| TẠP
VĂN

Tạp văn
NGÂM
THƠ 
VỀ
THĂM VƯỜN CŨ
Trang
Học Làm Thơ
TRÁI TIM HỒNG
Dòng sông và nỗi nhớ
Nói
là sông chứ thực ra nó chỉ là dòng suối nhỏ với
tên gọi là suối Đu. Suối Đu chảy quanh theo rìa
phía Tây làng tôi. Người xưa đã dùng nó để phia
chia ranh giới các làng hai bên bờ. Dòng suối uốn
lượn ven làng tạo nên những soi bãi cho dân làng
trồng cấy quanh năm, bốn mùa ngô lúa tốt tươi.
Tuy
là suối nhưng chẳng hiểu vì sao dân làng tôi từ
già đến trẻ đều gọi là sông! Có lẽ vì nó cũng khá
lớn nên dân làng thường nói với nhau như: ra sông
tắm giặt, ra sông lấy rong lợn, ra sông mò ốc...
Trẻ con thì rủ nhau cho trâu ra sông đằm để tranh
thủ tập bơi, tập lặn hàng giờ dưới nước trong những
trưa hè nắng bỏng. Vậy là từ suối nó đã được chuyển
thành sông theo cách gọi của dân làng, cách gọi
ấy trở nên thân quen, gắn bó với chúng tôi ngay
từ tấm bé, đặc biệt tên các bến sông như: Gò Danh,
Vực Cá Chỳ, Bến Gốc Bòng... Đã thành điểm hẹn hò,
tụ tập của lũ trẻ trâu chúng tôi ngày ấy mỗi khi
hè về, với bao trò chơi trên sông nước. Vào mùa
đông, dòng sông trở nên lạnh lẽo, buồn tẻ, vắng
bóng người nó như đơi côi, lạnh giá hơn! Lòng sông
khô cạn, bãi sỏi, doi cát nhô lên mấp mô; gò đống,
nước sông lặng lờ trôi, có những đoạn sông, người
lội qua nước chỉ ngập ngang gióng chân trẻ con.
Ngày bé đi học chúng tôi ngại nhất cảnh lội sông
nước vào mùa này vì nước suối lạnh và dễ làm nứt
nẻ da chân đến chảy máu. Lòng sông khi ấy co hẹp
lại, dải nước trogn vắt dóc rách chảy, luồn lách
âm thầm dưới bóng những lùm cây và rặng tre ven
bờ, miệt mài chảy mãi về xuôi chẳng hề biết mệt
mỏi. Xuân về, dòng sông được đánh thức bởi tiếng
chim lảnh lót hót vang trên những lùm cây bên sông,
hàng ngàn khóm hoa đua nhau nở rộ, khoe sắc đỏ tươi,
chùm trắng sen lẫn chùm hồng buông mình soi bóng
xuống lòng sông, dòng sông khi đó ngời lên bởi màu
xanh của lá, sắc thắm của hoa thật lung linh, huyền
diệu, từng đàn bướm dập dờn, vờn bay tìm đến với
hương thơm của hoa làm cho cảnh sắc đôi bờ thêm
tưng bừng náo nhiệt dưới nắng xuân ấm áp. Nước sông
vẫn hiền hoà trôi xuôi về nam mang theo cả những
cánh hoa dun đỏ thắm cùng hương sắc của đất trời.
Chỉ khi mùa hè tới mang theo những trận mưa rào
như xối, dòng sông mới choàng tỉnh. Nước từ thượng
nguồn đổ về, nước từ trăm con khe đổ ra, nước dâng
ngập bến bờ, dòng sông giận dữ, gầm réo, sẵn sàng
cuốn phăng, nhấn chìm những gì có thể, nó như muốn
chứng tỏ sức mạnh hoang dại với con người, tiếng
nước chảy xiết qua những thác ghềnh réo vang như
tiếng cười man rợ của quỷ dữ! Những ngày mưa lũ
dân làng hai bên sông thường mang vó ra sông cất
cá vì theo dòng nước, cá từ các khe, hổ theo ra,
cá ở sông lớn ngược vào đây là dịp đánh bắt rất
tốt cho bà con, nhiều người còn bắt được cả ba ba,
rùa rùa rất to. Bọn trẻ con những ngày mưa lũ thường
bị bố mẹ cấm bắt không cho ra sông vì sợ nước cuốn
trôi. Nước lũ thường lên nhanh và rút cũng nhanh,
thường mỗi trận lũ chỉ kéo dài 2 đến 3 ngày, dòng
sông lại trong xanh trở lại, nó để lại những dấu
tích tàn phá dọc hai ven bờ, những đám lúa nát tan,
nằm rạp sát đất, những bãi ngô đổ gãy tơi bời, những
lớp phù xa mới bồi đắp loang lổ... Dân làng đã quá
quen với cảnh như thế. Yên tĩnh lập lại, dòng sông
lại êm ả trôi, nó phớt lờ những tội lỗi của mình,
vồn vã mở rộng lòng ôm lấy lũ trẻ chúng lôi vào
lòng đùa nghịch. Chúng tôi thi nhau vùng vẫy, lặn
ngụp, đuổi bắt nhau dưới nước, hay thi nhau lặn
mò những hòn đá ráp về làm đá kỳ, có khi lại men
theo chỗ nước cạn tìm nhặt những viên sỏi trắng
nhẵn thín về đánh chắt chơi ô. Lùa đàn trâu xuống
sông, lũ trâu thích thú đằm mình dưới nước, lắm
con nghịch ngợm lặn xuống nước chỉ để hở mỗi chiếc
mõm trên mặt nước chúng thở phì phì làm nước bắn
toé lên người chúng tôi, nhìn chúng khi ấy thật
ngộ nghĩnh, chúng tôi thi nhau kỳ cọ cho trâu, con
nào con nấy đều đen bóng lên. Tắm táp thoả thuê
chúng tôi lại nghễu nghện mỗi đứa cưỡi một con giong
về đồng chăn cho tới tối mới về.
Thời
gian thấm thoắt thoi đưa, đã hơn hai mươi năm qua
đi. Làng quê đã nhiều thay đổi, riêng dòng sông
vẫn đó như một chứng nhân, chứng kiến những thăng,
trầm, đổi thay của làng qua những tháng năm. Lòng
sông vẫn rộng mở ôm ấp bao thế hệ dân làng kế tiếp
nhau lớn lên bên đôi bờ của nó. Nước sông vẫn thì
thầm tiếng của ngàn xưa cho dù những bến sông cũng
có nhiều đổi khác. Giờ đây mỗi khi hè về, khắc khoải
phía đồng xa tiếng chim cuốc kêu dóng dả và da diết
lúc hoàng hôn về buông tím ngát phía trời tây, dòng
sông lại hiện về trong nỗi nhớ của tôi với bao bạn
bè của ngày xưa. Tiếng cuốc kêu như nhắc nhở ở nơi
xa ấy là làng quê yêu dấu của tôi, một thời tôi
lớn lên ở đó.
Bùi
Nhật Lai (Báo Văn nghệ trẻ)

Thu về, xách giỏ đi câu
Ký
ức xanh
Những độ thu vàng
Cứ
thế thu đến! Cứ vậy thu đi!
Mùa
núm mối
MÊNH
MANG THƯƠNG NHỚ…
Ngưỡng
cửa
Đồng
Hành
Giàn
hoa giấy ngày xưa
Người
nhìn thấy trăng thật - Nguyễn Quang Thiều
Trà
Sớm với “Lòng giắt sẵn ít hương hoa tưởng tượng“
Đợi
những… rộn ràng
ÔNG
CHỦ MÃO - PHẠM
LƯU VŨ
Khe
khẽ đông về
Về
một bãi bờ sông Đáy
Mai
Đào Còn Đó Vẫn Cười Với Xuân
Làng
quê yêu dấu
Linh
Nghiệm
Mùa
táo chín
Những
bài Tạp Văn đã chọn đăng trên HNPĐ ( Tập I )

|