|
Nam Cao
Cái chết của con Mực
Người ta định giết Mực đã lâu rồi. Mực là con già hơn
trong hai con chó của nhà. Nhưng cũng là con nhiều nết
xấu. Nó tục ăn: đó là thường. Nó nhiều vắt: cái ấy đủ
khổ cho nó. Nó cắn càn ấy là cái khổ của bọn ăn mày.
Nhưng nó lại sủa như một con gà gáy: cái này thì không
thể nào tha thứ được. Thoạt tiên người ta định ngày
chết cho nó vào dịp Thanh Minh. May cho nó hôm ấy bà
chủ nhà bị ốm.
Rồi thì là Tết tháng năm. Bỗng nhiên đứa con út của
bà ươn mình: bà phải kiêng để lấy sữa lành cho con bú.
Sau cùng người ta nhất định thịt nó vào rằm tháng bảy
ai ốm mặc. Nhưng lần nầy Mực vẫn còn thoát nạn là vì
nhờ có Du. Người con cả xa xôi ấy vừa viết thư báo chẳng
bao lâu sẽ về. Bà mẹ mừng như tìm được một vật quý bị
rơi và bà nhất định lùi ngày xử con Mực lại.
Bây giờ thì Du về rồi. Chiều hôm qua con người phóng
đãng ấy đã khệ nệ xách cái vali rất nặng bước vào sân,
miệng mỉm cười và mặt đỏ. Cái nhà tranh, mấy cây cau
hình như vừa đúng thẳng hơn lên để chào chàng. Rồi đến
lũ em ầm ỹ đẩy mành chạy òa ra, và bà mẹ mừng quá cười
và khóc. Nhưng kẻ lên tiếng trước nhất là con Mực. Con
chó già nua ấy rít lên cái thứ tiếng gà gáy của nó và
chạy lại Du. Bà mẹ thét lên và lũ em chửi những câu
thô tục. Du bỡ ngỡ nhìn mọi người.
- Hình như mẹ không được khoẻ, ồ các em đã lớn cả rồi:
Thanh, Tú, đứa nào đây? à, Thảo con chuột nhắt, trông
Thảo xinh quá nhỉ? À! Con Mực, vẫn con chó ngày ấy đấy
à?... trông nó già đi tệ!...
Con chó đã nhận ra người chủ cũ. Nó đứng lặng vẫy đuôi,
đầu cúi xuống, hai mắt nhèm ương ướt nhìn đất như tủi
phận. Du thương hại: đó là người bạn lặng lẽ thui thủi
bên chàng những năm xưa khi đêm vắng, chàng ngồi nhìn
trăng mà oơ mộng. Chàng muốn cúi xuống vuốt ve. Nhưng
nó bẩn ghê gớm quá, lông rụng từng mảng, thịt trắng
lộ ra có nơi sần mụn nữa. Dáng điệu thì già nua, có
vẻ buồn và len lén như phòng bị một cách yếu ớt. Không
còn những cái vẫy đuôi mạnh dạn những cái nhìn rất bạn
bè và những cái hít chân vồ vập như khi một con chó
đã vui và không ngờ vực. Du thấy lòng nằng nặng. Chàng
đưa chân chạm khẽ vào con chó để tỏ tình thương. Con
chó vẫy đuôi mạnh hơn nhưng len lén lánh ra: dáng điệu
một kẻ sợ hãi cố cười với người nó sợ. Và tức khắc nó
vặn vẹo mình và rít lên một tiếng ngắn và to; đứa em
tưởng anh đá hụt trả thù cho anh bằng một cái đá mạnh
vào sườn con vật. Nó lấm lét lảng dần cũng không dám
chạy một cách thẳng thắn để đi trốn nữa. Du trách em:
- Sao Tú ác thế?
- Cần gì, đến mai giết thịt cho anh ăn đấy.
Du thấy cái vui đoàn tụ giảm hẳn đi một nửa. Hình ảnh
con chó ghẻ với cái buồn mơ hồ cứ lảng vảng trong óc
chàng mãi mãi. Sáng hôm sau lúc ăn cơm chàng thoáng
thấy nó đi qua, đầu cúi mắt nhìn nghiêng như những người
giả trá. Chàng muốn gọi nó vào kẹp nó vào giữa hai bàn
chân và vừa ăn vừa vẩy cho nó miếng cơm chung một bát.
Nhưng mà không thể được: dịu dàng quá là yếu tâm hòn,
và ai hiểu được rằng mình lại có thể yêu thương một
con chó bẩn ghê gớm như thế được?
Bữa ăn xong, con Hoa cầm bát cơm ra: một tay nó xách
cái thúng như để rồi xếp bát. Thấy được ăn, tất cả thú
tính của con Mực hoàn toàn nổi dậy. Nó nhảy tới vẫy
đuôi hếch mõm nhìn và đợi. Cơm vừa đổ xuống nó vội vàng
chúi mõm ăn ngay. Miếng chưa qua cổ thì cái thúng đã
chụp quanh trên mình. Nó rít lên, vùng mạnh; nhưng Hoa
đã tì cả người lên cái thúng rồi, và con Mực bị thu
gọn ở trong vừa vặn đến nỗi không còn giẫy và kêu được.
Lũ trẻ con réo ầm lên. Người ta lấy sẵn dao thớt và
dây để trói. Phần mở thứng đã đành phải về Du: ông chủ
đi vắng, cả nhà chỉ có chàng là đàn ông, mà không lẽ
đi mượn hàng xóm trói giùm một con chó đã úp gọn gàng
chỉ việc hơi hé cạp thúng lên, hễ chó thò đầu ra thì
một đứa em đặt gậy lên cổ nó để chân chàng dận xuống.
Nhưng tay chàng thấy run run. Và khi con chó vừa thò
đầu ra thì nó quẫy luôn một cái mạnh, vùng ra được.
Con Hoa tủm tỉm cười. Lũ em ngơ ngác nhìn theo con chó
vừa ẳng ẳng vừa chạy ở ngoài vườn. Còn Du thì mặt đỏ
như gấc chín. Chàng thấy mình yếu tay hơn cả con Hoa.
Có lẽ nào chàng lại dịu lòng hơn cả một người con gái.
Và tự nhiên chàng giận con Mực. Người ta còn lo con
Mực sợ hãi mà đi mất. Quả nhiên suốt ngày hôm ấy nó
không về. Nó vẩn vơ vườn hàng xóm, lẩn lút như một con
chó trước khi hóa dại.
Người ta tưởng đã mất toi. Nhưng tối hôm ấy nó lần
vào gầm giường rồi Du lại nghe thấy cái thứ tiếng gà
gáy của nó rít lên ở phía ngõ.
Sáng hôm sau nó vẫn bỏ cơm. Trưa cũng thế. Và cứ thấy
bóng người lại cúp đuôi chạy mất. Du thương hại sai
người đem cơm đổ ra vườn. Một lúc sau Mực lại gần. Nó
trông trước trông sau, đưa mõm rê trên những hạt cơm
rồi vô cớ giật mình chạy thẳng. Có lẽ cái kỹ niệm khủng
khiếp vừa lóe ra và đập mạnh vào thần kinh nó như luồng
điện. Du thấy bồn chồn và vẩn vơ: thương, hối hận hay
là thẹn.
Sau cùng thì chàng bực mình: chàng nhận ra rằng một
con chó đã làm mất sực bình tĩnh của tâm hồn chàng.
Và đột nhiên chàng muốn giết con Mực lắm. Chàng muốn
có đủ can đảm để giết người. Phải dám giết mà không
run tay khi cần phải giết. Còn làm được trò gì nữa nếu
chỉ giết một con chó mà tim cũng đập?
Sự do dự đã hết rồi. Khi có một ý định thì ý định ấy
chóng thành mạnh mẽ. Du thấy lòng cứng cỏi. Ðã có lúc
chàng tưởng đến cái thú dí con dao vào súc thịt giẫy
lên đành đạch để máu ấm phọt vào tay. Và chiều hôm ấy
khi thấy con chó ở vườn thì chàng gần như mừng rỡ. Con
vật khốn nạn đói và sợ đã mệt lử đi rồi. Nó hiện ngủ
bên bờ giậu. Du cầm cái gậy to rón rén lại gần. Nhưng
giơ gậy lên chàng bỗng thấy tim run một cái. Chàng tưởng
như ngạt thở và ngừng lại một giây để nhìn con chó.
Giấc ngủ của nó có lẽ đầy ác mộng vì thỉnh thoảng khắp
mình nó lại giật lên. Du thấy lòng qủa quyết tiêu tán
hết. Nhưng con chó bỗng giật mình. Du hoảng hốt thẳng
cánh vụt mạnh trên mình nó, bụng nó thót hẳn vào rồi
lại phình ra như một khối cao su. Nó rống lên gượng
dậy loạng choạng mấy vòng rồi chui bừa qua giậu trong
khi Du vụt cuống cuồng theo xuống đất... Ðêm đã khuya.
Du lại nghe tiếng Mực rống lên. Chàng thấy toát mồ hôi
và nhất định không giết con chó nữa.
Nhưng trời gần sáng chàng còn đương mơ mộng, thì đã
nghe tiếng Hoa gọi cuống cuồng lên. Con vật khốn nạn
không biết mỏi mệt thế nào mà ngủ quên đi ngay ở giữa
san để đến nỗi bị Hoa úp được. Lần này thì người ta
cẩn thận hơn. Hai ba người nắm vào hai đầu gậy tre ngáng
sẵn bên cạnh thúng rồi Hoa mới hơi hé miệng thúng lên.
Thấy sáng con Mực nhô ra ngoài cái mõm ướt phì phì.
Hoa nhích lên tí nữa nhưng một cái gối đã tì sẵn trên
thúng. Mực lách cả cái đầu ra. Cái gậy đè mạnh xuống.
Con vật khốn nạn không còn kịp kêu.
- Ðè chặt, thật chặt, đừng buông nó ra nó cắn đấy!
Du kêu lên như thế nhưng tiếng chàng đã hơi run run.
Con chó phì một cái nữa: hơi thở mới thoát ra một nửa
bị tắc. Cái gậy đè sát đất, mắt nó trợn lên. Lòng đen
ươn ướt cứ đờ dần rồi ngược lên lần một nửa vào mí trên.
Lòng trắng đã hơi đục. Lúc Hoa trói xong cả chân trước,
chân sau và buộc mõm rồ thì con chó đã mềm ra không
còn cựa quậy nữa.
Du nghẹn ngào nén khóc...
|