|
Tham
khảo
Churchill, Roosevelt,
Stalin những ngày cuối Thế chiến II
"Franklin và Winston", cuốn sách của
phó tổng biên tập tạp chí Newsweek Jon Meacham,
mô tả quan hệ giữa Tổng thống Mỹ Franklin D. Roosevelt
và Thủ tướng Anh Winston Churchill. Những phần trích
sau đây ghi lại những cuộc thảo luận giữa Roosevelt,
Churchill và Joseph Stalin năm 1943.
(Stalin
(phải), Churchill (trái) và Roosevelt tại hội nghị
Tehran. )
"Vào thời điểm tham gia hội nghị Tehran, người
ta nhận ra rằng tình hình đang thay đổi", trợ
lý nội các chiến tranh Anh, ngài Ian Jacob nhớ lại.
"Mỹ đang xây dựng sức mạnh. Tính tới thời điểm
đó, số lính Anh tham gia các trận chiến tương đương
với lính Mỹ, nhưng thế cân bằng đó sẽ không còn
trong tương lai".
Jacob nói tiếp: "Roosevelt cũng thấy rõ rằng,
khi chiến tranh kết thúc, chỉ còn hai cường quốc
tồn tại - Nga và Mỹ... Từ đó, London và Washington
không còn thân thiết như trước".
Churchill bị cảm lạnh và viêm họng vào đúng ngày
khởi hành 12/11/1943. Tình trạng của ông ngày một
tồi tệ. Roosevelt liền đánh điện thăm hỏi: "...
sẽ thật hân hạnh khi được gặp lại ông. Tôi hy vọng
sức khoẻ của ông sẽ khá hơn".
Trước hội nghị Tehran, hai nhà lãnh đạo dự định
gặp nhau tại Cairo. Tuy nhiên, vì lo ngại về an
ninh, Roosevelt đánh điện cho Churchill, thông báo
"đối phương đã biết địa điểm họp" và đề
nghị chuyển tới Khartoum. Hơi lém lỉnh, Churchill,
cho rằng Cairo được lính Anh bảo vệ chắc chắn, bác
bỏ mối lo ngại: "Hãy đọc cuốn Saint John, chương
14, tiết 1-4. Đừng để trái tim ông lo lắng: hãy
tin vào Chúa, tin vào tôi... Tôi sẽ chuẩn bị một
địa điểm cho ông".
Bức điện đang trên đường sang Mỹ thì Churchill
bắt đầu tự trách mình. Có phải ông đã quá phô trương
khi so sánh bản thân với Chúa? Liệu ông đã quá vội
vàng khi nói "hãy tin tưởng vào tôi"?
Roosevelt sẽ nghĩ về ông thế nào? Tuy nhiên, Thủ
tướng Anh sớm khuây khoả với tin tức tốt lành. Tổng
thống Mỹ bác bỏ mọi phản đối của các trợ lý và kế
hoạch đến Cairo không thay đổi.
Bà Clementine nhẹ nhàng cảnh báo Churchill nên
cẩn trọng khi thảo luận với Roosevelt trong những
ngày tới. Biết rằng Churchill thất vọng vì Mỹ không
ủng hộ chiến dịch của Anh nhằm vào đảo Leros, đông
Địa Trung Hải, bà viết thư gửi Thủ tướng: "Em
sợ rằng cho tới nay, chuyến đi của anh không vui
vẻ và dễ chịu. Cảm lạnh đã làm anh khổ sở và khó
chịu. Em cũng biết Leros đã làm anh vô cùng mệt
mỏi. Nhưng anh đừng bao giờ quên rằng lịch sử sẽ
phán xét. Ý chí, lòng kiên nhẫn và tính cao thượng
sẽ là một phần trong sự vĩ đại của anh. Vì vậy,
đừng để bản thân tức giận. Em thường nghĩ đến điều
anh nói, đó là điều tồi tệ nhất là Đồng minh không
có Đồng minh!...".
Diễn viên Sarah Churchill cùng đi Cairo với cha.
Cô chưa bao giờ gặp Roosevelt và bị cuốn hút ngay
khi gặp. "Ai cũng biết ông có vấn đề về sức
khoẻ, nhưng hai phút sau, vấn đề đó không còn nữa",
Sarah tỏ lòng kính trọng về sự tinh thông của Tổng
thống Mỹ.
Một hôm, ở Cairo, Thủ tướng Anh nói với con gái:
"Hãy sắp xếp một chiếc xe. Cha muốn đi thăm
Nhân sư và Kim tự tháp. Cha muốn biết chúng ta và
Roosevelt có thể thân thiết đến mức nào trong xe,
vì nếu có thể, cha muốn nắm được tổng thống. Nhưng
cha không định làm ông ta thấy chúng ta không thể
thân thiết hơn". Sau một cuộc điều tra ngắn,
hai cha con nhận ra rằng họ có thể làm được điều
đó. Thủ tướng Anh vội vã trở lại khu nhà, tìm Roosevelt
và nói: "Ngài tổng thống, ông có thể tới thăm
Nhân sư và Kim tự tháp. Tôi đã sắp xếp tất cả".
Sự nhiệt tình của Churchill có sức mạnh đến mức,
Sarah nhớ lại, Roosevelt gần như lao ra khỏi ghế,
nhưng rồi chợt nhớ ra là ông không thể làm như vậy
và ngồi lại vào chỗ. Quay sang Tổng thống Mỹ, Thủ
tướng Anh nói: "Chúng tôi sẽ đợi ông trong
xe".
Lễ Tạ ơn diễn ra khi hai nhà lãnh đạo ở Cairo,
và Roosevelt đã mang theo mấy con gà tây. "Hãy
coi nhau như người nhà", Roosevelt nói với
Churchill. Và Tổng thống Mỹ, Thủ tướng Anh ăn tối
cùng Sarah, Elliott Roosevelt, John Boettiger, Harry
và Robert Hopkins. "Harry đã sắp đặt một đội
quân nhạc chơi ở ban công", Boettiger viết
thư cho Anna Roosevelt. "Chúng tôi dùng cocktail
trước khi ăn, rồi uống sâm banh". Churchill
về sau cũng thừa nhận tất cả đã có bữa tiệc hết
sức vui vẻ. "Hai con gà tây lớn được bày trên
bàn. Ngài tổng thống chủ trì bữa tiệc hết sức chuyên
nghiệp", Thủ tướng Anh hồi tưởng. Ông cảm ơn
Roosevelt vì thời gian thư giãn đó.
Rồi tất cả sang phòng hoà nhạc. Những bản nhạc
Carry Me Back to Old Virginny, Marching Through
Georgia... cất lên. Thủ tướng Anh mời Pa Watson,
thư ký yêu quý của Tổng thống Mỹ, nhảy. "Chỉ
sau vài giờ, sự cẩn trọng không còn nữa. Không khí
rất thân mật", Churchill viết trong nhật ký
chuyến đi.

Churchill, Roosevelt, Stalin những
ngày cuối Thế chiến II (2)
(Tổng
thống Mỹ Franklin Roosevelt).
Tehran là địa điểm gặp gỡ tiếp theo. Tổng thống
Mỹ tới thủ đô Iran trước Thủ tướng Anh khoảng 45
phút. Sarah Churchill nhớ lại chuyến đi vào thành
phố thật "khủng khiếp" với hai cha con.
Ôtô tiến lên phía trước chậm, rất chậm, qua những
con đường đông đúc ngựa xe.
"Ai cũng có thể bắn cha tôi hay ném lựu đạn
vào chúng tôi", Sarah nói. "Đám đông vây
quanh xe. Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối cha,
tay ông nhẹ nhàng đặt lên tay tôi". Churchill
thu hút đối phương. "Tôi nhìn thẳng vào đám
đông, khi họ nhìn tôi", Thủ tướng Anh nhớ lại.
Khi cả đoàn tới công sứ quán Anh, Churchill ra lệnh
cho Phó trưởng khu cảnh sát Thompson thắt chặt an
ninh.
Đó chưa phải là giây phút khó chịu cuối cùng với
Thủ tướng Anh ở Tehran. Nhà ngoại giao trẻ người
Mỹ nói tiếng Nga Chip Bohlen đi theo phiên dịch
cho Roosevelt. Bohlen nhớ ngày 28/11 là "một
buổi chiều chủ nhật tuyệt vời ở Iran, trời trong
xanh, nắng đẹp". Tuy nhiên, Churchill vẫn cảm
thấy tồi tệ. "Một điều trùng hợp không may
là vào đúng dịp này, giọng anh vẫn bị khò khè vì
cảm lạnh", bức điện ông đánh gửi bà Clementine
có đoạn. Churchill muốn Roosevelt cùng cư trú trong
công sứ quán Anh. Roosevelt thì muốn lưu lại đại
sứ quán Mỹ. Tuy nhiên, trong bối cảnh có tin đồn
về những âm mưu ám sát, Roosevelt giữ nguyên quyết
định, hơn nữa, Stalin cũng sẽ tham dự hội nghị.
(Joseph
Stalin.)
Churchill yêu cầu gặp Roosevelt trước cuộc gặp 3
bên, để giải quyết các vấn đề quân sự sẽ bàn với
Stalin trước. Tổng thống Mỹ từ chối. Ông muốn gặp
riêng nhà lãnh đạo Liên Xô trước. Roosevelt tin
rằng ông có thể xoay sở với Stalin tốt hơn nếu Churchill
vắng mặt. Tổng thống Mỹ không muốn bị Thủ tướng
Anh trói chặt, không muốn ngồi nghe những bài phát
biểu về chiến dịch này hay chiến dịch kia. Ông nghi
ngờ Churchill sẽ ép ông ủng hộ kế hoạch tấn công
đảo Rhodes và Dardanelles. Roosevelt không muốn
thực hiện chiến dịch này vì nó sẽ trì hoãn cuộc
xâm chiếm xuyên biển Măngsơ 1-2 tháng. Dấu hiệu
giông bão xuất hiện ở công sứ quán Anh vì Churchill
bị loại khỏi cuộc gặp Roosevelt - Stalin.
"Thủ tướng bị đau họng và mất giọng",
tướng Brooke viết trong nhật ký. "Ông không
khoẻ và thường xuyên tức giận. Với giọng điệu càu
nhàu và thất thường, Churchill nói chuyện với Harriman.
"Ông nói ông vui vẻ tuân lệnh; rằng ông có
quyền được đóng vai trò chủ trì hội nghị, vì tuổi
tác, vì tên ông bắt đầu bằng chữ C và vì tầm quan
trọng lịch sử của ông với Vương Quốc Anh mà ông
đại diện", trợ lý Harriman nhớ lại. "Rồi
ông rút lại tất cả các lý lẽ đó, nhưng khăng khăng
ở một chuyện. Đó là ông được tổ chức bữa tiệc tối
ngày 30, nhân dịp sinh nhật lần thứ 69. Thủ tướng
khẳng định sẽ say khướt và sẵn sàng rời đi ngay
hôm sau". Nhớ lại đợt cảm lạnh và cảm giác
đau lòng, Churchill cho biết: "Còn lâu tôi
mới khoẻ trở lại. Tôi bị cảm lạnh và viêm họng nặng
đến mức có lúc tôi gần như không nói được. Tuy nhiên,
ông Moran với thuốc men và sự chăm sóc tận tình
đã giúp tôi nói được những gì phải nói, thực tế
là rất nhiều". Tuy nhiên, Churchill vẫn phải
đợi đến 4 giờ.
Lúc 3 giờ, Stalin gọi điện cho Roosevelt. Trong
bộ quân phục kaki với huân chương Lenin trên ngực,
Stalin cười khi đi tới chỗ Roosevelt, lúc đó đang
ngồi trên ghế tựa. Mike Reilly, nhìn chằm chằm vào
những cận vệ tháp tùng Stalin, nghĩ nhà lãnh đạo
Liên Xô "trông nhỏ bé, nhưng có nhân tố gì
đó làm ông vĩ đại".
"Tôi rất vui được gặp ông", Roosevelt
nói với Stalin. "Tôi đã cố gắng cho cuộc gặp
này trong một thời gian dài". Nhà lãnh đạo
Liên Xô tỏ ý hài lòng được gặp Tổng thống Mỹ và
khẳng định sự trì hoãn kéo dài trước đó hoàn toàn
là do ông bận giải quyết các vấn đề quân sự, chứ
không phải tế nhị ám chỉ đến cuộc chiến với Đức,
khi cuộc chiến ở tháng thứ 30.
Roosevelt và Stalin biết cách nói ngắn gọn để duy
trì không khí dễ hiểu trong hội đàm, điều mà Churchill
lém lỉnh đôi khi quên với người Nga. "Churchill
rất lôi cuốn khi bắt đầu nói, nhưng ưu điểm đó không
còn khi ông làm việc thông qua phiên dịch",
Harriman nhớ lại. "Những bài phát biểu dài
dòng của thủ tướng, dù với bạn bè thân thiết, quá
dài để dịch, và ông bị mất thính giả".
Roosevelt sẽ không để điều này xảy ra với mình.
"Đây là cuộc gặp ban đầu để hiểu nhau, đối
thoại nhanh chóng chuyển hết từ chủ đề này sang
chủ đề khác", Bohlen nhớ lại. Buổi ban đầu
là quan trọng nhất. Theo biên bản cuộc họp của phiên
dịch, Roosevelt hỏi tình hình bên phòng tuyến phía
Liên Xô như thế nào, Stalin trả lời mọi chuyện "không
phải là quá tốt". Tổng thống Mỹ ước giá như
ông có sức mạnh đánh bật 30-40 sư đoàn Đức khỏi
mặt trận phía Đông và vấn đề đó, tất nhiên, là một
trong những chủ đề ông dự định thảo luận ở Tehran.
Khi vấn đề Pháp được nêu ra, Roosevelt không bỏ
phí thời gian mà nói ngay ông và Churchill không
phải lúc nào cũng thống nhất. Roosevelt và Stalin
chỉ trích de Gaulle, và thái độ chống de Gaulle
của nhà lãnh đạo Liên Xô một phần là do "phản
ứng của người cảm thấy rằng bất kỳ nước nào sụp
đổ nhanh chóng như Pháp thì cũng không đáng được
coi trọng hay lưu tâm". Phiên dịch Bohlen nhớ
lại: "Tôi không thể không cảm thấy nghi ngờ
khi nghe Stalin nói. Tôi cho rằng ông đang nghĩ
về lâu về dài. Ông dự đoán một nước Pháp hùng cường
sống lại sẽ là trở ngại với tham vọng châu Âu của
Liên Xô".

Churchill, Roosevelt, Stalin những
ngày cuối Thế chiến II (3)
(Stalin
(phải), Churchill (trái) và Roosevelt tại hội nghị
Tehran.)
Đề cập đến Ấn Độ, Roosevelt cảnh báo Stalin không
nên đem độc lập đến tiểu châu lục cùng Churchill.
Nhà lãnh đạo Liên Xô đồng ý và nhận định đó là một
"điểm nhức nhối" của Thủ tướng Anh. Khi
chia tay, Tổng thống Mỹ tỏ ý vui mừng được ở trong
đại sứ quán của Liên Xô vì ông sẽ có cơ hội gặp
chủ nhà trong những tình huống không chính thức
nhiều hơn.
Tại trại Anh, Churchill lòng nóng như lửa đốt.
Các trợ lý và Thủ tướng Anh hết sức lo ngại về cuộc
gặp riêng Roosevelt - Stalin. Nhận tin tình báo
khi phiên thảo luận Xô - Mỹ kết thúc, người Anh
nghe phong thanh về nội dung hội đàm, trong đó có
lời khuyên của Roosevelt rằng không đáng thảo luận
về Ấn Độ với Churchill. Và Tổng thống Mỹ hối thúc
nhà lãnh đạo Liên Xô giữ quan điểm cứng rắn trong
hội nghị 3 bên.
Roosevelt, Churchill và Stalin cuối cùng cũng bắt
đầu phiên họp toàn thể đầu tiên ở đại sứ quán Liên
Xô. Sự sắp đặt khiến người ta khá ngột ngạt vì thời
tiết nóng. Căn phòng khá rộng được bố trí ghế lớn,
một chiếc bàn tròn phủ vải len xanh. Rèm buông ở
cửa sổ, thảm thêu treo trên tường". Roosevelt
đóng vai trò chủ trì, và ông thích phong cách tiến
hành hội nghị - thoải mái, thậm chí là có tán gẫu.
Đặc điểm của 3 ông lớn hoàn toàn khác nhau. Roosevelt
tỏ ra quyến rũ. Vì trẻ nhất, Tổng thống Mỹ chào
mừng những người lớn tuổi hơn. Ám chỉ đến Stalin,
Roosevelt tỏ ý vui mừng vì có người Nga là thành
viên mới trong gia đình. Churchill thì cho rằng,
hội nghị này có thể là sự tập trung lớn nhất của
các cường quốc thế giới. Stalin nói thẳng: "Chúng
ta hãy bàn các vấn đề".
Roosevelt bắt đầu với vấn đề Thái Bình Dương. Stalin
cho biết, Liên Xô đánh giá cao những lĩnh vực mà
các nước đang phối hợp, và thực tế là người Đức
đang cố tình bất hợp tác. Đây là một tin tốt, vì
lời lẽ của nhà lãnh đạo Xô viết chứng tỏ nước này
sẽ giúp đỡ. Cuộc hội đàm chuyển sang vấn đề khác.
Roosevelt cho rằng 3 nước phải ủng hộ quyết định
Quebec về cuộc xâm chiếm biển Măngsơ trong tháng
5. Tuy nhiên, không nên làm bất cứ việc gì trước
năm 1944 vì biển Măngsơ thực sự là "một dòng
nước gây khó chịu". Churchill tuyên bố Anh
có tất cả các lý do để biết ơn biển Măngsơ đã là
dòng nước gây khó chịu - ông đang ám chỉ đến năm
1940 và nửa đầu năm 1941, khi hai người đang cùng
tham gia đàm phán với Churchill kia không tham gia
cuộc xung đột, như ông.
Trong 3 nhà lãnh đạo, có một người duy nhất có
sức mạnh phá vỡ tình bạn Roosevelt - Churchill.
Stalin khi đó nhợt nhạt hơn, nhưng chưng diện hơn
so với hồi mùa hè năm 1941. Nhà lãnh đạo Liên Xô
mặc bộ quân phục có cầu vai vàng dập ngôi sao lớn
màu trắng, đinh ghim màu đỏ. Stalin vẽ nguệch ngoạc
và hút thuốc trong các phiên họp. Giọng ông nhỏ,
nhưng vừa đủ nghe.
Có thể Stalin cho rằng không cần phải nói to khi
đề cập đến những vấn đề của Liên Xô. Ông biết mình
cần gì. Roosevelt đề nghị Stalin nói ra suy nghĩ
của ông về các chiến dịch ở Địa Trung Hải, những
chiến dịch mà nếu được thực thi, có thể có nghĩa
phải trì hoãn cuộc tấn công xuyên biển Măngsơ. Stalin
trả lời, thật không khôn ngoan nếu phân bổ nỗ lực
của quân Đồng minh, Pháp là địa điểm tấn công. Churchill
thì nói: "Chính phủ Anh, Mỹ đã quyết định tiến
hành cuộc xâm chiếm xuyên biển Măngsơ vào cuối mùa
xuân hoặc mùa hè năm 1944. Lực lượng vào thời điểm
đó lên tới 16 sư đoàn Anh và 19 sư đoàn Mỹ, tổng
cộng là 35 sư đoàn. Tuy nhiên, còn 6 tháng nữa mới
đến đầu mùa xuân năm 1944. Tôi và Tổng thống Mỹ
đã tự hỏi nên làm gì trong 6 tháng đó với nguồn
lực sẵn có ở Địa Trung Hải, để giảm sức nặng cho
Nga, mà không phải trì hoãn chiến dịch xuyên biển
Măngsơ không quá khoảng 1-2 tháng".
Có cần phải để trợ lý của các bên xem xét nên làm
chuyện gì ở Địa Trung Hải không? Roosevelt nói cá
nhân ông cảm thấy không nên trì hoãn chiến dịch
tấn công xuyên biển Măngsơ, và trì hoãn có thể cần
thiết nếu các chiến dịch ở phía đông Địa Trung Hải
được thực thi. Tuy nhiên, Churchill không từ bỏ
các mặt trận khác. "Tôi nghiêm túc hy vọng
tôi không bị đề nghị phải nhất trí về thời điểm
cứng nhắc của các chiến dịch như ngài tổng thống
Mỹ đề xuất", Thủ tướng Anh nhớ lại. Churchill
ưa thích sự linh hoạt trong thời điểm tấn công biển
Măngsơ. Ông đề xuất để các trợ lý xem xét các khả
năng khác nhau vào buổi sáng hôm sau. Stalin, lần
đầu tiên tỏ vẻ gắt gỏng, phàn nàn rằng ông không
dự định bàn đến các vấn đề kỹ thuật quân sự và không
có nhân viên quân sự ở Tehran. "Thế nhưng nguyên
soái Voroshilov sẽ cố gắng hết sức", nhà lãnh
đạo Liên Xô khẳng định.
Churchill,
Roosevelt, Stalin những ngày cuối Thế chiến II (4)
Churchill cố gắng giữ thái độ tốt nhất. Ông nói:
"Mặc dù là những người bạn lớn, sẽ thật vô
ích nếu chúng ta tự dối mình rằng chúng ta đã xem
xét kỹ mọi vấn đề. Thời gian và lòng kiên nhẫn là
cần thiết". Churchill nghĩ vẫn còn hy vọng.
Có thể, cuối cùng, tốt nhất, ông có thể cứu vãn
chiến lược của Anh khỏi Roosevelt và Stalin.
Vừa mới quay gà và nướng bánh bí đỏ ở Cairo, nhóm
đầu bếp của Roosevelt làm bít tết cho bữa tối. Sau
khi pha rượu martin, Tổng thống Mỹ đưa cho Stalin
và chờ phản ứng. Nhà lãnh đạo Liên Xô không nói
gì. Roosevelt lên tiếng hỏi ông suy nghĩ thế nào
về đồ uống. Stalin trả lời: "Ồ, được đấy. Nhưng
nó làm lạnh bụng". Hai nhà lãnh đạo trao đổi
với nhau mà không có sự tham gia của Churchill.
"Khi vừa tới Tehran, Stalin đã gọi điện cho
anh", Roosevelt viết thư cho bà Daisy sau đó.
"Tất nhiên, anh không đứng dậy khi ông ấy bước
vào phòng. Bọn anh bắt tay, và ông ấy ngồi xuống.
Anh bắt gặp Stalin nhìn chân và mắt cá chân anh
một cách tò mò. Sau đó, anh chiêu đãi ông ấy bữa
tối, và ngồi ở bàn khi ông cùng cộng sự bước vào.
Khi Stalin đã yên vị ở bên phải anh, ông quay sang
phiên dịch và nói: Nói với ngài Tổng thống rằng
tôi đã hiểu ông ấy phải nỗ lực thế nào để thực hiện
chuyến đi dài như vậy. Nói với ông ấy rằng lần sau
tôi sẽ đến chỗ ông". Hai người đang cố gắng
thiết lập mối liên hệ về văn hoá, tư tưởng, khí
chất. (Mặc dù trong "lần sau", tại hội
nghị Yalta năm 1945, Roosevelt thậm chí còn phải
đi xa hơn).
Cuộc đối thoại trong bữa tối chuyển sang vấn đề
mà Churchill không ưa thích. Tiếp tục những nhận
xét trước đó với Roosevelt, Stalin lên án người
Pháp. "Toàn bộ giai cấp cầm quyền Pháp đã mục
nát tới tận xương tuỷ", nhà lãnh đạo Liên Xô
nói. "Trao cả đất nước cho Hitler, Pháp đã
chủ động giúp kẻ thù chung, và vì vậy, họ không
đáng để được Đồng minh xem xét. Thật không công
bằng và hết sức nguy hiểm nếu để Pháp cho chế độ
cũ quản lý".
Churchill đề cập đến vấn đề bảo vệ đồng minh bị
áp bức ở phía bên kia biển Măngsơ. Thủ tướng Anh
cho rằng không thể tưởng tượng được một thế giới
văn minh mà không có Pháp. Stalin không quan tâm.
Từ cuộc gặp riêng với Tổng thống Mỹ, tất nhiên,
ông đã biết rằng điều này va chạm với Roosevelt
(trên thực tế, tại bàn đàm phán, Roosevelt nói "đồng
ý một phần" với Stalin), làm Churchill, không
phải lần đầu tiên hay cuối cùng, trở thành người
lạc lõng.
Chuyển sang vấn đề Đức, Stalin có vẻ ủng hộ chia
cắt và áp dụng biện pháp khắt khe nhất, nhằm ngăn
chặn chủ nghĩa quân phiệt Đức tái diễn. Nhà lãnh
đạo Liên Xô cho biết ông không nghĩ có thể tin tưởng
đất nước này sẽ hoà bình. Ông nhắc lại vụ Leipzig
năm 1907, khi 200 công nhân Đức không thể tập trung
tại một cuộc tụ tập quan trọng, vì không có người
kiểm soát ở ga xe lửa để dập vé lúc đến. Không có
vé đã đục lỗ, những đại diện tích cực của giai cấp
lao động Đức không dám rời khỏi sân ga. Stalin cho
rằng không có hy vọng thay đổi trạng thái tâm lý
hoàn toàn vâng lời nhà chức trách. Không ai trong
phòng tỏ ra đủ táo bạo, hay đủ mất lịch sự để chỉ
ra sự mỉa mai trong lập luận về một nước khác của
nhà lãnh đạo Liên Xô. Tổng thống Mỹ cho rằng cả
buổi tối thật "dễ chịu" với ông cho tới
khi bất thình lình kết thúc.
Roosevelt chuẩn bị nói thì đột nhiên, mặt xanh
lét, ông ôm trán. Tất cả mọi người đều ngạc nhiên
vì trước đó, Tổng thống Mỹ không hề phàn nàn, cũng
không ai thấy ông có dấu hiệu bực dọc hay lo lắng.
Lúc đó là khoảng 10h30 tối. Mike Reilly, John Boettiger
và Ross McIntire, bác sĩ riêng của tổng thống, đang
ăn tối ở bên ngoài đại sứ quán thì nhận được tin
xấu.
"Tôi cố gắng hỏi nhưng họ cứ đẩy tôi vào xe.
Mike thì nói: Chúng ta phải nhanh lên, ông chủ đang
ốm", Boettiger kể lại sau đó. "Tim tôi
se lại và chúng tôi nhanh chóng đến đại sứ quán
Liên Xô... Chúng tôi lao vào toà nhà và vào phòng
họp... Ross cũng vào ngay lập tức để xem chuyện
gì xảy ra. Tổng thống thấy ổn cả ngày nhưng sau
bữa tối, ông thấy hơi mệt. Ross cho biết dạ dày
ông bị đầy hơi. Bác sĩ riêng cho uống vài viên thuốc
và tổng thống thấy thoải mái. Tất cả nhẹ nhõm".
Nói chuyện với con rể trong 10 phút, Roosevelt
tỏ ra hài lòng về mọi phương diện với ngày vừa qua,
ngày mà Churchill cảm thấy ít bị giám sát và mâu
thuẫn nhất. Nhiều vấn đề đã được thoả thuận.

Roosevelt, Churchill, Stalin những
ngày cuối Thế chiến II (5)
Trở lại phòng hội nghị, nơi các vị khách đã ra về
sau khi Roosevelt được đẩy đi, Churchill với hy
vọng hội nghị của 3 bên không bị biến thành chuyện
riêng giữa 2 ông lớn, có cơ hội nói chuyện riêng
với Stalin. Ngồi trên ghế sofa, hai nhà lãnh đạo
trao đổi về Đức và Ba Lan.
Tuy nhiên, câu chuyện mà người Mỹ mang đến cho
nhà lãnh đạo Liên Xô đã có tư tưởng chống Churchill.
Phần lớn cuộc đối thoại là do Thủ tướng Anh nói
chuyện.
Churchill tới gặp Roosevelt buổi sáng hôm sau.
Biết rằng Stalin và Roosevelt đã gặp riêng, và đang
có chung quan điểm, Thủ tướng Anh đề nghị tổng thống
Mỹ cùng dùng bữa trưa trước cuộc họp toàn thể chiều
hôm đó. Tuy nhiên, Tổng thống Mỹ từ chối và phái
Harriman tới giải thích với Churchill rằng ông không
muốn Stalin biết hai người gặp riêng. Churchill
rất ngạc nhiên, vì cho rằng 3 người phải đối xử
với nhau với niềm tin như nhau.
Lời từ chối còn làm Churchill day dứt. "Không
hề giống ông ấy chút nào", Thủ tướng Anh thì
thầm. Roosevelt từ chối ăn ở nhà người mà ông vừa
nâng cốc chúc mừng nhân dịp lễ Tạ ơn trong bầu không
khí thân thiện. Churchill ngạc nhiên vì vị trí bất
ổn của mình trong con mắt Tổng thống Mỹ. Thủ tướng
Anh còn nhận được báo cáo: Ngay sau bữa trưa, Roosevelt
đã có cuộc nói chuyện với Stalin và Molotov, hai
bên đã bàn đến nhiều vấn đề quan trọng, trong đó
đặc biệt có kế hoạch cai quản thế giới hậu chiến
của Washington.
Tại trụ sở cùng Stalin lúc 15h45' ngày 29/9/1943,
Tổng thống Mỹ đưa ra quan điểm về Bốn Cảnh sát và
tổ chức Liên Hợp Quốc, với một hội đồng điều hành
giải quyết các tranh chấp và thực thi trật tự. Stalin
có vẻ quan tâm nhưng không hứa hẹn gì. Ông lo ngại
liệu quyết định của một cơ quan như vậy có "ràng
buộc" không. Roosevelt trả lời: "Có và
không" - dấu hiệu chứng tỏ vẫn còn phải làm
nhiều việc. Tuy nhiên, hội đàm vẫn tiếp diễn. (Trong
ngày cuối cùng của hội nghị, nhà lãnh đạo Liên Xô
cân nhắc về "một tổ chức toàn cầu và không
mang tính khu vực").
Rồi cả hai sang phòng bên, nơi Churchill sẽ có
bài phát biểu. Anh đã đặt một lưỡi kiếm nghi thức,
Thanh kiếm Stalingrad, để tỏ lòng kính trọng cuộc
chiến chống Hitler của Liên Xô. Thủ tướng Anh vẫn
bình tĩnh bất chấp mối nghi ngờ về những gì đã diễn
ra giữa Roosevelt và Stalin một lúc trước.
"Sau vài lời giải thích, khi tôi trao thanh
kiếm tuyệt đẹp cho Stalin, ông nâng nó lên môi và
hôn lưỡi kiếm. Thật ấn tượng!", Churchill nhớ
lại. "Thanh kiếm được mang khỏi phòng hết sức
trọng thể, với sự hộ tống của một cận vệ danh dự
Nga. Khi đám rước rời khỏi, tôi thấy Tổng thống
Mỹ ngồi trong phòng, rõ ràng bị lay động".
Giây phút đoàn kết tan nhanh khi cả 3 ông lớn bàn
chuyện.
Hội nghị sa vào khủng hoảng, và câu hỏi thực sự
đặt ra là liệu nó có thành công hay không. Tại một
cuộc họp giữa các bộ trưởng quốc phòng trước đó
vài giờ, Anh, lần đầu tiên do dự, phản đối việc
đưa ra ngày giờ cụ thể tiến hành chiến dịch tấn
công biển Măngsơ.
Stalin phải là người chơi bài poker giỏi. Những
lời nói của ông bí hiểm như nhân sư và không thể
biết ông đang nghĩ gì. Nhà lãnh đạo Liên Xô không
nói nhiều, nhưng sự xen vào của ông, với giọng nói
nhỏ và không có cử chỉ gì, là trực tiếp và quyết
đoán. Đôi khi những lời nói đó bất ngờ đến mức khiếm
nhã. Stalin làm không ai mảy may nghi ngờ rằng chính
ông là chủ nhà. Sau hơn 2 năm quân Đồng minh tranh
cãi, thay đổi, thực hiện đòn nhử chiến thuật, tín
hiệu lẩn tránh đang ở quanh chiếc bàn phủ khăn xanh.
"Ai sẽ chỉ huy chiến dịch xuyên biển Măngsơ?",
Stalin hỏi. Roosevelt thừa nhận vấn đề đó chưa được
giải quyết: Tổng thống Mỹ đang cố gắng lựa chọn
giữa Marshall và Eisenhower.
Churchill chứng kiến sự trao đổi không thoải mái
giữa Roosevelt và Stalin. "Stalin nói thẳng
rằng chiến dịch sẽ tiến tới con số không, nếu không
có một nhân vật phụ trách toàn bộ công tác chuẩn
bị", Thủ tướng Anh nhớ lại. Stalin nhắc lại
tên một sĩ quan Anh, trung tướng Frederick Morgan,
sẽ là tham mưu trưởng dưới quyền một chỉ huy tối
cao chưa được đề cử. Nhà lãnh đạo Liên Xô nói thẳng
rằng chừng nào còn chưa có chỉ huy tối cao, ông
không thể coi cam kết về chiến dịch xuyên biển Măngsơ
là nghiêm túc. Với ông, việc chỉ định là một đảm
bảo cụ thể rằng cuộc xâm chiếm sẽ diễn ra. Roosevelt,
tự cho mình là thực tế và cứng rắn, có thể lúng
túng trước thách thức từ Stalin.
Quan sát viên Robert Sherwood cho biết Roosevelt
khi đó rất muốn đề cử một viên tướng, nhưng cá tính
chờ xem của ông đã thắng thế. Tổng thống Mỹ dự đoán
hội nghị sẽ kết thúc với cam kết về chiến dịch biển
Măngsơ, vì vậy ông cứ để chiều hướng thảo luận diễn
ra như vậy. Churchill có thái độ tranh cãi khôn
ngoan, phát biểu quanh co (ông vốn là bậc thày ở
lĩnh vực này), Stalin thì bàn thẳng vào những vấn
đề mà người khác lẩn tránh. Roosevelt ở giữa, tương
tự như nhà hoà giải, trọng tài và là người đưa ra
quyết định cuối cùng.
Stalin đưa ra thời điểm cụ thể - tháng 5 và không
muộn hơn. "Tôi không quan tâm chiến dịch sẽ
diễn ra ngày 1, 15 hay 20. Nhưng một thời điểm xác
định hết sức quan trọng", Stalin nói với Roosevelt
và Churchill với giọng điệu quả quyết.
Churchill, Roosevelt, Stalin những
ngày cuối Thế chiến II (6)
"Tôi ước giá như mình đặt câu hỏi trực tiếp
với ngài thủ tướng về cuộc tấn công xuyên biển Măngsơ",
Stalin nói, mắt nhìn Churchill. "Liệu Thủ tướng
Anh và các cộng sự có thực sự tin vào chiến dịch
đó không?".
Ngay cả khi đang phải chịu sức ép, tài hùng biện
của Churchill vẫn tuyệt vời. "Trong điều kiện
trước đây đã tuyên bố Chiến dịch xuyên biển Măngsơ
sẽ được thực thi khi thời điểm đến, nhiệm vụ của
chúng tôi là vượt qua eo biển để chống người Đức",
Churchill trả lời.
Cơ hội cuối cùng của Thủ tướng Anh đang ở trong
tầm tay vì có được sự hỗ trợ ngầm và đôi khi là
công khai của Roosevelt. Quân Đồng minh thì đang
tiến từ phía đông sang phía tây, thực thi một chiến
dịch nguy hiểm làm người ta nhớ đến sự sụp đổ của
thế hệ trước. Sau khi châm điếu xì gà, Churchill
tiếp tục tiến lên. Ông lập luận kẻ thù đang bận
chiếm giữ đảo Rhodes, bao vây các đảo khác của Hy
Lạp và mở lại Dardanelles. "Nếu Thổ Nhĩ Kỳ
đồng ý tham chiến, thì những chiến dịch đó là cần
thiết để giữ 68 máy bay trên Địa Trung Hải phục
vụ cho cuộc xâm chiếm xuyên biển Măngsơ, có thể
buộc phải trì hoãn 1-2 tháng trong chiến dịch tổng
thể", Churchill nói. Thủ tướng Anh vì vậy không
muốn đưa ra cam kết cố định rằng chiến dịch xuyên
biển Măngsơ sẽ diễn ra vào 1/5 với Stalin.
3 nhà lãnh đạo trao đổi rất nhiều. Tuy nhiên, cuối
cùng, Roosevelt ủng hộ quan điểm của Stalin hơn
so với lập trường xuyên biển Măngsơ sẽ là một chiến
dịch chi phối của Churchill. Thủ tướng Anh đã thất
bại. Tổng thống Mỹ đã lựa chọn nhà lãnh đạo Liên
Xô.
Cuộc họp thất bại. Churchill khó chịu, do câu hỏi
trực tiếp của Stalin. Thủ tướng Anh đi lại trong
phòng, lẩm bẩm: "Không làm gì hơn ở đây được
nữa". Sắp tới sẽ là một buổi tối dài: Stalin
sẽ là chủ trì.
"Ngài bị muộn rồi", người hầu phòng nhắc
Churchill.
"Chết tiệt", Churchill nói rồi đến tham
dự bữa tiệc.
Stalin chủ trì bữa tối Nga cổ điển, với rượu vodka
và rượu vang. Chiến lược bàn ăn tối của Stalin có
mục đích lật ngược quan điểm trực tiếp tấn công
Pháp của Churchill. Thủ tướng Anh cũng có vẻ lôi
cuốn với thực đơn. Stalin lách đến chỗ Churchill
nói chuyện. Không hề nhân nhượng, nhà lãnh đạo Liên
Xô hàm ý rằng Churchill - đã nhắc đến vấn đề chống
Hitler trước đó - đang ấp ủ khuynh hướng ủng hộ
người Đức và muốn một nền hoà bình hoà hoãn. Lời
lẽ cứng rắn đang phát ra từ một người đã bỏ thoả
thuận với Hitler 4 năm về trước. Cảm lạnh đang ngày
một tồi tệ hơn, sắp bước sang tuổi 69, và quá mệt
mỏi với cả ngày, Churchill không thể tìm đúng từ
để phản ứng. Thay vì tỏ ra căm phẫn hay biến đó
thành trò đùa, Thủ tướng Anh có giọng điệu buồn
rầu với vẻ tội lỗi. Phong cách đó không hề giống
với Churchill chút nào.
Chứng kiến hoàn cảnh khổ sở của Churchill tại bàn
ăn, rõ ràng Roosevelt không giúp đỡ, không cử chỉ
đảm bảo, không lời lẽ an ủi. Trợ lý thủ tướng Anh
Bohlen không ưa thái độ của Tổng thống Mỹ, người
không chỉ ủng hộ Stalin mà còn có vẻ thích trao
đổi Churchill-Stalin. Lẽ ra Roosevelt phải bảo vệ
cho người bạn thân đồng thời là đồng minh đang bị
Stalin gây sức ép chứ.
Đối thoại Stalin-Churchill thật gay gắt. Đối mặt
với Stalin và cảm thấy bị Roosevelt loại bỏ, Churchill
ở trong thế tiến thoái lưỡng nan. "Tại Tehran,
lần đầu tiên tôi nhận ra rằng đất nước mình nhỏ
bé thế nào", Thủ tướng Anh sau này nhớ lại.
"Ở đó, tôi ngồi bên gấu Nga và bò Mỹ, ở giữa
là lừa Anh. Tuy nhiên, con lừa đó lại biết con đường
trở về đúng đắn".
Trong cuộc đối thoại lạnh lùng đó, Roosevelt hoặc
im lặng hoặc sát cánh bên Stalin, để mặc Churchill.
Tổng thống Mỹ có kế hoạch riêng: Ông không để mọi
người thấy mình ủng hộ Thủ tướng Anh chống nhà lãnh
đạo Liên Xô, ngay cả bên bàn ăn. Churchill cũng
nhận ra điều đó. Rồi Stalin bắt đầu nói đến một
khía cạnh nghiêm trọng, thậm chí là chết người trong
biện pháp trừng phạt người Đức. "Phải thanh
toán bộ tham mưu Đức", nhà lãnh đạo Liên Xô
tỏ quyết tâm. "50.000 người phải bị bắn chết".
Churchill thất kinh. Tuy nhiên, ông cũng tin rằng
nhà lãnh đạo Liên Xô đang đề xuất một kế hoạch trừng
phạt nghiêm túc.
Nguyễn Hạnh (theo
Newsweek)

|