Trần Mạnh Hảo
Ly Thân
Chương 19
Suốt mười ba năm sống, cuộc đời chàng là một chuỗi
sự chờ đợi. Hy vọng vào cái sắp tới là niềm vui
của chàng. Nên nhớ rằng cái quá khứ kia có lúc đã
từng được gọi là tương lai. Vì vậy, cuộc đời chàng
phải tuân thủ quá trình phân hóa của thời gian được
chia làm ba mảnh. Hiện tại đang từng phút giây hóa
thân thành hai mảnh, một mảnh lùi về phía sau là
quá khứ, một mảnh khác tiến lên phía trước gọi là
tương lai. Một mảnh chàng đã biết, đã nếm trải.
Một mảnh chàng đang biết. Và một mảnh luôn luôn
tìm cách tuột khỏi tay chàng như một con lươn, đánh
đố chàng, làm cho chàng hồi hộp về sự bí mật của
nó bởi cái chưa biết, sẽ biết. Cái mảnh sống tiên
cảm thường lui tới kia đích thực là chàng. Khi ngồi
một mình, con người thường sống với cái thì đã qua
và cái thì chưa tới. Cái thì đang có kia chợt như
chưa hề có, không hề có. Cái cảm giác không thực
ấy cung cấp cho chàng một tín hiệu đầy nghi hoặc
về sự hiện diện của mình. Có thực là chàng không
hay chỉ là cái phản ánh của chàng? Chàng không chiêm
bao, cũng chưa từng thấy mình hóa thành bướm hay
hóa thành bất cứ điều gì ngoài bản thân chàng. Chàng
không mơ mộng đến nỗi nhầm lẫn cái thực và hư. Tuy
nhiên, chàng không ngây thơ tới mức nhìn vào bất
cứ sự vật nào cũng có thể tin ngay là chính nó.
Hoặc thực để đến độ, chỉ khi nắm bắt được sự vật
trong tay mới dám xác tin. Chàng không sinh ra để
lý giải tất cả mọi sự đời. Nhưng sự đời đang ráo
riết lý giải chàng. Chàng là ai hỡi kẻ vô danh đến
trái đất một mình và rồi sẽ phải một mình đi khỏi
trái đất? Chàng vừa đi khỏi trái đất. Chàng vừa
leo qua mặt trăng. Trời chưa kịp tối thì trăng đã
mọc. Đó là vầng trăng mười sáu của riêng chàng.
Chàng đã đợi nó từ khi nó còn là một lá lúa. Tối
nào chàng cũng ra bờ hồ, dựa lưng vào gốc cây ngồi
ba tiếng đồng hồ có khi kết hợp vừa câu cá, vừa
suy tư, vừa chờ đợi. Chiếc hồ khá rộng phía bắc
ngoại ô thành phổ An Hải hợp với tâm hồn đang hoang
vắng của chàng. Quanh hồ, lác đác những lùm cây,
những thân cổ thụ, những chiếc ghế đá cũ kỹ và sứt
mẻ. Chàng ngồi trên một gốc cây được cưa nhản thành
cái ghế, dựa lưng vào một gốc cây khác ngắm hai
vầng trăng cùng một lúc. Vầng trăng trên trời và
vầng trăng dưới đáy hồ, đâu mới là vầng trăng của
đời chàng? Chàng nghe đồn thi bá Lý Bạch muốn chiếm
vầng trăng dưới nước làm của riêng, nên đã hóa thành
trăng từ đó. Xung quanh chàng, người ta cũng ngắm
trăng, nhưng ngắm thành từng cặp. Cuộc sống đang
nung đất trong chàng tất cả khổ đau và hạnh phúc.
Ngọn lửa ấy không để chàng yên. Nó quyến rũ chàng
hy sinh. Nó làm chàng điên đảo trước bất hạnh đồng
loại. Đầu chàng như cái cổi xay lúa, cứ ù ù ì ì
tất cả vận hành của cái thành phố năng động này.
Trăng mười sáu đã lên cao dần. Người dạo mát đã
về bớt. Bên tay trái chàng, cách khoảng mười mấy
thước có một cái cầu bằng gỗ, bắc chìa ra hồ của
các vận động viên trẻ ban ngày ra tập bơi. Hồ càng
khuya càng đượm ánh trăng như củi càng cháy càng
đượm lửa. Gió ngừng thổi và lá cây thôi kêu. Chàng
lim dim mắt thưởng thức sự yên lặng của trời đêm.
Chàng biết cách lâm tâm hồn mình náo nhiệt lên trong
cái trầm tĩnh của thiên nhiên. Chàng có cảm giác
mình vẫn hằng chờ đợi một cái gì hình như cái ấy
đang tới? Chàng chỉ sợ mình không còn khả năng biết
chờ đợi. Đôi khi, chỉ vì một lời hẹn mà có người
đã chờ đợi hết cả cuộc đời. Nhưng chẳng có ai hẹn
hò với chàng, chẳng có ai mượn chàng để chờ đợi.
Chàng đã bị cuộc đời và số phận cho leo cây khá
nhiều lần. Cứ sống đi, sống hết mình đi anh bạn
ạ, thế nào rồi anh cũng phải tìm thấy một cái gì
chứ. Chả lẽ suốt cuộc đời câu cá, lại chỉ vác cần
về không? Chả lẽ anh dám đốt cháy cả đời mình để
dâng hiến mà cuộc sống nỡ để anh cô đơn, băng giá?
Khi vầng trăng trên trời và vầng trăng dưới nước
đối diện với nhau theo một chiều thẳng đứng, thì
chàng có cảm tưởng đáy hồ kia cũng sâu thẳm như
bầu trời. Hay dưới đó chính là bầu trời, thử nhảy
xuống đó, mặc quần áo lặn vào xem, biết đâu chàng
sẽ tìm thấy cái vô biên, cái không thể tìm thấy?
Người ta đang tản về để chui vào những cái hộp gọi
là chung cư, chui vào những bao diêm kêu là phòng
bán mình cho giấc ngủ, để lăn lộn quằn quại trên
cái khổ giá có tên là giường, để được yêu và được
chết, để được nguyền rủa và cắn xé nhau rồi gọi
đó là cuộc sống, là hạnh phúc. Người ta đã bỏ mặc
thiên nhiên, bỏ mặc vầng trăng mười sáu và bỏ mặc
chàng. Chàng không muốn rời bỏ thiên nhiên, không
muốn về căn phòng bé bằng lỗ mũi dưới tầng trệt
nhưng biệt lập với chung cư bằng cái cổng riêng
bé tẹo của mình. Chàng buồn vì không thể mang cái
hồ này, vầng trăng này vào căn phòng của mình được.
Nhưng kìa dưới ánh trăng, có một người đi lững thững
từ bờ hồ ra cái cầu gỗ trống trơn không còn ai.
Người ấy hình như mặc áo màu sáng, quần màu đậm
và bước khá nhanh. Nếu với một người nhát sợ, có
thể cho đấy là một bóng ma hơn là một bóng người.
Chàng có cảm giác đó là một người đàn bà. Chàng
đang cố đoán xem người cô độc này cần gì khi đã
bước ra tới giới hạn cuối cùng của cầu bơi. Chỉ
cần bước thêm một bước nữa là rơi vào thế giới vô
tổ chức của bọn thuồng luồng. Chàng chưa kịp nghĩ
hết cái ý nghĩ vừa nảy sinh trong đầu thì cái bóng
người kia bèn nhảy ầm xuống nước. Chàng giật bần
người lên như một viên đạn bị tống khỏi nòng. Chết
cha, con người này iiều mạng chứ dứt khoát không
phải vì hụt chân. Như bản năng sống, nhanh như chớp,
chàng cởi phat quần áo, chỉ mặc cái quần đùi phóng
như bay ra phía đầu cầu bơi. Chàng từng là một tay
bơi lội cự phách, từng cứu người rồi mà. Chàng nhảy
ùm xuống nước, nhìn ngay thấy một vùng nước đang
bùng nhùng những bong bóng và những lọn nước tung
lên như bị sôi trong nồi. Chàng đoán chắc là con
người xa lạ kia đang chìm và là một kẻ mù tịt về
nghệ thuật bơi. Chàng bơi ào đến và lặn xuống chỗ
nạn nhân đang quẫy đạp mỗi lúc mỗi yếu dần. Nghệ
thuật vớt người chết đuối chàng còn lạ gì nữa, phải
để cho kẻ bị nạn yếu tới mức không còn đủ sức ôm
chầm lấy người cấp cứu. Chàng đã nằm được bàn tay
người xa lạ, từ từ kéo trồi lên mặt nước để đưa
vào bờ. Khi ở dưới nước, con người nhẹ như một trái
banh. Khi chàng lôi được nạn nhân vào bờ, mới biết
đây là một cô gái. Cô ta đã uống đầy một bụng nước
đến bất tỉnh. Chàng nâng người con gái lên bờ, vác
ngược nàng lên vai, chạy một đoạn thì nước trong
bụng của cô ta mới ọc hết ra. Đoạn, chàng đặt cô
gái xuống vệ cỏ, bắt đầu làm hô hấp nhân tạo cho
nạn nhân. Rồi chàng đặt ngón tay lên mũi nạn nhân
và thấy hơi thở thoi thóp. Sống rồi, chàng thầm
kêu lên. Chàng phân vân một lúc, rồi chấp nhận phương
án đưa người con gái này về phòng mình sưởi ấm cho
cô ta tỉnh lại. Chàng mặc quần áo nhanh như ăn cướp.
Chàng chạy lại chiếc cầu bơi xem cô gái có để gì
tại đó không, nhưng chỉ có một đôi dép Nhật. Chàng
bồng cô gái lên và chạy theo kiểu những tay bắt
cóc. Thân thể người con gái đã rã rời, tuy nhiên
đã thở mạnh hơn. Thật may mắn, chàng nhìn thấy một
cái xích lô. Chàng kêu xích lô đưa cô gái về nhà
mình. Dưới ánh trăng, chàng nhận ra gương mặt người
con gái thật thanh tú, mặc dù cô ta vẫn nhắm mắt
như đang lịm ngủ. Xe xích lô đã tới nhà, chàng trả
tiền rồi xuống mở cổng. Chàng mở cửa phòng và bật
điện. Chàng đã nhìn rõ người con gái mình vừa cứu
vớt. Chàng biết rằng, với gương mặt này, cô ta chỉ
khoảng trên hai mươi tuổi thôi. Chàng tìm chai dầu
cù là, xức đầy dầu lên thái dương, lên trán, lên
mũi và gáy nạn nhân, kẻ cả hai lòng bàn chân bàn
tay. Nhưng không thể để cô ta mặc bộ đồ ướt như
chuột lột này được. Chàng đi tới một quyết định
ghê gớm, dứt khoát là phải cởi bỏ hết áo quần ra
cho nạn nhân. Chàng bắt đầu làm cái công việc vô
cùng khó khăn này bằng tâm trạng của người cán bộ
y tế. Nhưng trước hết phải tắt đèn nê-ông cho bớt
sáng, bật ngọn đèn bàn có chụp vẫn dùng đọc sách.
Tay chàng hơi run run khi cởi bỏ áo quần của nàng.
Chàng nhận ra vóc dáng khỏa thân của người con gái
này thật hoàn mỹ, giống như bức tượng thần vệ nữ
Mi-lô. Tuy vậy, người chàng vẫn cứ hồi hộp đến phát
run lên khi phải lấy khăn lau khô nước trên thân
thể nàng. Và cuối cùng, tuy hơi khó khăn, nhưng
chàng đã mặc được cho người con gái xa lạ này bộ
pigiama của mình. Chàng chạy xuống bếp mang lên
cái bếp lò và ít củi, chụm lên sưởi ấm cho người
con gái mau tỉnh. Chàng còn phải làm một công việc
cần thiết là lật nghiêng người con gái lên để xoa
dau cù là vào sống lưng nàng, dùng cái muỗng nhỏ
cạo gió thật mạnh giúp nàng mau tỉnh. Rồi chàng
nâng người con gái lên dốc ngược đầu nàng xuống
lần cuối để nước còn trong bụng trong mũi ọc ra
bằng hết. Hay quá, cô gái bị sặc nước, khịt khịt
mũi và mở choàng mắt. Đôi mắt nàng tròn như thể
mắt chim, với cái nhìn dài dại vì tròng ngươi còn
trắng dã. Cô gái lại nhắm nghiền mắt. Chàng tiếp
tục giúp nàng há rộng miệng ra để phải thở cả bằng
miệng. Chàng đổ vào miệng nàng một ít dầu nhị thiên
đường. Cô gái bắt đầu ho. Lửa bếp lò cháy lên như
một ngọn lửa cắm trại. Chàng ngồi trên giường sát
cạnh người con gái đến ba mươi phút sau thì cô ta
tỉnh hẳn. Nàng mở mắt nhìn chằm chằm chàng một lúc
đoạn hỏi:
- Đây là đây vậy anh? Chàng bắt buộc phải nói một
câu không thật để tạm thời trấn an nàng, để nàng
khỏi băn khoăn thêm mệt:
- Đây là bệnh viện đó.
Nàng khẽ ngáp, quên cả việc lấy tay che miệng.
Nàng vẫn nhìn lên trần nhà trân trân rồi nói:
- Em mệt quá, cho phép em ngủ nhá.
Chàng vừa pha một ly nước chanh đường vừa gật đầu.
Rồi chàng đưa ly nước chanh tới sát đầu nàng bảo:
- Xin mời cô uống ly nước chanh cho tỉnh nhá.
Nàng mở mắt. Chàng giúp nàng ngồi dậy gần như đổ
ly nước chanh vào miệng nàng đến phát sặc. Người
con gái nằm xuống nham nghiền mắt. Nàng ngủ. Chàng
tắt điện. Lửa cháy đùng đùng trên bếp lò vũ điệu
cổ sơ của những hang nguyên thủy, thuở con người
vừa tìm ra lửa. Người con gái xa lạ này từ đâu đến
đây nhảy xuống hồ? Nhìn cách ăn mặc và dáng vóc
nàng, hẳn là cô gái con nhà có học. Chàng chú ý
đến bàn tay người con gái với những ngón búp măng
trằng trẻo, với lòng bàn tay mềm mại như sáp không
một vệt chai. Hẳn là nàng được nuông chiều từ nhỏ.
Móng chân móng tay nàng đều có điểm một chết sơn
nhạt, chứng tỏ nàng từng biết cách làm đẹp, từng
yêu đời và vui sống. Bàn chân nàng tuy trong trạng
thái gần như hôn mê nhưng vẫn trắng hồng một cách
kỳ lạ. Bàn chân dịu dàng chàng vừa xoa dầu lên,
lẽ nào đã phải đi thấu bến bờ của éo le và nghịch
cảnh. Bằng linh cảm và sự quan sát, chàng hiểu rằng
người con gái này hắn có một lối sống rất quyết
liệt, có bản lĩnh, đã từng lý tưởng hóa cuộc sống
để rồi tuyệt vọng tìm cách quyên sinh. Hay là đã
có một kẻ nào đó hay một tập thể những kẻ nào đó
đã lừa dối nàng, đe dọa và truy bức nàng. Hoặc nàng
đã bị tình yêu phản bội? Hoặc có kẻ nào đó đã cướp
mất niềm tin của nàng? Hoặc biết đâu, nàng đã đọc
nhiều sách đến mức ngộ chữ thành ra kẻ triết cuồng
muốn tìm hiểu, muốn khám phá cái chết, xem cái chết
được cấu tạo bằng những nguyên tố triết học nào?
Một trăm câu hỏi cứ xoay trong đầu chàng từng cơn
gió lốc. Trước hết, sau một hời phân tích các dữ
kiện, chàng quả quyết nàng không thuộc típ ăn chơi
trác táng hoặc bụi đời bụi đất. Bởi vì, một kẻ ăn
cắp, một đứa trụy lạc, một tên vô nhân cách không
thể có cái dũng khí dữ dội tới mức nhảy xuống hồ
tự tử. Và hẳn người con gái này đã gặp một điều
gì đau khổ quá tới mức không thể chịu đựng được
nữa. Tự nhiên, lòng chàng trào lên một niềm thương
cảm như mạch suối ngầm vừa phun lên. Chàng có một
cái đức mà xã hội hiện nay cho là căi tật, cho là
hâm là luôn luôn xúc động trước nỗi bất hạnh của
người khác, thấy mình như có lỗi, như mình phải
gánh lấy trách nhiệm để cho đồng loại đau khổ. Chàng
không thể sống bình yên nếu thấy người khác bị nạn
mà mình không tìm mọi cách cứu giúp. Chàng căm thù
thói tảng lờ của bao nhiêu kẻ có quyền có chức trước
nỗi đau khổ của con người. Huống hồ, sự tình cờ
mà ta thường gọi là số phận đã bất chợt phó thác
vào tay chàng một con người tuyệt vọng, một con
người tưởng đã chết bỗng được cứu sống trong cái
khoảnh khac định mệnh. Trước lúc nghe tiếng người
nhảy xuống hồ, chàng có cảm giác từ rất lâu rồi
mình đang chờ đợi, chờ đợi cái không hẹn trước,
chờ đợi sự sai số, sự lầm lẫn của tự nhiên khi ghi
nhầm ký hiệu bất hạnh lên trán của hạnh phúc. Chàng
vẫn lặng ngắm người con gái đang ngủ say và suy
nghĩ. Có lẽ trong giắc ngủ, trong cái chết giả định
này, nàng sẽ có dịp so sánh hai đại lượng đối nghịch
sinh và tử, rồi bằng cái cân của tiềm thức và những
mộng mị vu vơ, nàng sẽ tự cân xem cuộc đời nàng
đang nghiêng về phía nào? Nhìn nàng ngủ, chàng phát
hiện ra đằng sau mí mắt khép kín kia là xứ sở của
một tâm hồn ngây thơ và hồn hậu. Một thân xác xinh
đẹp và trong sạch của nàng hẳn không có chỗ ần náu
cho một tâm hần đê tiện. Cái đẹp của thân xác và
cái đẹp của tâm hần thường là hai đại lượng tỉ lệ
thuận, trừ những trường hợp đặc biệt, những trường
hợp cái đẹp vật thể bị biến thành phương tiện vì
sự trống rỗng của đời sống tinh thần. Trong đời,
không thiếu gì những nhan sắc tẩm nọc rắn, những
con bò cạp biết đi mỹ viện, chinh phục đàn ông bằng
cái đuôi độc địa của mình.
Em ạ, đôi khi con người cũng cần phải liều chết
mấy phen, chết hụt mấy phen mới thấy hết ý nghĩa
cuộc sống. Anh không khen ngợi hành động tự vẫn
của em, thậm chí sẽ còn chê bai và lên án nó, song
anh hiểu khi một kẻ dám chết thoát chết kẻ ấy sẽ
yêu đời hơn bất cứ ai. Cái chết đã mượn anh để ruồng
rẫy em, xua đuổi em, không cấp hộ khẩu cho em vào
vương quốc đen ngòm của nó. Định mệnh đã giăng lưới
em không phải dưới nước, không phải dưới đáy hồ
mà chính là trên cạn, trên mặt đất này. Cái lưới
ấy, oái oăm thay lại là anh, một người bị thời thế
xua đuổi ra bờ hồ ngồi để bầu bạn với vầng trăng.
Sau khi mắc mùng cho kẻ xa lạ và làm một vài việc
dọn dẹp, chàng đi nằm. Chàng tự dỗ mãi, tự ru mãi
nhưng không sao ngủ được. Giấc ngủ của chàng nông
choèn như cái hồ con. Nàng có cảm giác đã ngủ một
giấc dài bằng hai cuộc đời mình cộng lại. Nàng cảm
thấy như mình nằm ngủ dưới đáy hồ, lâu đến nỗi thi
thể mình đang hóa thạch. Bất chợt, một con cá bống
to bằng cái thuyền đi biển bỗng hớp nàng vào miệng
nó, phun nàng lên mặt nước và bắn lên bờ. Nàng quờ
tay ra hai bên nhưng con cá, cái ho đã biến mất.
Hai bàn tay nàng chợt bấu vào thế giới chặt đến
độ cái chết dù với sức mạnh của chàng Sam Sông cũng
chẳng thể bứt nàng ra được. Nàng mở mắt ra và thấy
cái thế giới này vàng vọt một thứ ánh sáng đom đóm
đực. Nàng dần dần hồi phục lại trí nhớ. Nàng tức
cười khi biết hai tay mình đang bíu chặt lấy tấm
drap trải giường, tới mức nó bị kéo dồn lên nhăn
nhúm. Nhưng ơ hay, nỗi đau khổ vô cùng đâu rồi,
niềm tuyệt vọng và sự đời tức khac phải kết thúc,
phải được chết ngay đâu rồi, biến hết đi đâu rồi
nỗi ghê tởm cuộc đời phi nhân này? Nàng tỉnh dần
và đã hiểu ra tất cả. Nhưng đây là đâu mới được
chứ? Bệnh viện gì kỳ khôi thế này? Nàng chợt hiểu
cơ thể mình đòi hỏi phải tìm ra cái toa-lét. Nàng
vừa đi tìm chỗ giải tỏa cơ thể, vừa mang máng nhớ
rằng có một người đàn ông đã nhảy xuống hồ để kéo
nàng ra khỏi cái chết mà nàng đã gần tới. Rồi nàng
không sao nhớ ra đoạn tiếp theo nữa. Nàng hiểu rằng
người đó đã tha mình về đây. Nàng tìm được công
tắc đèn trên tường và bấm lên. ánh sáng đã cho nàng
biết rõ tất cả. Người nàng xúng xính trong bộ đồ
pigiama đàn ông đã sờn, chắc là người ta đã thay
đồ cho nàng? Nàng đỏ bừng mặt và quay về phía bên
kia căn phòng, ở đấy đang có một người đàn ông nằm
ngủ co quắp như chú tôm cô đơn. Vậy là bí mật của
thân xác nàng đã bị người đàn ông xa lạ này phát
hiện. Ôi chao, nàng lại phải quay về với cái thế
giới phản phúc bịp bợm đã lừa đảo nàng. Cái thế
giới ấy đã thì thầm vào tai nàng bao nhiêu đường
mật: rằng anh yêu em vô cùng, anh sẽ chết tươi nếu
không lấy được em. Và rồi khi cái thế giới đểu giả
kia đã lợi dụng được thân xác nàng, đã biến nàng
từ một cô gái thành người đàn bà và đột ngột tuyên
bố chúng ta không hợp nhau, không thể tiến tới hôn
nhân được. Nàng làm sao có thể sống nổi trong cái
thế giới mà chính nàng bị biến thành phương tiện,
thành vật thí nghiệm của kẻ khác, xem nàng có thể
thích nghi được với nó hay không. Và vì vậy mà nàng
đã đến nhờ vả cái hồ để mong có sự giải thoát cuối
cùng bằng cách tự vận. Nhưng người đàn ông kia đã
rình ở đây để giật lấy nàng ra khỏi tay thần chết.
Nàng lò dò như con mèo con rình chuột đi tìm nơi
vệ sinh. Nàng làm cái động tác giải tỏa cơ thể một
cách nhanh chưa từng thấy. Nàng bật công tắc phòng
tắm. Nàng nhìn thấy cái quần zin và cái áo trắng
mút-sơ- lin của mình đã được giặt và phơi trên một
cái dây giăng ngang toa-lét. Đích thị là người đàn
ông kia đã giặt quần áo cho nàng rồi. Nàng cảm động
đến run rẩy. Hay là nàng đã chết thật rồi, đã chết
dưới đáy hồ rồi? Và những cảnh này chính là cõi
âm, nơi linh hồn nàng phải tiếp tục một đời sống
khác. Hay người đàn ông đang ngủ ngoài kia chính
là một vị thần, một vị quan cõi âm coi sóc linh
hồn nàng? Nàng lấy ngón tay có móng nhọn bấu vào
da thịt mình. Nàng cảm thấy đau. Đúng là thân xác
của chính nàng chứ không phải là linh hồn linh hiếc.
Vì linh hồn thì làm gi có móng tay nhọn và càng
không có cảm giác đau. Vả lại, nàng tiếp tục lập
luận theo một lôgích thông thường rằng linh hồn
đâu có cái sự mắc tiểu như vừa rồi. Nàng cúi xuống,
thấy một cái dây phơi con con buộc từ dưới gầm lavabô
tới cái rôbinê, trên đó là chiếc quần slíp màu mận
chín của mình. Nàng mắc cỡ đến đỏ mặt tủm tỉm nghĩ
thầm: anh chàng sợ, chắc đã dùng đũa hay que gắp
treo vào đây. Với nàng, người đàn ông này khác lạ,
rất lạ, không giống như những người đàn ông trên
đời nàng đã gặp. Một con người kiểu này ngoài đời
sẽ bị chê là ngu, là mát. Nàng vừa nghĩ ngợi vừa
vò sạch cái quần lót để phơi lên dây. Nàng ra khỏi
toalét, nhìn căn phòng sáng điện mà lạ lùng cho
sự kỳ ngộ vô tiền khoáng hậu này. Căn phòng thật
sơ sài, quanh tường là một hệ thống kệ sách đầy
sách. Và vì vậy, nàng hiểu chàng thuộc tầng lớp
nào trong xã hội. Nhưng làm sao một trí thức, một
người mê sách thế này lại có thể là một trang hiệp
sĩ, một Lục Vân Tiên? Người ta bảo trí thức hiện
nay nói chung hèn nhát, không dám sống thật, mũ
ni che tai. Nhưng có lẽ người đàn ông này là một
ngoại lệ chăng? Nàng đi rón rén mấy bước như con
cò đến nơi chủ nhân đang nằm ngủ trên chiếc chiều,
trong một chiếc màn màu xanh cũ kỹ. Gương mặt anh
vuông vức và rám nang, mũi cao, cao gầy. Nàng cảm
thấy mình như có lỗi vì quan sát khá kỹ lưỡng một
người đàn ông đang nằm ngủ. Nàng trở về chiếc giường
mà người chủ nhân kỳ lạ dành cho mình, vừa trăn
trở thao thức vừa cố gầng dỗ ngủ. Buổi sáng sớm
thức dậy, gắp lại chăn mùng, vào phòng vệ sinh sửa
sang lại đầu tóc người ngợm, tự nhiên nàng thấy
buồn kinh khủng. Tại sao nàng không chết đi cho
rồi, lại còn đến đây làm phiền con người tốt bụng
xa lạ này. Nàng cảm thấy người đàn ông đang nhóm
bếp vì mùi khói bay thơm thơm. Nàng lúng túng không
biết khi chạm mặt với chủ nhân sẽ ăn nói ra sao.
Nhưng nàng đánh liều đi xuống bếp, vừa đối diện
với chàng, vừa nói đại đi:
- Em xin lỗi đã làm phiền anh quá. Chính ra em
nên chết đi thì hơn.
Nàng nói xong mới biết mình hớ. Ai lại bảo em nên
chết đi thì tốt hơn, như vậy cái việc người ta liều
cứu sống mình là xấu à? Chàng im lặng nhìn người
con gái bất hạnh một phút. Hình như chàng cảm động
lắm khi nhìn thấy rõ ràng người con gái đêm qua
mình cứu dưới hồ mang về nhà cứu chữa:
- Em không có lỗi. Có gì đâu mà phiền lụy. Này,
chính ra anh phải theo phép lịch sự kêu em bằng
chị. Nhưng thấy em chắc còn ít tuổi, cho phép anh
xưng hô như vậy cho khỏi khách sáo.
Họ cùng mang nồi mì tôm và chén muỗng ra bàn. Nàng
ăn tự nhiên như đã quen lắm. Nàng ăn tới hai tô
mì vì quá đói. Cái cách tự nhiên này hợp với ý chàng.
Chàng không ưa tính vờ vịt uốn éo. Chàng vừa pha
trà vừa hỏi:
- A, ta chưa hề biết gì về nhau cả. Thật là lạ.
Sao số phận lại bày ra cảnh này, y như chuyện bịa
chứ không phải thật.
- Em cũng thấy như thế. Em là con trời đánh thánh
vật được anh cứu thoát chết. Chính ra em phải biết
mắc cỡ.
- Anh xin được biết tên em?
Nàng im lặng gục đầu xuống ngực, mặt nặng ra, bàn
tay xoay xoay cái ly nước trà, bàn chân di di trên
nền gạch. Rồi nàng ngẩng đầu lên với tất cả vẻ bướng
bỉnh và thách đố của ánh mắt:
- Em không có tên anh ơi.
Chàng suýt bật cười. Cô bé này hay đấy. Nhưng nàng
vẫn nghênh nghênh nhìn chàng. Chàng thấy nàng rất
đẹp trong cái nhìn bất trị. Chàng dịu dàng:
- Nếu em không có tên cũng chẳng sao
. Nàng vẫn chống cằm vênh mặt:
- Còn tên anh là gì ạ?
- Anh cũng như em vậy, chẳng có tên riêng. Tên
anh là con người.
Cả hai cùng cười phá lên rồi im lặng.
- Em cũng tên là con người.
- Vậy nhà em ở đâu?
- Em cũng không có nhà cửa gì cả.
- Nhưng em từ đâu tới đây?
- Từ dưới hồ chứ còn đâu.
- Sao anh lại cứu em?
- Anh đâu biết bóng người nhảy xuống hồ lúc đó
là em. Anh chỉ biết đó là một người và anh thấy
phải cứu.
- Nếu khi anh lao xuống vớt, em chết rồi thì sao?
- Anh sẽ có cách làm cho em phải sống lại.
- Anh là người đàn ông kỳ lạ nhất mà em đã được
gặp. Anh không sợ khi lao xuống hồ bị nạn nhân ôm
chầm lấy và cũng chết chìm theo thì sao?
- Anh đã có kinh nghiệm cứu người dưới nước. Mà
nếu chết, cái số nó đến thì ngồi trên bờ vẫn cứ
chết đuổi như thường. Họ cứ nói chuyện với nhau
tưng tửng như vậy cho đến gần trưa thì chàng đi
chợ. Chàng phải tìm cách giữ cô bé này lại, sợ xổng
ra, biết đâu lại chả nhảy xuống hồ lần nữa. Họ đã
phục nhau, mến nhau. Chàng quyết phải tìm ra nguyên
nhân khiến cô bé này tự tử. Trước khi đi, chàng
dặn:
- Em ở đây trông nhà giùm anh. Anh đi có chút việc
rồi về ngay. Hôm nay chủ nhật, anh ở nhà cả ngày.
- Nếu anh đồng ý cho em tá túc ở đây, em sẽ ở.
Nhưng xin anh đi đâu thì cứ việc khóa cửa ngoài.
Em không muốn khách của anh nhìn thấy em mặc áo
ngủ đàn ông.
Từ đó, hai ngày đã trôi qua, họ vẫn sống bên nhau
trong một căn phòng. Nàng vẫn ngủ trên giường còn
chàng nằm dưới nền gạch. Họ thành đôi bạn thân khi
hoàn toàn chưa hề biết gì về nhau, kể cả tên tuổi,
nghề nghiệp... Họ tôn trọng một nguyên tắc đã đề
ra: không tò mò hỏi nhau về đời tư, quá khứ cùng
công việc và tên tuổi. Họ thấy xưng hô với nhau
bằng em và anh là đủ lắm rồi. Chàng hiểu nàng bị
mặc cảm, đôi lúc phải cương lên, giấu đi nỗi niềm
thật buồn đau vô bờ của mình. Chàng cần phải tạo
ra niềm tin cậy nơi nàng. Còn nàng thì càng ở bên
chàng, càng thấy phẩm chất của con người này kỳ
lạ đến khó tin. Hai ngày trước đây, nàng bị cái
chết hấp dẫn. Còn bây giờ thì chàng đã thế chỗ cái
chết. Nàng cần phải học được cách làm ra bộ dễ ghét.
Cái chết hụt vừa qua dạy nàng cần phải biết chừng
mực với sự sống. Nàng đã bị trái tim mình gài bẫy,
dẫn ra hồ và nhảy xuống như một trò chơi. Chàng
đã tìm cho nàng những cuốn sách vừa hay vừa hợp
với hoàn cảnh để đọc. Nửa đêm ngày thứ ba ở đây,
đang ngủ thức dậy, nàng đã khóc thầm. Lẽ nào nàng
đã được cứu thoát khỏi cái hồ này, để rồi lại phải
đứng trước một cái hồ khác và trước sau gì cũng
phải nhảy vào. Cái hồ ấy là đôi mắt người đàn ông
nhân hậu lạ lùng đến nghi hoặc. Nàng không còn khả
năng quay lại. Hai cái hồ ở hai phía đời nàng. Tiếng
khóc của nàng đã lay chàng dậy. Chàng mừng khi nghe
nàng khóc. Tiếng khóc sẽ giúp nàng thoát khỏi mặc
cảm và khổ đau. Nước mắt vừa là thuốc tẩy, vừa là
mồ hôi của tâm hồn đổ ra cho nhẹ bớt mọi gánh nặng.
Chàng an ủi:
- Anh sẽ rán giúp em thoát khỏi đau khổ tuyệt vọng.
- Chắc em sẽ phải chết một lần nữa thôi anh ạ.
- Chết là hèn nhát, là thua cuộc, là vô nghĩa.
Một người con gái xinh đẹp, có bản lĩnh như thế
không nên nói vớ vẩn kiểu này. Nếu em tin anh, xin
đừng giấu giếm sự buồn phiền. Chia sẻ gánh nặng
với người khác là niềm vui của anh.
Nàng ngồi đối diện với chàng trong đêm khuya và
nói:
- Em sẽ kể cho anh hết, mặc dù em chưa biết anh
là ai. Suốt ba ngày quan sát, em kính phục anh vô
cùng. Anh là con người không giống ai hết. Anh thông
cảm và tin em tất cả.
- Em cứ kể đi.
- Chuyện thế này thôi anh ạ. Hai năm nay em đã
yêu. Em đã yêu kẻ kia đến điên cuồng. Anh ta tuy
không đẹp trai nhưng có nghề nghiệp vững chắc, tán
giỏi hơn xiếc. Anh ta thề với em là sẽ đi đến hôn
nhân. Trong một buổi tối không tự chủ được bản thân,
em đã hiến đời con gái cho anh ta. Anh ta quyến
rũ em sống với anh ta suốt một tuần lễ. Sau đó anh
ta chán em và tìm cách lảng dần. Cho đến hơn tháng
sau em phát hiện ra mình đã có thai. Em đề nghị
anh ta cưới. Anh ta bảo khoan khoan chờ vài năm
nữa. Anh ta khuyên em đi nạo thai. Em nổi điên lên
lấy guốc đập vào đầu anh ta. Nhưng hắn là thằng
man rợ, đã đánh em gục xuống rồi thản nhiên bỏ đi.
Em đứng dậy lúc đó là tám rưỡi tối. Em kinh tởm
cuộc sống, ghê sợ bản thân mmh quá. Em muốn nôn
mửa ra cái gọi là tình yêu vừa qua. Em bèn kêu xích
lô ra phía hồ và mọi sự diễn ra như anh đã biết.
Nàng kể xong gục đầu xuống và im lặng. Chàng quẹt
diêm hút thuốc đoạn nói bình thản: Chuyện đó có
gì ghê gớm lắm đâu mà phải liều mình đến vậy. Cứ
trong ba thằng đàn ông, ít nhất cũng có một tên
Sở Khanh. Em chẳng phải là nạn nhân đầu tiên và
cuối cùng của bọn chúng đâu người không tên ạ. Nàng
ngước mắt lên nhìn chàng hỏi một câu rất ngố đối
với người ba ngày nay đã coi mình như bạn thân,
như em gái, như người nhà, thậm chí như người cha
với con:
- Anh có khinh em không?
- Khinh rẻ một người đàn bà đang đau khổ là một
tội ác đấy em ạ.
- Em cám ơn anh.
- Một thằng như hắn ta, đau khổ làm gì cho uổng.
Huống hồ, em lại định chết vì một thằng lừa đảo
hạng bét thì liệu có bõ không. Người ta chỉ đau
khổ, chỉ có thể chết vì một cái gì xúng đáng, vì
một cái gì cao quý thiêng liêng mà thôi.
Nàng lặng im và chừng như đã hiểu hành động điên
rồ của mình là dại dột. Trước khi đi ngủ lại, chàng
bảo:
- Ngày mai, anh sẽ giúp em giải quyết hậu quả.
- Em lo sợ lắm.
- Anh sẽ tìm một nơi thật bí mật, ở xa trung tâm
thành phố. Anh hoàn toàn đảm bảo danh dự cho em.
Em có tin anh không?
- Tin.
Sáu giờ, khi trời đã tối, họ chở nhau bằng xe đạp
ra ngoại vi thành phố. Trời sang mùa khô, không
khí có vẻ se se. Hơn tiếng đong hồ đạp xe, chàng
mới đưa nàng tới nơi mình đã đăng ký. Một trạm xá
sản phụ của phường giúp việc kế hoạch hóa gia đình
với bất kỳ đối tượng nào bị kẹt, bị vỡ kế hoạch...
Chàng dặn:
- Anh đã đăng ký từ buổi trưa, đúng bảy giờ ba
mươi họ giải quyết. Chúng ta đóng vai vợ chồng.
Đây là tên em: Nguyễn Thị Em. Còn tên anh: Trần
Anh. Nhớ tên hai đứa là Em và Anh nghe chưa? Em
nhắc lại tên mình coi nào?
- Nguyễn Thị Em.
- Còn tên anh?
- Trần Anh.
Chàng còn nhắc nàng thuộc địa chỉ của hai người
cho khớp. Sau hơn hai tiếng rưỡi đồng hồ ngồi chờ
đợi, y hệt một ông chồng làm cho vợ bị vỡ kế hoạch
phải đi giải quyết, người y tá trực kêu:
- Mời ông Trần Anh lên phòng 302 để dìu bà Nguyễn
Thị Em xuống. Chàng thanh toán tiền nong rồi lên
tầng ba. Nàng tái nhợt vì mất máu. Như thể một lần
nữa, chàng lại vớt nàng lên khỏi cái hồ định mệnh.
Nàng mở to mắt nhìn chàng ngồi bên cạnh giường,
cố hết sức kìm xúc động để đừng khóc. Nàng đã nằm
lại trong căn phòng của chàng đúng năm ngày nữa.
Nhưng họ vẫn tôn trọng cái khế ước kỳ lạ là tuyệt
đối không tò mò tìm hỏi tên tuổi, nghề nghiệp và
quá khứ của nhau. Chàng tận tình lo cho nàng mau
bình phục sau ca phá thai. Nàng quan sát đời chàng
và hiểu ra nhiều thứ. Nàng đã biết cả chuyện chàng
phải mang mấy cuốn từ điển quý giá đi bán để đi
chợ. Đến ngày thứ tám của cuộc chết đuối trên hồ
và trên giường bệnh xá phụ sản, nàng bảo chàng:
- Em phải về qua nhà.
- Anh cũng nghĩ như vậy.
- Bây giờ thì anh đã muốn biết tên em chưa?
- Chưa. ồ, mà tên em chính là Em đó sao?
Nàng cười nhưng nụ cười rớm lệ.
- Em cứ gọi anh là Trần Anh nhé. Rằng anh Anh ơi
anh Anh.
- Vâng.
Chàng thấy như mình sắp mắt một cái gì quý lắm.
Nàng thấy chàng buồn buồn mà khoái cái bụng. Nàng
kêu xích lô. Xe lăn bánh rời nàng mới nói:
- Em sẽ trở lại.
Chàng gật đầu không nói gì và lẳng lặng nhìn theo.
Nàng đã kìm những dòng nước mắt nhưng nó vẫn cứ
ùa ra. Tuy vậy, lòng nàng đã chớm vui. Nàng nghĩ:
cái hồ kia bây giờ hết sợ với nàng rồi. Nhưng có
thể với chàng, cái hồ ấy đã bắt đầu đáng sợ.
hết: Chương 19, xem
tiếp: Chương 20

Về trang chủ
XEM
TIẾP
|