Sue
Sommers, một giáo sư giảng dạy môn này tại Viện
C. G. Jung ở Chicago, nói: “ai cũng biết một người
biết lắng nghe kẻ khác bao giờ cũng thiết lập được
mối liên hệ bền vững, có ích… Nhưng mấy ai biết
lắng nghe chính bản thân lại làm cho cơ thể và trí
não lợi lộc rất nhiều. Thiền định có thể dạy cho
ta được chuyện này. Nó làm cho ta ý thức rõ hơn
về ‘tiếng nói bên trong’ và chuyện gì đang xảy ra
chung quanh ta.”
Huber,
người sáng lập Trung tâm “Zen Monasrery Pratice
Center” và “The Mountain View Zen Center” ở tiểu
bang California, nói thiền định giúp bà đối phó
với những thách đố mỗi ngày: “thiền định giúp chúng
ta tập trung hơn và có mặt ở hiện tại hơn. Nó giúp
chúng ta thêm tự tin .”
Theo
kết quả khảo sát được đăng trên tạp chí “the American
Medical Journal” thì thiền định giúp kiểm soát được
một cách khá chắc chắn áp huyết, làm dịu cơ thể
và tâm trí, ngang với kết quả phải dùng thuốc an
thần, nhưng lại không có “ side effects “ của thuốc..
Bác sĩ Mimi Guarneri, giám đốc y khoa và sáng lập
viên của Viện ” Scripps Center for Integrative Medecine
“ ở San Diego, nhận xét :” ngoài các đặc điểm trên,
thiền định còn làm nhịp tim giảm xuống, nên tim
không phải hoạt động nhiều. Tôi đã thấy kết quả
rất rõ nơi các bệnh nhân của mình. Nhiều người trong
số họ thiền mỗi ngày 2 lần, mỗi lần 20 phút, thì
có áp huyết giảm . Ăn uống đều đăng và tập thể dục
thường xuyên nữa thì tuyệt vời.”
Nhiều người hiểu lầm thiền là cái gì rất khó. Đơn
giản mà nói, thiền là thở, thở là sống, thiền là
sống một cách sống động từng giây phút một.
Những
người đi trước khuyên trước khi thiền, cần tập cho
ấm người như yoga, tai chi hay duồi thẳng tay chân
(stretching) khoảng 10 phút là đủ. Sau đó lựa một
nơi thích hợp và ngồi thẳng lưng xuống. Nếu có đau
lưng và mông thì ngồi trên một cái ghế nhỏ, dẹp
bằng gỗ, nhưng lưng phải thẳng. Hơi nhắm mắt lại
một tí và bắt đầu thở sâu. Đừng nghĩ gì cả, chỉ
chú ý đến hơi thở ra vào, thật nhẹ nhàng và sâu
lắng.
Cần
nhớ là thiền phải tập mỗi ngày và theo giờ giấc
đã định trước. Bắt đầu vừa phải thôi, đừng tham
lam ngồi lâu quá (bản chất của thiền là buông bỏ
mọi tham lam), khoảng 10 phút cũng được, sau quen
dần sẽ tăng lên từ từ.
Bác
sĩ Guarneri nói: “tôi đã tập thiền rồi chỉ dẫn lại
cho bệnh nhân sau. Bạn sẽ không dạy ai được cái
gì nếu đích thân bạn không làm chuyện đó. Tôi cảm
thấy lợi lộc thật nhiều. Đáng tiếc là tôi đã không
biết thiền khi còn là sinh viên y khoa, mà sinh
viên y khoa thì hay bị “stress“ lắm. Khi bạn đã
quân bình được tâm trí, bạn sẽ cảm thấy sáng suốt
hơn và sau đó các giải đáp sẽ tuần tự đến.”
Mục tiêu là sống trọn vẹn trong giây phút này. Không
dễ lắm đâu.. Khi bạn ngồi xuống thiền, làm sao mà
đầu óc của bạn lại không rối tung lộn xộn với bao
tư tưởng về quá khứ và tương lai... Mục tiêu chính
của thiền là làm sao hướng vào bên trong bạn, đi
vào nội tâm bạn. Chính điều này sẽ làm ta chậm rãi
trở lại, ta sẽ hành đông với một tâm trí tĩnh lặng
và sáng suốt. Tôi không nói khi thiền là bạn phải
đè nén các cảm giác, tôi đang nói về sự tĩnh lặng,
nghĩa là bạn đối mặt với một vấn đề với một đầu
óc hoàn toàn sáng suốt.”
Thiền
định tăng cường các sóng alpha, theta và delta cho
não bộ. Các sóng này hoàn toàn đối chọi với các
trạng thái tâm lý thay đổi bất chợt và liên tục
trong lúc người ta phải trả lời cho một tình huống
rất căng thẳng.
Viện
“National Institute of Health” khám phá là các trị
liệu pháp thư giãn, bao gồm cả thiền, rất có tác
dụng trong việc trị bệnh đau nhức kinh niên, đặc
biết là các chứng đau lưng, đau hông, các bệnh viêm
thống phong và nhức đầu.
Các thay đổi thân xác và tâm thần do thiền định
mang lại lúc đầu rất vi tế, khó nhận ra. Anna Walsemann,
giảng viên về thiền, yoga, tai chi và các luyện
tập để lành bệnh ở “New Age Health Spa“ (New York)
nói: “Lúc đầu khi mới luyện tập, tôi chỉ cảm thấy
thích là làm cơ thể và tâm trí êm dịu lại. Dần dần,
khi tập chuyên sâu hơn, tôi thấy mình có khả năng
nhìn rõ hơn để cải thiện kiểu sống của mình và có
thể nhìn nhiều khía cạnh của cuộc đời tôi một cách
tích cực hơn.”
Walsemann cũng thấy kết quả tốt nơi học trò của
mình . Đặc biệt có một cô học trò, vốn bị đời sống
gia đình- chồng, con nhỏ và việc làm quật lên quật
xuống tơi tả- muốn bắt đầu một khóa học về thiền.
“
Chuyện đầu tiên cô ấy phải làm , Walsemann kể lại,
là phải giảng cho cả gia đình cô ấy biết, là cô
cần có một khoảng thời gian trong tuầân để tập thiền
định mà cô gọi là “quiet time“, một từ mà ngay cả
các con nhỏ của cô cũng biết là gì. Từ đó , gia
đình cô rất tôn trọng “cái thời gian yên tĩnh“ cô
bỏ ra để đi đến thiền đường tập luyện. Thế rồi họ
cũng tò mò kéo đến xem và sau cùng cà nhà bắt đầu
tập theo.”
Cô
gái đó, cũng như nhiều sinh viên khác, bắt đầu có
vẻ tập trung và yên tĩnh hơn. Walsemann nói :” dần
dần bạn sẽ thấy thái độ mình cần có cho một tình
huống nào đó. Vì là người tập luyện mỗi ngày, bây
giò tôi có khuynh hướng phản ứng với một tình huống
một cách trầm tĩnh và sáng suốt .”
Hồng
Quang theo “ Women ‘s Health/ Fitness “