LÝ
BẠCH
KÝ
VIỄN
THU
PHỐ CA
TĨNH
DẠ TƯ
Trường tương
tư
TRANG THƠ NÀY GỒM CÁC BÀI:
Lao Lao Đình
Nguyệt Hạ Độc Chước
Xuân Dạ Lạc Dương Văn Địch
Xuân Nhật Độc Chước
Xuân Nhật Túy Khởi Ngôn Chí
Xuân Tứ
THU ĐĂNG TUYÊN THÀNH
TỐNG KHÁCH QUI NGÔ
DU ĐỘNG ĐÌNH
TỬ DẠ NGÔ CA
NGỌC GIAI OÁN
THU TỨ
DẠ BẠC NGƯU CHỬ HOÀI CỔ
Lao Lao Đình
Thiên hạ thương tâm xứ
Lao lao tống khách đình
Xuân phong tri biệt khổ
Bất khiển liễu điều thanh!
Đình Lao Lao
1-
Cõi thế nơi nào thấm thía đau
Chính nơi đình tiễn khách Lao Lao
Gió Xuân thấu rõ tình ly biệt
Chẳng muốn xanh tươi liễu thắm màu
2-
Thế gian có cõi lòng đau
Là nơi đình tiễn khách sầu Lao Lao
Nỗi buồn xuân rõ xiết bao
Nên xuân chẳng khiến liễu Lao xanh màu
Nguyệt Hạ Độc Chước
Hoa gian nhất hồ tửu
Độc chước vô tương thân
Cử bôi du minh nguyệt
Đối ảnh thành tam thân
Nguyệt tức bất giải ẩm
Ảnh tùng tùy ngã thân
Tạm bạn nguyệt tương ảnh
Hành lạc tu cập xuân
Ngã ca nguyệt bồi hồi
Ngã vũ ảnh linh loạn
Tỉnh thời đồng giao hoan
Túy hậu các phân tán
Vịnh kết vô tình du
Tương kỳ mạc vân hán
Một Mình Uống Rượu Dưới Trăng
Vườn hoa với bầu rượu
Không bạn, uống mình ta
Mời trăng cùng nâng chén
Với bóng nữa thành ba
Trăng nào đâu biết uống
Bóng theo ta mặn mà
Cùng trăng bên cạnh bóng
Vui xuân thật thiết tha
Trăng mơ nhìn ta hát
Ta múa, bóng nghiêng qua
Cùng vui khi tỉnh rượu
Hết say người chia xa
Kết thân tình thắm thiết
Hò hẹn bến Ngân qua
2-
Một bầu rượu giữa vườn hoa
Rượu đây không bạn cùng ta uống cùng
Nâng ly khẩn khoản mời trăng
Trăng, ta và bóng rõ ràng thành ba
Trăng không biết uống đâu mà
Còn đây chiếc bóng theo ta đêm dài
Cùng trăng với bóng miệt mài
Tuổi xuân mau hưởng thú vui trên đời
Ta ca trăng sáng tỏ ngời
Bóng theo ta múa chơi vơi nhịp nhàng
Hết say vui sướng rộn ràng
Tỉnh rồi mỗi kẻ một dàng chia xa
Tình cho nhau mãi thiết tha
Hẹn nhau gặp bến Ngân xa cuối trời
Xuân Dạ Lạc Dương Văn Địch
Thùy gia ngọc địch ám phi thanh
Tán nhập xuân phong mãn Lạc thành
Thử dạ khúc trung văn “Chiết liễu”
Hà nhân bất khởi cố viên tình ?
Đêm Xuân Nghe Sáo Ở Lạc Dương
Sáo ngọc nhà ai vi vút bay
Lạc Dương xuân thoảng gió hây hây
Bài ca “Chiết liễu” thâu đêm vọng
Xao xuyến vườn xưa nỗi nhớ đầy
Xuân Nhật Độc Chước
Xuân phong phiến thục khí
Thủy mộc vinh xuân huy
Bạch nhật chiếu lục thảo
Lạc hoa tán thả phi
Cô vân hoàn không sơn
Chúng điểu các dĩ quy
Bỉ vật giai hữu thác
Ngô sinh độc vô y
Đối thử thạch thượng nguyệt
Trường túy ca phương phi
Ngày Xuân Uống Rượu Một Mình
1-
Gió xuân phà hơi ấm
Cây nước màu xuân tươi
Nắng rờn xanh cỏ biếc
Tan tác hoa tàn rơi
Mây vờn quanh núi vắng
Chim về hót reo vui
Muôn loài có nơi ẩn
Riêng mình ta lẻ loi
Nhìn trăng soi ghềnh đá
Say sưa hát quên đời
2-
Gió xuân thoang thoảng ấm nồng
Cây xanh nước biếc phô hồng xuân tươi
Cỏ non rạng ánh dương ngời
Xác xơ hoa lá tơi bời rụng bay
Vờn quanh núi vắng tàn mây
Chim bay về tổ từng bầy hân hoan
Muôn loài có chỗ nương thân
Chỉ mình ta mới trăm phần đơn côi
Nhìn lên ghềnh đá trăng soi
Say sưa ta mãi hát vui quên đời
Xuân Nhật Túy Khởi Ngôn Chí
Xử thế nhược đại mộng
Hồ vi lao kỳ sinh
Sở dĩ chung nhật túy
Đối nhiên ngọa tiền doanh
Giác lai miện đình tiền
Nhất điểu hoa gian minh
Tá vấn thử hà nhật
Xuân phong ngữ lưu oanh
Cảm chi dục thán thức
Đối chi hoàn tự khuynh
Hạo ca đãi minh nguyệt
Khúc tận dĩ vong tình
Ngày Xuân Say Dậy Nói Chí Mình
Cuộc đời như giấc mộng
Làm chi thêm cực mà
Suốt ngày say bí tỉ
Ngủ lăn trước hiên nhà
Thức dậy nhìn sân trước
Chim hót vui đời hoa
Ngày nào hôm nay nhỉ
Gió xuân vờn oanh ca
Nhìn cảnh mà ngao ngán
Thấy rượu đành rót ra
Nghêu ngao chờ trăng sáng
Hát xong quên sầu ta
Xuân Tứ
Yên thảo như bích ty
Tần tang đê lục chi
Đương quân hoài quy nhật
Thị thiếp đoạn trường thì
Xuân phong bất tương thức
Hà sự nhập la vi
Ý Xuân
1-
Cỏ Yên mềm tơ biếc
Dâu Tần trĩu cành xanh
Chàng nhớ quê da diết
Thiếp đứt ruột không đành
Gió Xuân nào quen biết
Khe khẽ động rung mành
2-
Cỏ Yên biếc ngọc tơ ngàn
Cành xanh trĩu nặng dâu Tần xa xa
Chàng thân viễn khách nhớ nhà
Thiếp buồn rười rượi ruột rà quặn đau
Gió xuân lạ lẫm từ đâu
Xuyên màn khe khẽ động sầu tâm ai
27-THU ĐĂNG TUYÊN THÀNH
TẠ DIÊU BẮC LÂU
Giang thành như họa lý
Sơn vãn vọng tình không
Lưỡng thủy giáp minh kính
Song kiều lạc thái hồng
Nhân yên hàn cát trục
Thu sắc lão ngô đồng
Thùy niệm bắc lâu thượng
Lâm phong hoài Tạ Công*
Lý Bạch
*Tạ Công là thái thú dựng lầu Bắc
MÙA THU Ở TUYÊN THÀNH
Sông xưa thành cũ tựa tranh thơ
Núi xế trời im đứng thẫn thờ
Bến nước hai dòng soi bóng chiếu
Cầu treo đôi chiếc ánh hồng phô
Khói vương hơi lạnh vàng cây cỏ
Thu nhuốm sắc tà bạc lá ngô
Lầu Bắc chiều buông khơi tưởng nhớ
Cảm hoài Ông Tạ, gió thu mơ ....
TỐNG KHÁCH QUI NGÔ
Giang thôn thu vũ yết
Tửu tận, nhất phàm phi
Lộ lịch ba đào khứ
Gia duy tọa ngọa qui
Đào hoa khai chước chước
Đinh liễu tế y y
Biệt hậu vô dư sự
Hoàn ưng tảo điếu ky
Lý Bạch
TIỄN BẠN VỀ NGÔ
Trời thu sông lạnh ngớt mưa rơi
Chén cạn, thuyền xa thấp thoáng trôi
Sóng nước dập dềnh đưa tiễn lối
Ghế giường co duỗi chóng về nơi
Hân hoan đào nở khoe màu thắm
Tha thướt liễu vờn lộ sắc tươi
Xa bạn, giờ đây thêm rảnh rỗi
Buông cần câu cá, thảnh thơi chơi
DU ĐỘNG ĐÌNH
Động đình hồ tây thu nguyệt huy
Tiêu Tương giang bắc, tảo hồng phi
Túy khách mãn thuyền ca Bạch trữ
Bất tri sương lộ nhập thu y
Lý Bạch
DẠO CHƠI ĐỘNG ĐÌNH HỒ
Động Đình trăng sáng hồ tây
Sông Tương mạn Bắc nhạn bay la đà
Khách đàn, túy lúy, ngâm, ca
Sương thu đẫm áo, ai mà có hay ?
TỬ DẠ NGÔ CA *
Trường An, nhất phiến nguyệt
Vạn hộ đảo y thanh
Thu phong xuy bất tận
Tổng thị Ngọc quan tình
Hà nhật bình Hồ lỗ
Lương nhân bãi viễn chinh
Lý Bạch
* Có sách còn gọi là "Tử-Dạ Thu Ca"
Bài hát mùa thu của người con gái tên
Tử-Dạ đời Tấn.
KHÚC CA NƯỚC NGÔ CỦA NÀNG TỬ DẠ
1-
Trường An lẻ bóng trăng côi
Tiếng chày đập vải buông lơi bốn bề
Gió thu dìu dặt lê thê
Chắc từ quan ải lùa về đêm mơ
Bao giờ hết giặc hung đồ
Chàng thôi chinh chiến, em chờ bên song
NGỌC GIAI OÁN
Ngọc giai sinh bạch lộ
Dạ cửu xâm la miệt
Dục há thủy tinh liêm
Linh lung vọng thu nguyệt
Lý Bạch
NỖI OÁN CUNG THỀM NGỌC
Móc sương ướt đẫm cung thềm ngọc
Chăn gấm đêm trường thấm lạnh thân
Buông bức rèm gương lòng thổn thức
Trăng thu ngóng đợi sáng đầy sân
THU TỨ
Thu phong thanh
Thu nguyệt minh
Lạc diệp tụ hoàn tán
Hàn nha thê phục kinh
Tương tư tương kiến tri hà nhật
Thử thời thử dạ nan vi tình
Lý Bạch
Ý THU
Gió thu trổi khúc nhạc êm
Trăng thu vành vạnh trời đêm sáng ngời
Lá vàng ly, hợp, chơi vơi
Bàng hoàng chim lạnh thốt lời hãi kinh
Bao giờ ta gặp lại mình
Nơi đây đêm đó tâm tình thiết tha
DẠ BẠC NGƯU CHỬ HOÀI CỔ
Ngưu chử Tây giang dạ
Thanh thiên vô phiến vân
Đăng chu vọng thu nguyệt
Không ức Tạ tướng quân
Dư diệc năng cao vịnh
Tư nhân bất khả văn
Minh triêu phải phàm khứ
Phong diệp lạc phân trần
Lý Bạch
ĐÊM NEO THUYỀN BẾN NGƯU
NHỚ CHUYỆN XƯA
Bến Ngưu thuyền đậu sông Tây
Trời đêm trong vắt chẳng mây nhuốm màu
Thuyền thu ngắm cảnh trăng thâu
Tạ quân chuyện cũ nhớ rầu rĩ ai
Cất cao vút giọng ngâm dài
Người xưa nào biết lòng này hay chăng ?
Mai thuyền bỏ bến buồm căng
Lá phong rơi rụng bẽ bàng người đi ……
Hải Đà
|