Nam Cao
Từ ngày mẹ chết
Hôm nay mưa rét. Mỗi khi trời mưa rét Ninh lại nhớ đến
bu. Hồi bu còn sống, những ngày mưa rét, không ra vườn
hái trầu, bóc mía hay làm cỏ được, bu hay mang cái bị
giẻ và một ôm quần áo rách vào ổ rơm ngồi vá. Bu Ninh
khéo vá lắm. Những miếng vá đặt rất phẳng phiu, không
răn rúm. Những mũi kim nhỏ, đều đặn và thẳng tắp. Người
vô ý trông không biết là áo vá. Mà bu Ninh vá thật không
biết gì là sốt ruột. Ai đâu mà ngồi đến tê cả mông,
mờ cả mắt cũng không thôi. Những lúc đau lưng quá, bu
Ninh chỉ ngừng kim một lát, vươn vai hoặc bẻ lưng vào
cái cạnh giường kêu răng rắc, rồi lại cúi đầu xuống
vá, vá hết cái này sang cái khác. Bao nhiêu là quần
áo rách! Những cái quần trắng, áo cánh trắng của thầy,
đầy nhựa chuối. Những cái váy bạc phếch của bu. Những
cái váy ba (`ng vải to nhuộm sồng với nhuộm bùn, dày
cồm cộp. Trông cái váy, người ta tưởng như nó bền đến
thiên niên vạn đạị ấy thế mà cũng rách. Tội nghiệp,
thì ra nó đẫm nhiều nước tiểu của thằng Đật quá. Về
mùa rét, cậu Đật ta đêm nằm cứ tuồn hai chân vào lòng
mẹ. Chả thế thì nó ấm mà! Nhưng tính cậu ta lại đái
dầm, càng rét càng khỏe đáị ấy thế là cứ mỗi đêm ba
bốn lần, cậu rót tồ tồ vào váy mẹ. Chẳng sáng nào, mẹ
không phải thay váy đem ra ao giặt. Còn gì mà chẳng
mục? Không mục có họa là bằng gỗ lim!... Nhưng nhiều
nhất là những quần áo của Ninh, của Đật. Cái nhuộm son,
cái giãi nâu, cái để trắng. Nhưng chẳng cái nào còn
giữ trọn vẹn được cái mầu của nó. Bởi vì cái thì mốc
xanh, cái thì mốc vàng, cái thì lấm tấm hoa bèo, cái
thì trạt những nhựa chuối, những tương, những ma ('m,
mũi dãi cùng đất cát. Vò đến sái tay cũng không còn
sạch được. Mà cái thì mất cúc, cái thì xoạc nách, cái
thì xoạc túi, cái thì rách lưng, cái thì rách vai, cái
thì rách ống tay. Chỉ tại nó nghịch quá. Không thể chưa
đến nỗi. Nhiều cái vải còn dai lắm, xé kêu xoàn xoạt.
Chúng nó mặc hại quần áo lắm. Cứ gọi là vừa mặc vừa
xé áo. Bu Ninh tay vá, miệng chửi cho không còn tai
nào mà nghẹ..
Đật và Ninh chiếm mỗi đứa một bên cạnh mẹ. Chúng nó
nằm phục vị, đều chúi vào đít mẹ, Ninh kêu bên Ninh
ấm, Đật cãi bên Đật ấm, hai đứa cãi nhau chí chóe. Mẹ
đùa con, bảo:
- Có im, không thì tao đánh cho một cái... tha hồ ấm.
Chị em cười khành khạch rồi cãi nhau bô bô. Ninh mồm
mép quá, Đật không nói kịp. Đật òa khóc. Mẹ ngừng kim,
cốc vào đầu con gái. Ninh rụt cổ lại, ôm đầu cười hí
hí. Mẹ Ninh cật cườị ấy thế là Ninh sằng sặc cười thật
to, khiến Đật đang khóc cũng khanh khách cười... Chao
ôi! những ngày mưa rét hồi ấy vui quá nhỉ?
* * *
Bu chết đã ngót ba năm. Thầy bảo thế. Thì ra ba năm
cũng dài lắm nhỉ. Ninh cứ tưởng bu Ninh chết đã lâu
lắm. Nhưng trách gì!... Xưa kia, những ngày bu đi chợ
tỉnh, độ gần tối chưa về Ninh đã thấy mong. ấy là mới
vắng bu có một ngày. Mà nào đã hết cả ngày. Bây giờ
vắng bu bằn bặt những ba năm. Bao nhiêu ngày tháng!
Ninh thấy lâu là phải. Biết bao giờ mẹ lại về với con?
Ninh bâng khuâng cả người. Y như là nằm mợ ấy là Ninh
đã nguôi nguôi đấy. Hồi me. Ninh mới chết, cứ nghĩ đến
mẹ là Ninh khóc. Ninh khóc ằng ặc như người nuốt phải
ngụm gì đắng quá, nó quánh vào cổ họng. Khóc đến lặng
hẳn người đi, không còn ra tiếng nữa. Chẳng ngày nào
không thế. Mỗi ngày hai, ba lần.
Bây giờ thì Ninh không khóc nữa. Nhưng Ninh vẫn còn
buồn lắm. Buồn rũ rĩ. Ninh ngơ ngẩn như mất vía. Có
lúc Ninh làm gì mà cũng không biết nữa. Ninh vừa cất
con dao hay cái chổi, giá thầy Ninh có hỏi, Ninh đã
lại chẳng biết đâu mà lấy. Thầy Ninh cũng hiểu Ninh
nhớ mẹ, nên không nỡ mắng. Thầy rân rấn nước mắt. Bố
nhìn con, con nhìn bố. Hai bố con cùng cúi đầu la (?ng
lặng. Bố thở dài và con thở dàị..
Mẹ Ninh chết sau ngày giỗ ông nội Ninh có hai ngày.
Ninh nhớ rõ thế, bởi vì ngày giỗ ông năm ấy, hai mẹ
con đã khóc lóc với nhau từ non trưa cho đến tối. Sáng
dậy thầy Ninh hâm thuốc cho bu Ninh uống rồi thầy quét
nhà, quét sân, giặt quần áo cho bu. Rồi lại còn phải
lấy gạo thổi một niêu cơm để đấy cho Ninh nữa. Xong
đâu đấy thầy cõng Đật đi ăn giỗ. Ninh phải ở nhà coi
mẹ. Thầy Ninh bảo: "Con chịu khó ở nhà với bu kẻo
bu buồn, thầy cho em đi một lát, lúc về thầy lấy phần
cho một nắm xôi, vài miếng thịt, tính con thịt mỡ chỉ
ba miếng là chán ứ. Đi, con cũng chả ăn được mấy, mà
ở nhà thì thầy cũng đem về cho con. Đằng nào con cũng
được ăn, nhưng bu con ốm thế, để bu ở nhà một mình thì
thầy lo lắm". "Con ở nhà với bụ..". Việc
gì mà thầy phải nói nhiều đến thế? Ninh có đòi đi đâu?
Thịt mỡ thì Ninh không thích thật. Nhưng dù có thích,
Ninh cũng không đi cơ mà! Đi cũng khó mà nuốt được.
Ninh thương bu lắm. Ninh thích ở nhà với bu. Thầy Ninh
còn phải cúng ông, thì thầy Ninh phải đi. Thằng Đật
còn bé, dở người, không cho nó đi thì nó khóc. Chẳng
lẽ Ninh to đầu rồi mà cũng bắt chước em? Có mà đồ hư?
Không, Ninh không đi đâu, thầy ạ. Ninh không muốn đi
đâu, thầy ạ! Thầy cứ cõng thằng Đật đi kẻo muộn. Ninh
ở nhà thích lắm. Thầy đừng thương Ninh...
Nhưng thấy Ninh cứ nhìn theo thầy cõng thằng Đật đi
ra ngõ, bu Ninh lại tưởng Ninh muốn đi ăn giỗ lắm, nhưng
sợ bố mà không dám đòi đi. Bu Ninh thương hại. Bu gọi
Ninh vào mà bảo:
- Con muốn đi thì cứ đi cũng được. Hôm nay bu dễ chịu.
Ôi! Không!... không!... Ninh không muốn... Ninh lắc
đầu ha (ng hái:
- Không! Con ở nhà.
- Sao thế?
- Chẳng sao cả, nhưng con không thích...
- Nhưng ngộ bà không thấy con, bà lại hỏị..
Hỏi gì! Bà biết thừa là bu ốm nặng. Ninh phải ở nhà
để bu sai vặt chứ!... Ninh nghĩ thầm như vậy, nhưng
không nói. Ninh chỉ hơi lắc đầu. Nhưng có lẽ bu cũng
hiểu. Bu nhìn Ninh âu yếu. Mắt bu ầng ậc nước. Bu chửi
yêu Ninh:
- Bố mày!
Rồi bu lại bảo Ninh:
- Không đi thì ngồi xuống đây... Bóp tay cho bu một
lúc. Tay bu buồn lắm.
Ninh nắm lấy cái bàn tay bu, chỉ còn rặt những xương,
mà lạnh giá. Nó lỏng la, lỏng lẻo. Những ngón trông
rõ từng đốt, từng đốt một. Những đường gân xanh nổi
thày lày lên. Ninh bóp tay bu nhẹ nhẹ. ý hẳn bu thích
lắm. Ma ('t bu lim dim và đôi môi nhợt nhạt của bu hé
mở như chực cười. Rồi tay bu nắm lấy tay Ninh chứ không
phải Ninh bóp tay cho bu nữa. Bu vừa bóp vừa hỏi:
- Sao lớp này con gầy thế?
Ninh không đáp được. Bu Ninh soi tay Ninh lên trước
mặt nhìn rồi bảo:
- Chết thôi, con ạ! Tay mày đầy những mụn. Không khéo
ghẻ...
Ninh cúi mặt. Bu căng từng kẽ tay Ninh ra xem, rồi
kêu lên:
- Bỏ bố mày! Đích thị mày ghẻ rồi, con ơi! Yên, tao
xem nào.
Bu ngồi hẳn lên. Mắt bu tỏ ra vẻ sợ hãi. Bu vén ống
tay áo Ninh lên. Cổ tay Ninh sây sứt. Bu lắc đầu:
- Bố con! Con bẩn quá! Cái cổ tay gồ lên những ghét...
Hèn nào mà chả ghẻ?
Bu bắt Ninh đi múc nước. Bu rửa cho Ninh lâu lắm. Vừa
rửa bu vừa bảo:
- Sẩy mẹ ra một cái là khổ ngay, con ạ. ấy là mới rời
tao ra hơn một tháng... Chúng mày đã gầy giơ xương,
mình mẩy, chân tay thì ghẻ gún. Ngộ tao chết thì có
lẽ chúng mày rã xương ra được. Này, cái cổ tay... có
khác gì cái cẳng gà hay không?
Ngừng một lát, bu lại thở dài mà bảo:
- Mẹ mà chết thì các con đi ăn mày mất! Đàn ông chả
mấy người biết thương con cái. Cha chết thì ăn cơm với
cá, mẹ chết liếm lá dọc đàng. Mẹ mà chết đi thì... con
ơi!...
Ấy thế là nước mắt bu chảy ra ròng ròng. Ninh cũng
khóc. Hai mẹ con cứ ngồi trông nhau mà khóc đến tận
lúc thầy Ninh với Đật đi ăn giỗ về. Thầy đem về một
nắm xôi đỗ con với một cái đùi gà toàn những thịt. Bà
thương Ninh nên bảo chặt để lại cho Ninh đấy. Nhưng
Ninh thương bu quá, ăn cũng chả còn biết gì là ngon...
Ồ! Ninh cứ bảo: bây giờ nghĩ đến bu, Ninh không khóc
nữa... Không khóc mà lại có nước mắt, nước mũi Ninh
đang chảy ra đây này... Đật! Đật ơi! Ô hay! cái thằng
Đật chạy đi đâu rồi?
* * *
Đàn ông chả mấy người biết thương con cái... Thật thế
ư? Không có lẽ. Thầy Ninh thương chị em Ninh lắm chứ!...
Hồi bu mới chết, thằng Đật khóc suốt ngày. Nó gào bu.
Nó đã hiểu là thế nào đâu. Nó cứ đòi gọi bu về với nó.
Thầy phải cõng nó ra chợ mua bánh. Thầy mua cho nó nhiều
bánh lắm. Thầy mua cả cho Ninh nữa. Thầy với Ninh bày
cỗ chơi với Đật. Thầy làm cho Đật những con quay bằng
những quả bưởi con, những cái giường, những cái ghế
tràng kỷ bằng cây chót. Trông thích lắm. Nhờ vậy Đật
mới không khóc nữa.
Đêm, Đật và Ninh ngủ với thầy. Ninh nằm trong cùng.
Đật nằm giữa. Thầy nằm ngoài. Thầy bảo Đật luồn chân
vào lòng thầy cho thầy ủ. Khi nó đã ngủ mệt rồi, thầy
vươn tay qua người nó để sờ Ninh. Thầy kéo Ninh na (`m
sát vào với Đật. Thầy co chăn, co chiếu về phía Ninh
thật nhiều, sơ. Ninh giãy, trật ra ngoài, bị rét. Mùa
bức thì thầy đặt hai đứa nằm cách nhau xa cho mát. Thầy
ngồi quạt. Quạt cho đến tận lúc nào con ngủ mệt, thầy
mới chịu ngả lưng xuống giường. Nhưng nằm thì nằm, thầy
có ngủ đâu. Ninh thấy thầy quạt rất khuya. Có đêm, ngủ
được một giấc dài, tỉnh dậy, Ninh vẫn còn nghe phành
phạch. Thầy thở dài luôn ấy. Có khi sụt sịt. Thì ra
đêm đêm thầy vẫn khóc. Thầy nhớ bụ..
Ấy, cái hồi bu mới chết thì thế đấy. Nhưng ít lâu nay,
hình như thầy đổi tính. Thầy vẫn thương Ninh và Đật.
Thỉnh thoảng thầy vẫn cho mỗi đứa vài xu ăn quà. Nhưng
thầy vắng nhà luôn. Thầy phải gửi gạo bên nhà bác Vụ
để thổi cơm cho Ninh và Đật. Bởi thầy đi từ sáng cho
đến tối. Có khi tối cũng không về. Có khi đi luôn hai,
ba ngày. Chị em Ninh phải ăn nhờ, ngủ nhờ nhà bác Vụ.
Đi đâu vậy? Nào ai biết! Bác Vụ bảo thầy đến nhà cô
Miện, thầy phải lòng cô ấy. Nhưng chắc là chả phải.
Nếu phải, sao cô Miện lại đi lấy lẽ ông ký Bản? Đám
cưới vừa đi qua đây hôm nọ. Ninh cõng Đật ra tận đường,
đứng xem. Từ hôm ấy thầy lại càng khỏe đi. Đi suốt ngày
suốt đêm. Mưa rét thế này, chả biết thầy đi làm gì cho
khổ? Chả biết có được ăn gì hay không? Hay là nhịn đói
luôn ba, bốn ngàỷ...
* * *
Lại còn cái ông Đật nữa! Đi đâu mà mãi thế nàỷ ý dáng
lại lẩn sang nhà bác Vụ. Còn sang làm gì? Gạo của thầy
gửi đã hết từ đời nào. Bác ấy phải cho ăn lận nhà bác
ấy năm, sáu bữa. Nhà bác ấy cũng túng. Chồng chết đi,
để lại đẫy bốn con. Bốn đứa cũng lúc nhúc như Ninh và
Đật. Bác ấy nuôi được chúng nó cũng đến điều vất vả.
Còn lấy gì mà nuôi ca? Ninh và Đật nữa? Bác ấy đã phải
bảo Ninh: "Cháu về mà đi tìm thầy, nhà bác cũng
hết gạo rồi, nếu thầy không đưa thêm cho bác thì bác
lấy gì thổi cho chúng mày? Các anh cũng đóị..".
Thế là Ninh đủ hiểu. Bác ấy muốn bảo: "Chúng mày
liệu sao thì liệu, đừng ăn rình nhà tao mãi!".
Ninh đưa em về. Tìm thầy, thì biết đâu mà tìm được?
Ninh chẳng tìm. Không có ăn thì nhịn! Ninh nhịn từ bữa
chiều hôm qua. Đật khóc, Ninh đi moi được một củ dong
về nướng. Đật một nửa. Ninh một nửa. Ninh bảo Đật ăn
cho đỡ đói thôi, còn cố nhịn, đợi thầy về, ăn nữa. Nhưng
Đật không nhịn được. Đật chạy sang nhà bác Vụ. Bác ấy
phải lấy trộm nắm cơm tối của thằng cu Chúc nhà bác
ấy, đưa cho Đật, Đật mới ăn được một miếng thì Chúc
biết. Chúc chạy vào nhà tìm nắm cơm của nó. Thấy mất,
nó biết là nắm cơm của nó đương ở trong tay Đật. Nó
chạy theo, giằng lại. Đật mất ăn, mếu xệch mồm đi, chạy
về. Ninh đứng ở hè bên này, trông rõ cả. Ninh tức lắm.
Chẳng biết tức Chúc hay tức Đật. Chỉ biết Ninh nghẹn
ngào cả cổ. Vừa thấy Đật, Ninh nhảy xổ lại, tát đen
đét vào má Đật. Đật òa lên khóc. Ninh òa khóc theo.
Một lát sau, Ninh nghĩ thương em quá, Ninh lại đi tìm
dong, nhưng hết. Ninh moi luôn một củ ráy. Ráy nước,
ăn ngứa lắm. Nhưng đói còn biết gì là ngứa? Ninh đem
về nướng. Ninh gọi Đật về, lau nước mắt cho nó, rồi
chị em ăn ráy nước. Đật ăn tợn lắm, chẳng thấy kêu ca
gì cả. Ninh rơi nước mắt. Ninh dặn em: "Từ giờ
đừng ăn cơm nhà thằng Chúc nữa". Đật gật đầu. Thế
mà hôm nay nó lại lần sang nhà bác Vụ. Có bực mình hay
không?
* * *
Ninh reo lên:
- A bà! Đấy là bà ngoại Ninh. Bà ở xa xôi lắm. Hôm
nay, tiện ra mạn này lấy thuốc, bà tạt vào chơi với
cháu.
Bà đưa cho cháu một đùm xôi lạc.
- Bố mày đi đâu?
- Con không biết.
- Đi từ bao giờ mà mày không biết?
- Đi lâu lâu là rồi.
Bà ngồi xuống ngưỡng cửa, mặt hầm hầm như giận dữ.
Ninh hơi ngượng. Bà chíp chíp mồm luôn ba, bốn cái rồi
bảo cháu:
- Có phải bố mày bán nhà rồi không?
- Con không biết.
- Bán rồi! Thua xóc đĩa... Thua đâu những ngót ba trăm
bạc...
Đật chạy về. Nó vồ lấy bà, nhưng trông thấy đùm xôi
ở tay Ninh, lại bỏ bà ra để vồ lấy đùm xôi. Ninh hất
tay nó ra, mắng:
- Làm gì thế?
Nhưng bà bảo:
- Cởi ra, chị em ăn với nhau. Để làm gì?
Đật giằng lấy đưa cho bà cởi. Bà chia cho mỗi đứa một
nửa. Hai cháu ăn. Đật ngồm ngoàm. Ninh thong thả. Bà
nhìn cháu mà ái ngại. Bà chép miệng:
- Đến chết đói thôi, các cháu ạ! Bố chúng mày không
ra giống ngườị..
Một tiếng thở dài tiếp theọ..
* * *
... Buổi sáng hôm ấy trời ấm áp. Có nắng hanh. Nắng
luôn mấy hôm rồi, nên vườn khô ráo... Đật và Ninh đã
chạy tung tăng được...
Bỗng một bọn năm, sáu người, kẻ cầm lạt, kẻ cầm dùi
đục, tuốn vào đầy sân. Mồm họ nhai trầu. Họ nói chuyện
toang toang như một bọn đồ tể đi bắt lợn. Mấy người
trèo lên nóc nhà nhà Ninh. Họ dỡ tranh quẳng xuống sân
rào rào. Ninh chạy về...
- Ô hay! Sao các ông phá nhà tôi?
Một người chít khăn mỏ rìu, nhe những cái răng cải
mả ra cười mà bảo:
- A! Thầy mày thuê chúng tao phá đi để làm nhà tây
đấy mà.
Một người nữa cười ìn ịt như con lợn, bảo:
- Chả cái này bé quá!...
Và người nữa:
- Thầy mày thích làm nhà tây kia... Làm nhà bên Tây
- Trúc ấy mà, mày biết không?
Cả bọn cười ầm lên. Trông người nào cũng dữ. Họ nói
như quát vậy. Ninh sợ hãị Ninh chạy bình bịch sang nhà
bác Vụ. Ninh định cầu cứu bác. Vừa bước vào nhà bác.
Ninh sửng sốt. Thầy Ninh ở đấy. Thầy Ninh nằm thườn
thượt trên một cái giường, hai tay chít lại bên dưới
gáy. Ninh mếu máo:
- Thầy ơi! Thầỵ..
Rồi Ninh nghẹn ngào, không nói được nữa. Nước mắt ứa
ra. Thầy Ninh ngồi dậy, bảo:
- Việc gì mà khóc? Thầy bán cho người ta đấy. Bán lấy
tiền mua vài phiến lim về xẻ. Chuyến sau, ta làm một
cái nhà toàn lim!
Thầy nhếch mép ra cười. Cái cười vạch hai nét nhăn
trên đôi má hõm. Thầy cười thế, trông già sọm. Có lý
nào thầy chóng già đi quá thế? Ninh trố mắt lên nhìn
thầỵ..
Bỗng từ bên nhà đưa sang những tiếng dùi đục kêu chan
chát. Nghe ghê rợn lắm. Ninh đã được nghe những tiếng
dùi đục ấy một lần rồi, vào cái ngày mẹ chết: người
ta đóng cả chiếc săng của mẹ... Vết nhăn trên má thầy
Ninh sâu thêm, rộng thêm ra. Trông như thầy Ninh mếu.
Ninh òa lên khóc...
- Bu ơi là bu ơi!...
|