| THƠ
CAY PHÚ ĐẮNG
.
Rõ Chán Làm Sao!
Nịnh Vợ
Sống Cảnh Di Cư
Đối ẩm với Đỗ Mục
Ghẹo Vợ Tương Lai
Cãi nhau
Rõ
Chán Làm Sao!
Bảo Vân
Rõ chán làm sao cái tuổi gìa,
Lưng còng, má hóp, xấu như ma.
Tai ù, hét lớn nghe chưa rõ,
Mắt toét, xem gần nhận chẳng ra.
Đã chẳng tài-bồi cho xã hội,
Lại còn vướng bận đến thê-noa!
Ngàn năm cô- vật càng thêm quý,
Riêng cái thân này... bết quá ta!
Nịnh
Vợ
Tặng vợ, thơ xưa có lắm bài,
Bây giờ nịnh vợ, viết lai rai...
Đầu lòng cái hĩm, thành đôi gái,
Rốt ổ thằng cu, được bốn trai
"Lặn lội thân cò” đâu kém bạn?
“Nuôi già dạy trẻ” há thua ai?
Bu mày đáng được tuyên dương nữa,
Nếu chịu cho chồng lấy vợ hai !
Sống Cảnh Di Cư
Sống cảnh di-cư, ngán thấy mồ
Hăm-gơ, Hoóc đoóc, nuốt không vô.
Toan xài nước-mắm, e Tây lảng,
Tính ngả cờ-tây(1), sợ Mẽo vồ!
Kiến thức lè-phè, khôn bắt giốp,
Tài-năng tủn-mủn, khó tìm đô.
Hết thời lao động toan buôn-bán
Thiếu bột làm sao gột được hồ?
Bảo Vân
Đối ẩm với Đỗ Mục
Bùi Chí Vinh
Nằm mơ đối ẩm cùng Đỗ Mục
rượu nửa phần trong, nửa phần đục
hai thằng giành nhau uống một chung
lúc cạn nhìn nhau ứa nước mắt
Đỗ Mục mang hài, ta chân đất
người xưa làm quan, ta thường dân
Hẳn ngàn năm trước huynh đã khóc
khiến ngàn năm sau đệ rưng rưng
Huynh nổi tiếng bạc tình thi sĩ
"Lạc phách giang hồ tái tửu thành"
ta là lính quân hàm binh sĩ
cũng từng ở các chốn lầu xanh
Hà tất bàn chi sang trận mạc
rủi lát nữa tên bay đạn lạc
đệ chui xuống đất, huynh lên trời
vò rượu để không buồn muốn khóc
Đoạn tống nhất sinh duy hữu tửu
thà ngồi đây bàn về phụ nữ
tội nghiệp cho huynh thằng đẹp trai
xuống Dương Châu chỉ nhậu lai rai
Mà phụ nữ ngày xưa chắc ngộ
Đâu có cọt- xê, chỉ có yếm đào
nếu huynh nghiền gái mời ra phố
tốn chục đồng quên hết binh đao
Thứ nữa mời huynh một điếu thuốc
"ba số" thơm râu không chê được
huynh xưa là Thứ sử nhà Đường
dọc tẩu gối ả đào say khướt
Riêng ta phận lính nên đành lác
tướng sang mà vẫn kiếp ngựa thồ
trời ơi, hai đứa thơ chưa khạc
tiếng gà nở gáy rách cơn mơ
Ghẹo Vợ Tương Lai
: Bùi Chí Vinh
Mỗi lần say sưa anh lại nhớ em
Làm như thể em là ly bia vậy
Ly bia nhấp môi thì anh uống đại
Em nhấp anh thì biết uống cách nào
Em nhấp anh nghĩa là kép nhấp đào
Hoa nhấp bướm và rơm nhấp lửa
Bướm đụng hoa thì hoa tàn, nhị rữa
Lửa đụng rơm thì rơm bén hết mình
Mà chúng ta thì khác hẳn trái chanh
Vắt nước sớm chỉ còn trơ miếng vỏ
Anh sẽ vắt em như chồng vắt vợ
Trăng mật cả năm đâu chỉ một tuần
Đâu chỉ gối chăn mới hết nghĩa động phòng
Ta động phòng nhau từ trong cái nhớ
Cái "động" dễ thương, cái "phòng
" dễ sợ
Dễ sợ, dễ thương nên nhớ nhau hoài
Cái nhớ lũy thừa mỗi lúc anh say
Làm như thể sắp bồng em ra biển
Đặt xuống cát đen chờ con sóng đến
Chứng kiến anh đang tuyên thệ ái tình
Cái nhớ bình phương lúc nhớ thình lình
Nhớ mà giấu thì làm sao chịu được
Anh sẽ hét lên cho lỗ tai em nhột
Còn hét tên ai, đố em biết... hà hà
Bùi Chí Vinh
Cãi nhau
Bút Kòm
(Tác giả hoàn toàn không chịu trách nhiệm nếu người
đọc có tư tưởng không đúng đắn)
Tôi nghe một đám ồn ào
Các ông tranh cãi, của ... người nào bé hơn ?
Có ông văng bọt hùng hồn:
" Của tôi bảo đảm bé con nhất đời
Vợ tôi bà thích mê tơi
Luôn tay sờ mó, nghịch chơi cả ngày "
Ông kia gân cổ nói ngay:
" Của tôi bé lắm, gọn tay dễ cầm
Cô em vợ vẫn khoái thầm
Ghé tai nó cứ xì xầm mượn chơi "
Ông kia ngoác miệng chen lời:
" Của tôi dứt khoát, bé thời tí teo
Chị vợ tôi cứ mè nheo
Nhất định đòi thử, kì kèo ỉ ôi "
Cãi nhau ỏm tỏi một hồi
Các ông kẻ móc, người moi đọ dòm:
... Thì ra, là cái "cell phone" !

XEM
TIẾP
|