|
Một
câu chuyện thiền : Thanh Kiếm Banzo
Matajuro
Yagyu là con của một nhà kiếm thuật nổi tiếng. Cha
anh tin rằng con mình kiếm thuật quá tầm thường,
không thể trở thành thầy dạy kiếm thuật được, nên
từ bỏ anh.
Vì vậy Matajuro đi đến núi Futara tìm gặp Banzo,
một nhà kiếm thuật trứ danh. Nhưng Banzo cũng thấy
lời phán xét của cha Matajuro là đúng. Banzo hỏi:
"Anh muốn học kiếm thuật với ta phải không?
Anh không có đủ điều kiện cần thiết."
Người thanh niên khẩn khoản: "Nhưng nếu tôi
chịu khó luyện tập, phải bao nhiêu năm tôi mới trở
thành thầy dạy kiếm thuật được?"
Banzo trả lời: "Suốt đời anh".
Matajuro nói: "Tôi không thể chờ đợi lâu đến
thế. Gian khổ thế nào tôi cũng chịu miễn là sư phụ
dạy cho tôi. Nếu tôi nguyện làm tôi tớ hầu sư phụ,
thì phải bao nhiêu lâu? "
Banzo trả lời: "à, có lẽ chừng mười năm".
Matajuro năn nỉ: "Cha tôi già rồi, ít năm nữa
tôi sẽ phải săn sóc người. Nếu tôi luyện tập không
ngừng, phải mất bao nhiêu năm?"
Banzo nói: "à, có lẽ độ ba mươi năm".
Matajuro hỏi: "Sao vậy? Lúc đầu sư phụ nói
mười năm bây giờ lại nói ba mươi năm. Gian khổ thế
nào tôi cũng chịu, miễn là học được tuyệt nghệ trong
một thời gian ngắn nhất."
Banzo bảo: "Ðược, nếu vậy anh sẽ ở lại với
ta trong bảy mươi năm. Một người nôn nóng đạt được
kết quả như anh ít khi học nhanh được."
Hiểu rằng Banzo trách mình thiếu kiên nhẫn, người
thanh niên thưa: "Bạch sư phụ, con xin chịu".
Banzo cấm Matajuro nói đến kiếm thuật hay đụng đến
một thanh kiếm. Anh ta nấu cơm, rửa chén, làm giường,
quét sân, giữ vườn, làm tất cả mọi việc trừ việc
học kiếm thuật.
Ba năm qua. Matajuro vẫn tiếp tục làm việc. Anh
ta buồn bã khi nghĩ đến tương lai. Anh vẫn chưa
bắt đầu học kiếm thuật, mục đích của đời anh.
Nhưng một hôm, Banzo lẻn đến sau lưng anh và dùng
thanh kiếm gỗ nện cho anh một đòn rất đau.
Ngày hôm sau, khi Matajuro đang nấu cơm, Banzo bất
ngờ nhảy đến tấn công anh.
Sau đó, bất kể đêm ngày, lúc nào Matajuro cũng phải
tự vệ, đề phòng mọi nhát kiếm bất ngờ. Không phút
nào anh không nghĩ đến thanh kiếm của Banzo.
Anh
học kiếm thuật nhanh đến nỗi sư phụ anh cũng phải
mỉm cười hài lòng. Matajuro trở nên nhà kiếm thuật
tài ba nhất trong nước. (*)
Lời
bình của Tung Sơn
Ôi, người bình có nhiệm vụ phải viết lời bình như
cây quạt dùng để quạt vậy. Nhưng khi câu chuyện
nhằm đề cao sự kiên nhẫn, chuyên tâm học tập, ý
đã quá rõ ràng như hai với hai là bốn, thì liệu
bình giả có phải lải nhải dài dòng tán hươu tán
vượn chăng? Liệu bình giả tránh được trường hợp
cây quạt ở trong tay ông chánh tổng nọ trong một
câu chuyện đời xưa chăng?
Có
một thầy đồ nghèo (nhưng thâm) nằm ngủ ngon lành
trong khoang một con thuyền đang xuôi giòng. Ðến
một bến đò nọ có một ông chánh tổng rất hách lên
thuyền. Ông chánh tổng dùng cán quạt khỏ vào đầu
thầy đồ, dựng thầy dậy để chiếm lấy chỗ nằm. Thầy
đồ, phần mất ngủ, phần bị đánh, giận lắm bèn nghĩ
cách trả thù. Thuyền trôi trong đêm. Ông chánh tổng,
không ngủ được, buồn vì không biết làm gì, mới hỏi
thầy đồ:
-
Nầy, thầy đồ có thơ gì hãy đọc lên nghe cho vui.
Thầy
đồ gãi đầu, thưa:
-
Dạ, thơ thì không có, nhưng kể chuyện thì được ạ.
-
Ðược, thế thì thầy kể chuyện cho nghe đi.
Thầy
đồ kể:
-
Trong làng tôi có một người đàn bà chồng đi lính
lâu ngày. Khi người chồng về thì thấy vợ mình đang
có thai. Tức lắm, anh ta đánh đập vợ và tra hỏi
xem vợ đã ngủ với ai. Người vợ sợ quá mới trả lời
bừa: "Dạ em ngủ với pho tượng trên chùa".
Người chồng tức giận chạy lên chùa, dùng cán quạt
đánh vào đầu mỗi pho tượng và hỏi: "Mày ngủ
với vợ tao phải không?" Pho tượng nào cũng
điềm nhiên yên lặng. Nhưng khi người chồng đánh
đến tượng ông Ác, thì pho tượng quát (vừa nói thầy
đồ vừa phùng mang trợn mắt điểm vào mặt ông chánh
tổng): "Tao có ngủ với vợ mày đâu mà mày đánh
vào đầu tao!"
Ông
chánh tái mặt vì biết là thầy đồ trả đũa.
Xem
vậy cái quạt không những chỉ dùng để quạt mà còn
có thể dùng để khỏ vào đầu người ta cũng như câu
chuyện khôi hài không phải chỉ để mua vui mà còn
để chửi thiên hạ (hoặc..., như Tung Sơn đang làm,
để lấp đầy vài trang giấy trắng).
Nghĩ
lẩn thẩn như vậy nên Tung Sơn mới tự đặt vấn đề:
phải chăng mình đã chọn dịch câu chuyện anh chàng
Matajuro, chẳng qua vì ảnh hưởng của mấy cuốn truyện
kiếm hiệp đã đọc ngày xưa, hoặc vì lòng riêng yêu
hình ảnh "gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo"
của người khách biên đình "râu hùm, hàm én",
hễ thấy có gươm, có kiếm thuật thì vội cho là hay.
Câu chuyện phải chăng chẳng có một ý nghĩa nào đặc
biệt thiền hết?
Nhưng
bưng đầu suy nghĩ cho đến khi tóc đã bù rối, ta
mới giác ngộ được ý nghĩa thiền của câu chuyện,
bèn thở dài mà than rằng: "bình giả, bịnh giả!"
Rõ ta thật lẩn thẩn và ngu tối vô cùng? Ý nghĩa
câu chuyện đã rõ mồn một như vậy sao không thấy?
Hay là tại ta chỉ lo nghĩ đến việc suy nghĩ nên
mãi bóp trán vò đầu và không chịu nghĩ đến chính
câu chuyện?
Matajuro
cũng thế. Lúc đầu, thay vì luyện tập kiếm thuật,
anh ta chỉ nghĩ đến thời gian cần thiết để học thành
tài, do đó thành ra nôn nóng, tập luyện chẳng ra
gì. Về sau, sở dĩ học hành mau tấn tới vì anh đã
luôn luôn chú tâm đến kiếm thuật bất kể ngày đêm.
Anh thực sự sống kiếm thuật vậy.
Ôi,
Thiền là gì nếu không phải là nghệ thuật sống thực
cuộc đời, nghĩa là sống cái hiện thực ở đây và bây
giờ.
Ðã
thế thì sao chiều hôm nay, trời nắng đẹp, ta không
ra sân nhìn những cụm hoa vàng đang nở rộ, nằm trên
bãi cỏ nhìn trời xanh mây trắng hay nhìn sâu từng
sới cỏ non. Như vậy có phải là ta sẽ sống thực ý
nghĩa câu chuyện hơn là bù đầu bàn luận dông dài?
Tung Sơn
(*)
Dịch thoát theo quyển "101 chuyện Thiền"
("Zen flesh, Zen bones") do Paul Reps
soạn.

|