| CÕI
THIỀN

THAM
THIỀN
( Tóm tắt bài Tham thiền của Ông Subramaniam
)
Trước khi Tham thiền phải tập trung tư tưởng.
Tập trung tư tưởng nghĩa là gom tư tưởng vào một
đồ vật nào hay một ý niệm nào đó. Tỷ như khi ta
cầm cái hộp quẹt, ta tập trung vào đó. Nếu trong
đời sống hằng ngày, mỗi chuyện ta làm, ta đểu tập
trung tư tưởng vào, thì cái quan năng của ta sẽ
mở. Ta có thể tập trung tư tưởng trong khi ta làm
bất cứ việc gì. Có nhiều cách tập trung tư tưởng;
nhưng có một phương pháp tập trung tư tưởng mầu
nhiệm hơn. Lấy một vài cổ thi hay một hình ảnh tốt
đẹp nào, rồi tập trung vào đó. Tỷ như ta lấy một
bài cổ thi. Ta đọc đi đọc lại; ta chú trọn tư tưởng
vào đó. Ta cố gắng đi sâu vào ý nghĩa. Ta tìm hiểu
ý tưởng và quan niệm của tác giả ẩn dưới văn từ;
vì văn từ có khôn khéo thế mấy đi nữa cũng không
diễn đạt đặng tư tưởng một cách hoàn toàn. Nếu ta
tập trung tư tưởng vào bài thơ đó, ta sẽ đạt được
ý nghĩa thâm trầm của nó. Mà rồi chẳng những ta
hiểu đặng chỗ uyên cạn của nó, mà ta có thể thăng
lên đến Thượng trí. Chừng đó Thượng trí ta hoạt
động, và ta có thể hòa hợp với tinh thần của bài
cổ thi ấy đặng. Như vậy ta có thể nói ta đang bước
vào một thế giới khác hẳn với thế giới hồng trần
mà ta sống đây. Ở vài tình trạng ấy, ta đồng hóa
với câu thơ. Ta có thể nói đặng rằng : ta hiểu nó
hoàn toàn. Khi ta bước vào thế giới Thượng trí rồi,
thì ta hành động một cách khác. Vậy phương pháp
tập trung tư tưởng là gom tư tưởng vào cái ý niệm
duy nhất. Và nhờ tập trung tư tưởng mà ta có thể
bước vào Thượng trí, và có thể thu thập đặng những
tình cảm, những tư tưởng và sự tốt đẹp của cõi Thượng
giới. Người thường nhơn chỉ sống với những tình
cảm, và những tư tưởng của cõi thấp, họ chỉ để hạ
trí của họ hoạt động mà thôi, nhơn đó mà bao nhiêu
dục tình, bao nhiêu tư tưởng xấu xa biểu lộ không
ngừng. Còn người sống trong cõi Thượng giới [1]
thì có những tư tưởng tốt đẹp, thanh cao.
Chính trong buổi Tham thiền là trong buổi ta đang
sống với Thượng trí, ta có tư cách hành động khác
với người đời, ta có tư tưởng cao thượng và thiêng
liêng.
Có người hỏi tôi rằng : “ Làm thế nào cho tư tưởng
đừng vẩn vơ, nghĩ nhớ đến chuyện khác ?
Bản tánh của cái trí là bất ổn định. Nó như con
khỉ không bao giờ đứng yên. Nó cũng như gió hay
xao xuyến. Nó chỉ sợ ý chí của ta mà thôi. Vậy ta
nên lấy ý chí ta làm một cái niền cột nó lại. Ngoài
ý chí ra, thì ta không thế nào tập trung đặng. Mà
nếu không tập trung tư tưởng được thì làm sao Tham
thiền ?
Vậy Tham thiền là gì ?
Tham thiền là làm thế nào cho tư tưởng hoạt động
trong cõi Thượng Thiên, tức là chỉ để cho Thượng
trí làm việc mà thôi. Trong buổi Tham thiền, ta
làm thế nào đánh thức Chơn Ngã của ta. Muốn vậy
ta rán tưởng đến Chơn Sư ( hay Đấng Cứu Thế nào
) và rán hợp nhất với Ngài, ta tưởng tượng những
đức tánh tốt của Chơn Sư hiện rõ trong lòng ta.
Ta rán giữ cái trạng thái tâm thức ấy được vài phút.
Làm như thế, ta tinh luyện cái vía và cái trí của
ta. Khi cái vía và cái trí của ta được tinh luyện
rồi thì nó phản ảnh phương diện Minh Triết và Bồ
Đề xuống phàm nhơn ta một cách dễ dàng. Chừng đó
ta hòa nhịp với tất cả vạn vật. Ta đồng hóa đặng
với người lành cũng như với người dữ. Buổi Tham
thiền như thế đem lại một cái kết quả trọng đại
trong đời sống ta, nó có thể kéo dài suốt ngày ấy.
Đó là phần cốt yếu của sự Tham thiền.
Tóm lại, mỗi người chúng ta phải có phương pháp
thích hợp với tâm tánh mình để tinh luyện hạ thể,
kiểm soát đặng cái trí, cái vía và cái xác cho Chơn
Nhơn biểu hiện.
Nếu sự Tham thiền không ảnh hưởng đặng đời sống
của ta, thì nó sẽ hóa ra vô ích.
Soạn giả : NGUYỄN THỊ HAI
( Trích Tạp chí Tìm hiểu Thông Thiên Học quyển
49 và 50 )

|