Phi cầm cây mác rừng lưỡi sáng dới,
nó từ từ đâm đầu "trôi" vào bờ sát chân
ông đang đứng. Bác Ba đinh ninh là con nai đã đuối
sức quá rồi định phải chịu phép, nên cũng chẳng
cần đâm chém nó làm chi. Bác chờ khi cái đầu con
nai chà ngúc ngắc rề sát lại, liền với tay nắm lấy
hai gạc kéo xểnh lên.
- Ối, trời đất ơi !
Bác Ba Phi kêu lên một tiếng kinh ngạc, bật ngửa
ra. Thằng Đậu chạy tới, nó cũng ném dáo, kêu "ứ
hự" bằng đường mũi rồi buông mình ngồi xuống
trấp choại đầy vẻ bất nhẫn. Con nai chỉ còn là một
đùm ruột dính lòng thòng theo cái đầu, còn toàn
bộ thịt thà, xương xóc của nó nãy giờ bị lũ cá trê
dưới bàu bu vào rỉa sạch trọi. Sở dĩ ông cháu bác
Ba vẫn thấy chiếc đầu con nai cứ động đậy là vì
bầy cá trê bám vào phía dưới, chúng vừa rỉa thịt
nai vừa đầy tới. Bác Ba lôi chiếc đầu và chùm ruột
con nai lên, kéo lên theo hàng chục ký lô cá trê,
con nào con nấy ú nu, vàng nghệ.

Tỷ
lệ nghịch
Nội
quy... ăn nhậu
Thư
của Thượng Đế gửi cho phụ nữ
Thư
gửi Adam
NGHỀ
KHÁ NHẤT
Quá thông minh - Rất hay !!!
Không
đậu cái bằng thì... đặng cái bầu
Không
có vua
Thiên
đường và địa ngục
Trong
Khu Vực Cấm
Người
bán nụ cười
Khổ
nổi của người sợ ma và khó ngủ
Tất cả đàn ông đều đểu
Cuộc
trò chuyện của gà và vịt
Trạng Lợn
NGOẠI NGỮ HỌC ĐƯỜNG
KHI
ĐỘNG CƠ CHẠY VO VO...
Phỏng
vấn bà già Noel
TÌNH
VI TÍNH
CẦN
BIẾT GÌ KHI CHƠI THÚ KIỂNG NĂNG
LƯỢNG
MẤY
SUY NGHĨ VỀ ĐẠI HỌC
HIỂM
HOẠ NGƯỜI NGOÀI TRÁI ĐẤT
LÀM
CHỦ STRESS
ĐIỆN
LÀ GÌ
LÀM
CHỦ WINDOWS NHƯ THẾ NÀO
MÁY
TÍNH ĐÃ THAY ĐỔI ĐỜI TÔI
NHỮNG
BƯỚC NGOẶT KHÓ QUÊN TRÊN TÌNH TRƯỜNG
HÀNH
TRANG KHOA HỌC CỦA QUÍ VỊ
TRỌNG
TRƯỜNG TRÁI ĐẤT
VỪA
KÍCH THƯỚC
NGHỀ
ĐI HỌP
CẦN
TUYỂN: NÔNG NÔ
ĐÀN
ÔNG SAO NGẦN NGẠI HỨA HÔN
VỀ
NHÀ MỚI
DƯỚI
CON MẮT CÁC BÀ VỢ
CHUYỆN
RẮN
QUAN HỆ YÊU ĐƯƠNG
Short
- Sweet - Science - Secret
Sao
Mày Không Vỡ, Nắp Ơi
Sao
cô ấy lại bỏ đi ?
Phó
tiến sĩ không hữu nghị
Một
nghề đặc biệt
Hỏng
Việc
CHÚNG
TÔI LÀ NHỮNG THẰNG NGU
Cái
Ác Ý Bởi nghề Nghiệp
Hội
Nghị Các Nhà Giải Phẫu
Hết
hạn sử dụng
Hạnh
phúc yên ắng (Khazanov
)
Giận
Dỗi
Đừng
quên mua dây thun cho quần đùi nhé!
Cuộc
vui ít có
Con....
gì thật là rắc rối ??...
Chuyện
Không Tưởng
Chúng
tôi đã chia tay
Ba
giai - Tú Xuất
Bệnh
Lao chữa bằng mồm
Âm
Nhạc
Nâu
Này Của Tôi Hay Của Cô
Giống
Mèo Cũng Khôn Ngoan & Lý Sự
Sau
Một Ðêm Ngủ Trọ
Tao
Bóp Ngay Ðây Cho Mà Coi
Gặp
Cô Hàng Mắm Tôm Chợ Ðồng Xuân
Cháu
là con ai?
Máy
chữa bệnh
Hơn
20 TIỂU PHẨM khác
|