|  

Truyện ngắn của
Khái Hưng
Dưới
ánh Trăng
Văn mướt mồ hôi, đọc đi đọc lại bức thư, lời lẽ
quê kệch, vụng về, chữ viết nguệch ngoạc, ngòng
ngoèo trên trang giấy học sinh kẻ chì.
Ông Văn,
Thưa ông, em khổ sở lắm, em chỉ muốn chết thôi.
Nhưng em chả biết làm thế nào để chết được bây giờ.
Từ khi thầy em biết em có tội, thì ngày nào cũng
uống rượu say rồi lôi em ra đánh, vừa đánh vừa nhiếc.
Còn bu em thời chỉ khóc. Bu em bảo em viết thơ cho
ông. Em chả biết ông có còn thương em nữa không
mà em viết, nhưng bu em bảo em cứ viết, nên em cũng
viết, chứ em chả muốn viết tí nào cả. Em đã bảo
ông, em đã lạy van ông rằng ông chả lấy được em
đâu, thế mà ông không nghe, ông cứ dỗ dành em, làm
khổ thân em thế này, bây giờ em còn mặt mũi nào
dám nhìn thầy bu em nữa. Ông có còn thương em tí
nào nữa thì ông định liệu cho em phận nào, em được
nhờ phận ấy. Thầy em mà bị làng bắt vạ thì thực
em làm cho nhà em xấu để đời. Vì vậy bu em bảo viết
thơ cho ông để ông cho tiền em với lại đưa em đi
đâu cho qua kỳ sinh nở. Em bé dại chả biết gì, nên
em tin nhời ông, nhưng bu em chưởi em, bảo em rằng
ông lấy sao được em, ông là con quan mà thầy em
thì chỉ làm trương tuần, khi nào ông thèm lấy em,
khi nào cụ lớn lại để ông lấy em. Bu em nói thế
thì em hiểu ra ngay, rồi em chỉ khóc cả ngày cả
đêm. Hôm xưa đứng ở bờ ao em đã toan đâm đầu xuống
nước tự tử cho xong đời, nhưng em lại thương đứa
bé ở trong bụng nó chả làm gì nên tội, nên em lại
thôi, nên không sao em chết được. Ông xem thư này
xin ông nghĩ lại cho em được nhờ.
Tẹo
ký
--------------------------------------------------------------------------------
* Cùng viết với Trần Tiêu.
--------------------------------------------------------------------------------
Văn hai tay ôm đầu ngồi suy nghĩ. Chàng không ngờ
đâu lại xảy ra tai hại đến thế. Ngọn đèn hiện trong
chiếc bóng mờ tỏa xuống bàn giấy làn ánh sáng dịu
khiến chàng hồi tưởng tới đêm trăng ấy, cái đêm
trăng đã làm chàng trở nên điên rồ.
Và chàng như thấy hiện ra cái sân rộng lát gạch
bát tràng với hai, ba chục người nhà quê vừa đàn
ông, vừa đàn bà, con trai con gái quây quần chung
quanh những đống lá thuốc tươi.
*
* *
Dạo ấy, Văn về thăm quê hương sau hơn bốn năm xa
vắng. Chàng theo học tại Hà Nội, mà cha mẹ chàng
là ngành thứ lại ở luôn chỗ làm quan, nên ít khi
chàng có dịp về làng. Lần này, chàng vừa đậu xong
bằng tú tài, cha mẹ chàng thưởng chàng trăm bạc
và cho phép muốn đi nghỉ mát đâu tùy ý. Chàng tưởng
ngay đến nơi đã sống với bà cả một thời kỳ thơ ấu.
Xế chiều, Văn về tới đầu làng. Những cảm tưởng
man mác làm rạo rực lòng chàng. Mỗi vật chàng gặp
như một người bạn cũ hiện ra: Cái lạch nhỏ nước
vẫn đỏ, cái cầu bằng tre vẫn chênh vênh, vẫn lảo
đảo mỗi khi có người sang, cái cầu mà ngày còn nhỏ
mỗi khi theo bác đi viếng mộ chàng phải để người
ta cõng qua. Trên lối tắt rẽ vào làng giữa những
bãi tha ma, những thửa ruộng nước, chàng vui mừng
nhận ra từng cái khuỷu, từng quãng vòng, từng khóm
chuối, từng bụi tre. Nhất cánh đồng thuốc xanh rì,
chàng thấy vẫn y nguyên như ngày xưa, với những
luống đất vuông vắn, cao ráo, với những cây thuốc
bẻ ngọn đầy lá, to bản, với những người con gái
mặc áo vải nâu non hay áo lụa, màu cánh kiến đổi
vai the thâm, ngoài thắt chặt chiếc dây lưng hoa
lý.
Văn đương mê mải ngắm người và vật thì ở một vườn
thuốc có ai nói:
- Kìa! Hình như anh Văn?
Văn quay lại vui vẻ đáp:
- Phải, Văn đây!
- ồ! Độ nầy trông anh ấy to nhớn nhỉ?
- Bốn, năm năm không về, làm gì mà chả đổi khác.
Văn vừa trả lời vừa trố mắt nhìn người đàn bà đứng
dưới rãnh vườn.
- Nhưng bà là ai mà nhận ra được tôi.
Có tiếng cười trong trẻo ở sau luống thuốc. Văn
kiễng chân, rướn cổ, nghiêng đầu nhòm, nhưng chỉ
trông thấy cái nón ba tầm, và hai cánh tay áo nâu:
- Ai mà cười ròn thế?
Người đàn bà cũng nhăn nhở cười theo.
- Cái Tẹo đây, anh còn nhớ cái Tẹo không, nhỉ?
Cái Tẹo? Không, chàng không nhớ. Thấy Văn đứng
ngây người suy nghĩ, Tẹo bỏ nón, lại gần nói với
người đàn bà:
- Đến bu, anh ấy còn chả nhận được nữa là con.
- à phải rồi, cô Tẹo, thế mà suýt nữa tôi quên.
Kỳ thực Văn vẫn chẳng biết Tẹo là ai, nhưng vì
thấy cô bé xinh xắn, hay hay, chàng nói liều thế
để làm thân. Còn lạ gì cái tuổi ngoài hai mươi đương
bồng bột tình yêu!
Tẹo đắc chí lại cười:
- ừ, có thế chứ. Tưởng nay anh đỗ ông phán ông
tham anh quên cả em.
Văn lo lắng nghĩ thầm: "Chết chưa! Em kia!
Chẳng hiểu họ hàng ra sao đây?" Rồi chàng đứng
vơ vẩn nhìn Tẹo.
- Cô hái thuốc đấy à?
- Vâng, hái thuốc. Sáng mai anh sang nhà dì ăn
cỗ mừng nắng nhé?
Văn càng kinh hoảng: "Lại dì nữa! Dì mình
hẳn là bu Tẹo". Muốn được chắc chắn, chàng
hỏi:
- Thưa dì vẫn được mạnh?
Người kia vừa xếp lá thuốc lại thành chồng vừa
đáp:
- Cũng khá thôi, anh ạ. Độ đầu năm tôi giã gạo,
hụt chân xuống hố, đau mất đến một tháng đã tưởng
què, nhưng sau nhờ được bà cử Thuận cho ít rượu...
rượu gì, Tẹo nhỉ?
Tẹo cười:
- Rượu chổi!
- ừ, rượu chổi. Tôi bóp có năm sáu hôm đã khỏi
hẳn may quá anh ạ.
Văn vẫn chưa rõ người đàn bà, nhất là Tẹo với mình
có họ xa hay gần. Liền đánh bạo hỏi:
- Thưa dì, tôi hỏi thế này khí không phải, dì bỏ
qua đi cho, dì với tôi có họ thế nào nhỉ?
- ừ phải đấy, hỏi cho biết chẳng cứ gọi là dì mà
chẳng hiểu dì ra sao. Thế này này: bà án với tôi
là đôi con dì.
- à, đôi con dì!
Thực ra Văn cũng chỉ rõ bà kia với mẹ mình có họ
mà hình như lại họ xa.
- Quan lớn bà lớn có về chơi không anh?
Văn đăm đăm ngắm nghía hai bàn tay mềm mại thoăn
thoắt tỉa lá thuốc, chẳng để ý vào một sự gì khác,
khiến người đàn bà đã nhắc lại câu hỏi một lần nữa
mà chàng vẫn không nghe tiếng. Thấy vậy, Tẹo tò
mò nhìn chàng, mỉm cười ngây thơ nói:
- Anh Văn điếc đấy, bu ạ.
Văn cũng cười, chẳng hiểu sao Tẹo lại bảo mình
điếc. Nhưng xách va li đứng giữa đường nói chuyện.
Văn chợt nhận thấy hơi khó coi, nhất những người
hái thuốc ở các thửa vườn lân cận lại cứ luôn luôn
đưa mắt về phía mình và khúc khích cười.
Chàng liền ngả đầu chào:
- Thôi, dì hái thuốc, tôi xin về.
- Anh về đấy à? Mai mời anh sang ăn cỗ mừng nắng
nhé?... Hay lại khinh nhà dì nghèo không thèm đến.
- Dì cứ nói thế!
Văn lững thững trở về nhà. Một lát quay lại nhìn:
bọn người hái thuốc đã khuất trong lớp lá to bản.
*
* *
Cha mẹ Văn giao cho một người em họ ở trông nhà.
Nghe có tiếng chó sủa người ấy vội chạy ra cổng
thì vừa gặp Văn:
- ồ! Cậu đã về. Quí hóa nhỉ. Quan lớn bà lớn có
về không?
- Không, chú ạ.
- Cậu đưa va li tôi xách. Sao cậu không bảo anh
xe anh ấy mang vào cho.
- Anh ấy gặp khách ngược, nên tôi để anh ấy kéo,
chẳng nhỡ mất của anh ấy một chuyến xe. Với lại
cái va li của tôi cũng chẳng nặng gì.
Rồi Văn hỏi luôn:
- à này, chú Vinh, cái Tẹo là con cái nhà ai thế
nhỉ?
Ông lão cười:
- Sao cậu lại biết cái Tẹo? Nó là con chú trương
Mẫn.
- Thế bà trương Mẫn có họ thế nào với nhà ta nhỉ?
- à, họ xa. Bà ấy với bà lớn nhà là đôi cháu dì.
- Sao bà ấy bảo là đôi con dì? Nhưng đôi cháu dì
thế nào?
- Là thế này: bà ấy với bà lớn nhà là chị em con
chú con bác.
- Thế thì xa thật!
Văn nghĩ đến Tẹo nên thốt ra câu ấy. Rồi sợ ông
Vinh ngờ vực, lại hỏi lảng:
- Có chỗ cho tôi ngủ không đấy?
- Có chứ?
Ông Vinh quay ra gọi:
- Bé ơi!
- Cái gì đấy, thầy?
Một người trẻ tuổi, to lớn, lực lưỡng, ở dưới bếp
chạy lên.
- Mày mở cửa gác quét dọn, lau chùi rồi lấy màn
tây ra mắc nhé. Chìa khóa tao treo ở đầu giường
ấy. Để tao đi bảo bu mày vo gạo thổi cơm. Mà kìa,
thằng bé lạ chưa! Không chắp tay chào cậu à? Dễ
nó quên cậu tú Văn rồi đấy.
Bé vui vẻ:
- ồ! Cậu Văn! Bây giờ cậu nhớn nhỉ?
- Tao hăm mốt tuổi lại chả nhớn!
- Thế thì hơn con hai tuổi.
Văn mơ màng ngước nhìn mấy ngọn cau, trồng bên
tường hoa:
- Con gái làng ta đẹp lắm, chú Vinh ạ.
Ông Vinh cười:
- ở xóm ngoài kia, chứ khu ta có quái ai?
- Thế cái Tẹo chả đẹp là gì?
- ờ nhỉ! Cái Tẹo! Nó mới nhớn lên. Trông cũng khá...
Tối nay ở nhà chú trương Mẫn rọc thuốc đây.
- Thế à?
Kỳ thực, Văn chả hiểu rọc thuốc nghĩa là gì.
*
* *
Cơm chiều xong, Văn ra sân lững thững đi đi lại
lại quanh mấy bồn hoa, tay lẩn mẩn ngắt những quả
hồng khô, và những lá hồng bị sâu ăn lỗ chỗ.
Trời dần dần tối. Một lát sau, trên nóc nhà ngang,
trăng tròn đã mọc, lấp ló trong những cành trúc
đào thưa lá. Dáng cây mềm mại, nhẹ nhàng, Văn ví
với dáng một cô gái quê yểu điệu thắt dây lưng ong.
Và chàng nhớ ngay đến Tẹo.
Bé qua sân, Văn gọi, định hỏi thăm nhà bà trương
Mẫn. Nhưng khi Bé đến bên, chàng ngượng ngùng lại
nói lảng sang chuyện khác:
- Bé ạ... cây trúc đào này... giồng từ bao giờ
thế nhỉ?
- Thưa cậu, mới giồng được ba năm nay. Cậu coi
nó chóng nhớn thế!
- Bé giồng đấy à?
- Thưa cậu không, mợ huyện giồng đấy chứ.
Mợ huyện là chị dâu Văn.
- à chị huyện có hay về không?
- Thưa cậu, mợ ấy về luôn đấy, về để mua thuốc,
mỗi năm mợ ấy mua có hàng vạn.
- Hàng vạn bạc?
- Không, hàng vạn bánh thuốc ấy chứ.
- Thế chị ấy không giồng thuốc?
- Không. Giồng làm gì. Bận chết đi ấy. Thường thường
chỉ những người nghèo mới giồng, người giàu chỉ
việc bỏ tiền ra buôn, còn vườn thì cho thuê.
Văn mỉm cười:
- Thế bà trương Mẫn cũng nghèo? Vì bà ấy cũng làm
lấy vườn, chứ không cho thuê.
- Bà ấy cũng chả nghèo. Nhà bà ấy nhiều người làm
lấy được thì tội gì mà cho thuê. Làm lấy được lãi
lắm cơ, cậu. Có khi giồng một sào được lời đến hơn
chục bạc.
- Thế kia?
Văn chỉ cốt gợi chuyện để hỏi thăm Tẹo. Còn trồng
một sào vườn thuốc được lãi bao nhiêu, chàng có
cần gì biết.
- à này Bé, rọc thuốc thế nào nhỉ?
Bé cười:
- Cậu không biết rọc thuốc thế nào? Rọc thuốc là
rọc lấy lá để thái, còn cọng thì bỏ đi.
- Mày nói thế, tao còn hiểu sao được? Giá ở đây
có rọc thuốc mày đưa tao đến xem thì hay quá.
Bé ngẫm nghĩ:
- Tối nay nhà bà trương Mẫn rọc thuốc đấy, chắc
vui lắm, vì hôm nay bà ấy hái những ba sào.
- Nhà bà ấy có ở gần đây không?
- Gần, cậu muốn xem, con đưa đến. Giá con không
phải ở nhà hầu cậu, thì con cũng đã lại làm giúp
rồi.
- Việc gì phải hầu tao. Cứ lại mà làm giúp. Đi,
tao cũng đi!
Văn cố tránh, không đọc đến tên Tẹo để Bé khỏi
ngờ vực, nhưng tâm trí chàng chứa đầy hình ảnh và
giọng nói, tiếng cười của cô hái thuốc gặp lúc ban
chiều. Đi bên cạnh Bé, chàng mơ mộng lẩm bẩm nói
một mình: đôi con dì, đôi cháu dì.
- Thưa cậu bảo gì ạ?
- Không. à, đôi cháu dì thì họ xa lắm, Bé nhỉ?
- Vâng, xa đến mấy cột lô mếch. Cứ kể con với cậu
tuy chỉ là đồng tông cũng còn gần hơn đôi cháu dì,
vì đồng tông thì cùng họ chứ đôi cháu dì thì khác
họ. Đấy nhé, cậu họ Hoàng. Còn bà trương Mẫn thì
cùng họ Bùi với bà lớn, nghĩa là đã họ ngoại rồi,
đến như cái Tẹo lại họ Lê, còn dính dáng gì đến
cậu nữa!
Có lẽ vô tình Bé đem Tẹo ra thí dụ, nhưng Văn cho
là hữu ý. Chàng lảng sang chuyện khác và hỏi Bé
về công việc trồng hái, cách thức làm và buôn, bán
thuốc. Bé đem những tiếng nghề ra nói với Văn, khiến
chàng không hiểu một tí gì. Chàng cũng chẳng cần
Bé giảng rõ nghĩa. Mắt mơ màng, chàng còn mải nhìn
bóng trăng lướt trong cành tre lả ngọn giao nhau
trên đỉnh đầu. Đường xóm nhỏ, hẹp, quanh co, cây
đèn dầu thấp thoáng qua khe giậu, tiếng khung cửi
đều đều một dịp, giọng hát ru em rời rạc buồn tẻ,
cái cảnh thôn dã nên thơ ấy gợi trong lòng gã thanh
niên một mối tình man mác.
- Đêm trăng đẹp quá. Bé nhỉ?
- Vâng, trăng sáng quá. Mai thế nào cũng nắng to
tha hồ mà mừng nắng.
Văn nhớ ngay đến bữa cỗ mừng nắng mà bà trương
Mẫn và Tẹo đã ân cần mời chàng đến dự.
- à, cỗ mừng nắng là thế nào. Bé nhỉ?
- Là cỗ mừng nắng. Thái thuốc được nắng thì làm
cỗ ăn mừng.
- à, ra thế? Ngày mai nhà bà trương Mẫn có cỗ mừng
nắng đấy, Bé có sang ăn cỗ không?
- Có chứ!
Ra tới đường làng và nghe có tiếng mõ, Văn chưa
kịp hỏi đó là mõ gì, Bé đã nói:
- Cỗ mai thế nào cũng có cá bể.
- Sao mày biết?
- Mõ bán cá đấy, cậu không nghe thấy à?
Văn cười:
- Mõ bán cá, hay nhỉ? Chẳng khác hàng sực tắc ở
Hà Nội!
Mỗi vật trông thấy, mỗi tiếng nghe thấy, Văn đều
cho là mới lạ. Chàng có cảm tưởng đương sống trong
một thế giới đầy tình yêu, đầy mộng ảo.
- Rẽ vào ngõ này, cậu.
- Tẹo ở xóm này?
- Vâng, bà trương Mẫn ở xóm này?
- ừ, bà trương Mẫn.
*
* *
Bé đưa Văn đi sâu mãi vào trong ngõ hẻm tối.
- Đây rồi, cậu ạ. Khéo cậu bước thụt xuống rãnh
nhé.
Rồi đứng gọi:
- Chị Tẹo ơi! Mở cổng cho tôi mấy.
Tiếng ồn ào ở trong sân bỗng ngừng lại.
- Ai?
- Tôi đây mà.
Văn nghe rõ tiếng Tẹo ở phía trong cổng.
- Tôi là ai?
- Tôi là Bé.
- à, anh Bé! Sao không ở nhà hầu cậu Văn?
- Cậu tôi cũng đến đấy.
- ồ, cậu Văn cũng đến!
Cổng mở tung ra. Tẹo chào Văn bằng một dịp cười
ròn như tiếng nhạc, rồi quay vào gọi:
- Bu ơi, anh Văn đến chơi đấy, bu ạ!
- Thế à?
Bà trương Mẫn đứng dậy chạy vội ra.
- Anh Văn đến chơi nhà dì đấy à? Quý hóa quá.
Văn nghe tiếng dì chả thuận tai một tý nào nữa.
Nhưng chàng cũng đáp:
- Vâng, tôi đến làm giúp dì đây.
- Thế nữa cơ à? Vậy mời anh vào.
Hơn hai chục người, vừa đàn ông, đàn bà, con trai,
con gái cùng chào:
- Cậu Văn mới về đấy à?
- Chào cậu lại chơi.
- Không dám, chào các ông, các bà.
- Nghe nói cậu đỗ ông tham, ông tú, ông cử gì,
vậy có ăn mừng không?
- Có chứ. Tôi sẽ mừng một tiệc thuốc lào.
Tiếng cười phá lên, đủ các giọng cao thấp.
- Tưởng mừng cỗ bàn, rượu chè cơ, chứ mừng thuốc
lào thì chúng tôi say chết.
Tẹo đã vào trong nhà bê ra một cái ghế lim lưng
có hàng con tiện, đặt ở bên thềm. Nàng bảo Văn:
- Mời ông tham ngồi chơi.
- Mời ông tú thôi!
Tẹo cười vui sướng:
- Vậy mời ông tú ngồi chơi... Nào ông tú, nào ông
cử, nào ông tham, còn ai nhớ được nữa?
- Cô cứ gọi tôi là anh Văn, dễ nhớ hơn...
Chàng ghé vào tai Tẹo thì thầm nói tiếp:
- Mà anh thích hơn.
Không hiểu đó là lời âu yếm, Tẹo lại cười:
- Vậy mời anh Văn ngồi chơi.
- Cám ơn cô nhé. Cô để mặc tôi.
Rồi Văn đi lại gần chỗ mọi người đương ngồi xổm
rọc lá thuốc với cái "móc" làm bằng sợi
cước buộc vào đầu hai cái đũa tre. Họ làm việc rất
mau, hai bàn tay lanh lẹ đưa lên đưa xuống. Khắp
sân tiếng rọc nghe xoèn xoẹt như tiếng xé giấy,
liền liền không ngớt.
Bà lý Bá tính vui vẻ nói bông đùa luôn miệng, làm
cho chốc chốc tiếng cười lại phá lên từng dịp. Bà
ta hỏi Văn:
- Ông tú có biết rọc thuốc không?
Văn mải ngắm nghía mái tóc lòa xòa và cái mũi dọc
dừa của Tẹo, nên lơ đãng trả lời:
- Biết chứ!
- ừ, thế thì khá. ở làng ta mà không biết rọc thuốc,
cuộn thuốc thì giai ế vợ, gái ế chồng!
- Thế kia à? Vậy chắc cô Tẹo thì đắt chồng lắm
nhỉ?
Tẹo ngước mắt nhìn Văn, có vẻ giận dỗi. Bà lý nhìn
nàng nói:
- Nó sắp sửa có chồng rồi đấy. Bao giờ tao được
ăn giầu, hử Tẹo?
Tẹo vênh mặt, hất hàm tỏ hết vẻ đanh đá:
- Bà cứ nói thế, chứ người ta thèm vào.
Văn tò mò hỏi:
- Cô ấy thèm vào ai thế, bà lý?
- Phải, nó thèm vào, chứ nó có thèm ra đâu! Con
gái đứa nào chả thế. Nói đến lấy chồng thì thích
chết đi nhưng lại cứ...
Tẹo cau có:
- Cháu van bà đi...
- Nhao ôi! Rồi lúc thằng Nghĩa nó xỏ mũi nó lôi
về, mới...
Văn như nói một mình:
- Cô Tẹo là vị hôn thê của anh Nghĩa...
Và chàng căm tức đứng nhìn Tẹo...
ánh trăng giải xuống sân gạch bóng cây mít rườm
rà đứng bên hồi nhà ngói. Tiếng sáo diều trên không,
ngân nga một điệu... Văn lặng lẽ cảm thấy buồn mênh
mông.
Rồi trong bọn người làm việc, những mẩu chuyện,
những tiếng cười rời rạc, thưa dần, tuy không lúc
nào ngớt hẳn. Bà lý Bá bàn:
- Giá ai hát hay, hát nghe cho đỡ buồn ngủ.
Một người:
- Lại còn ai nữa? Chị Tẹo hát hay nhất làng đấy!
- Vậy chị Tẹo hát cho chúng tôi nghe một câu nào?
Không đợi mời đến hai lần. Tẹo đặt que móc trên
đống lá thuốc rọc rồi, mắt ngước nhìn trời, cất
lời ca theo điệu trống quân:
Thân em như tấm lụa đào,
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?
Em ngồi cành trúc em tựa cành mai,
Đông đào, tây liễu biết ai bạn cùng?
Văn đứng phía trước, ngây người đăm đăm nhìn Tẹo.
Và chàng ví giọng Tẹo với ánh trăng rằm trong sáng,
với mùa lúa chín thơm tho.
Trèo lên cây bưởi hái hoa.
Bước xuống ruộng cà hái nụ tầm xuân,
Bỗng nàng cúi xuống cười ngất!
- Hát cho tử tế! Cớt nhả thế không được!
Tẹo vừa cười vừa trả lời bà lý Bá.
- Khốn nhưng mà... anh Văn anh ấy... cứ nhìn chòng
chọc vào mồm... xấu hổ chết đi, ai hát được?
Văn cũng cười, rồi mê mẩn ngây ngất đáp lại.
- Khốn, nhưng mà miệng cô hát xinh lắm cơ, cấm
người ta nhìn thế nào được?
Và Văn ao ước rằng Tẹo hiểu thấu ý nghĩa bóng bẩy
của câu ấy, vì chàng chỉ muốn nói: "Em đẹp
quá, anh yêu em quá, nhìn miệng em hát anh chỉ muốn
hôn em một cái".
Chẳng rõ Tẹo có hiểu như thế không, nhưng bà trương
Mẫn thì có lẽ hiểu như thế, vì bà bảo Văn:
- Anh cứ chế diễu em làm gì vậy? Nó quê mùa, xấu
xí, lại đần độn nữa, chả biết cái gì.
Tẹo nhìn Văn, mỉm cười rất thẳng thắn. Nhưng Văn
tưởng như cái mỉm cười ấy thì thầm bên tai chàng.
"Em biết cái gì lắm chứ!".
Trăng càng lên cao càng trong. Và sân gạch mỗi
lúc một thêm sáng, vì bóng cây, bóng nhà, bóng người
dần dần thu ngắn mãi lại. Hơi ở lá thuốc lào nồng
nàn bốc lên làm cho Văn nóng bừng mặt như say rượu:
dưới ánh trăng chàng ngắm thấy người, vật như đẹp
hơn lên bội phần và trong đó, Tẹo như một nàng tiên
từ trên cung Nga là là bay xuống.
- Ô hay! Hát đi chứ! Sao lại cứ ngồi mà cười thế
kia?
- Tôi chịu thôi.
Rồi Tẹo ngây thơ liếc Văn mỉm cười như có ý bảo:
"Tại anh đấy mà!"
Trong bọn có người nói:
- Cậu Văn làm chị Tẹo không hát nữa thì cậu hát
đi!
- Phải đấy! Phải đấy! Cậu Văn hát đi cho chúng
tôi nghe với!
Văn đứng mỉm cười mơ màng nhìn Tẹo. Ông trương
Mẫn, người ít lời, từ nãy vẫn ngồi im ở một góc
sân, mãi bây giờ mới lên tiếng và thủ thỉ như nói
một mình:
- Cậu ấy học chữ tây thì biết hát xướng ra làm
sao mà bắt cậu ấy hát?
- Thì hát tiếng tây chứ sao?
- ừ phải, hát tiếng tây. Cậu Văn hát đi!
Tẹo cũng nói:
- Anh Văn hát tiếng tây cho em nghe với nào!
Văn như mê mẩn, như điên cuồng, như quên rằng trong
sân có bao người đương để mắt vào mình. Dưới đất
chàng chỉ trông thấy có một Tẹo và trên trời một
mảnh trăng trong.
Tẹo nhắc lại:
- Thế nào? Anh nhất định không hát?
Văn cười:
- ừ hát nhé? Hát cho cô Tẹo nghe nhé?
Tẹo cúi gầm mặt xuống, chẳng hiểu vì thẹn hay vì
sung sướng:
- Anh hát thì tất cả mọi người nghe, chứ một mình
gì em.
Văn hắng dặng rồi hát một mạch hết bài Serenata,
mặc tiếng lao xao, mặc tiếng cười khúc khích chung
quanh. Khi Văn ngừng lại thì tiếng cười phá lên
rầm rầm như lúc đê vỡ, nước sông réo chảy vào trong
ruộng thấp.
- Hát tây buồn cười nhỉ!
- Hát như khóc ấy nhỉ?
Chờ cho tiếng cười im hẳn, Tẹo khen lấy lòng Văn
một câu, vì nàng tưởng Văn bị chế diễu thì xấu hổ:
- Anh Văn hát tây hay đấy chứ.
Rồi nàng tò mò hỏi:
- Nghĩa là gì, anh giảng ra tiếng ta cho chúng
tôi nghe với.
Văn cười:
- Nghĩa cũng đại khái như bài hát của cô.
Tẹo tưởng thực, kinh ngạc kêu:
- ồ, lạ nhỉ! Tây mà cũng có những câu:
"Thân em như tấm lụa đào,
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?"
Văn càng cười to:
- Có lắm chứ!
Có lẽ Tẹo vờ ngớ ngẩn để được nói chuyện tay đôi
nữa với Văn:
- Có cả: "Em ngồi cành trúc, em tựa cành mai,
Đông đào, tây liễu biết ai bạn cùng?"
Bà lý Bá chừng đã chướng tai về những câu chuyện
hình như kéo dài vào chỗ buồn tẻ giữa đám người
đã rời rạc, vì buồn ngủ, vì làm việc luôn trong
bốn, năm giờ không một phút nghỉ tay.
Trong yên lặng, người ta nghe xoèn xoẹt tiếng rọc
lá thuốc và tiếng sáo diều y-ô y-ô một điệu trên
không. Thỉnh thoảng một cái ngáp lớn như tiếng kêu
cất lên ở một xó, tức thì ai nấy ngáp theo, trong
đủ các giọng cao, thấp, ngắn, dài.
Làn không khí chán nản lan rộng mãi ra. Và sự mỏi
mệt như đè nặng lên những bàn tay uể oải. Văn chợt
hiểu rằng mình ở xem đã khá lâu, liền chào mọi người
để về nhà.
Tẹo vội đứng dậy, cuống quít hỏi:
- Anh về à? ồ sao lại về?
Bà trương Mẫn cười bảo con:
- Con này nó ăn nói ngớ ngẩn nhỉ? Sao lại về? Anh
ấy chẳng về thì dễ ngủ đỗ lại ở nhà mày à?
Câu nói vô tình, thật thà của bà trương làm cho
Văn mỉm cười sung sướng. Chàng thì thầm bảo Tẹo,
khi nàng theo chàng ra cổng để cài then:
- Anh ngủ đỗ nhà em một tối có được không nhỉ?
Nhưng Tẹo cũng thật thà như mẹ, đáp lại liền:
- Được chứ! Anh cứ ngủ đỗ, nhà em cũng có màn,
anh không sợ muỗi đâu.
Thấy Bé đi theo sau Tẹo, Văn ngượng ngùng nói:
- Sao mày không ở làm giúp bà trương?
- Con phải về hầu cậu.
Văn gắt:
- Tao không cần mày hầu. Cứ ở lại.
Chàng mỉm cười gật chào Tẹo một lần chót, rồi theo
ngõ hẻm ra đường.
Về nhà, Văn không sao ngủ được, lòng băn khoăn,
rạo rực về những sự êm đềm nơi thôn dã mà chàng
như mới được làm quen lần đầu.
Tỳ tay thành cửa sổ thấp trong căn gác nhỏ, Văn
ngắm trăng không chán. Chàng tưởng tượng chị Hằng
gửi xuống tặng chàng một nụ cười thân mật và khuyến
khích. Bất giác, chàng lẩm bẩm hát:
Thân em như tấm lụa đào,
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?
Và mơ màng nghe văng vẳng tiếng cười ròn của Tẹo
theo gió biển bay đến bên tai. Lúc ấy, những hình
ảnh các cô gái Hà thành, dù có hiện ra trong trí
nhớ chàng, chàng cũng chỉ thấy mờ xạm, kém tươi,
không đáng chú ý.
*
* *
Sáng hôm sau, Văn thức giấc, thì mặt trời mọc đã
cao, chiếu qua những khe cửa sổ ghép vụng và lâu
ngày phơi nắng phơi mưa, đã hở mộng. Văn ngơ ngác
nhìn trần nhà, nhìn những đôi câu đối treo ở tường,
nhìn những đồ đạc sơ sài, một cái bàn và bốn cái
ghế lim, một cái gương đứng mờ và mốc loang lổ,
một cái tủ gỗ để mộc, một bộ ghế ngựa làm bằng hai
tấm gụ đặt ghép lại nhau. Và chàng quên hẳn không
biết mình nằm ở đâu. Mãi lúc nhớ tới giấc mộng đương
dở dang, chàng mới sực tỉnh. Thì ra hôm qua chàng
đã về làng, đã gặp Tẹo, mà cái gác chàng đương ở
là nhà chàng.
Văn mỉm cười, mắt nhắm lim dim, ước ao rằng giấc
mộng lại nối.
Giữa lúc ấy, chừng nghe có tiếng động, và biết
Văn đã dậy, Bé ẩy cửa bưng vào một cái chậu thau
vừa đánh vàng bóng, nước đầy quá, sánh cả ra ván
gác:
- Mời cậu rửa mặt rồi xuống nhà xơi cơm.
Văn chau mày, gắt:
- Cơm nước gì bây giờ? Mấy giờ rồi?
- Con không biết, nhưng mặt giời lên đã cao lắm.
Văn với áo vắt ở ghế, rút đồng hồ ra xem:
- ồ! Thế mà trưa thực! Gần mười giờ rồi đấy.
- Đấy nhé!
- Vậy sắp cơm mau.
Văn ăn rất vội vàng, rồi rủ Bé cùng đi sang nhà
bà trương Mẫn xem thái thuốc.
Tẹo đương bận làm cơm ở nhà dưới, nên Văn không
gặp mặt. Chàng ngơ ngác đứng đưa mắt tìm khắp mọi
nơi.
- Cậu ạ, hôm nay nắng to thuốc nhà chú trương tha
hồ tốt.
Bé nhắc, Văn mới kịp để ý đến cái sân gạch tối
hôm trước hôm nay bị che kín dưới những xảo thuốc
sợi còn xanh. ánh nắng gay gắt. Hơi thuốc nồng nực
bốc lên. Văn, nước mắt ứa ra, đứng hắt hơi liền
liền.
- Anh Văn sang mừng nắng nhà dì thực đấy à? Quý
hóa quá nhỉ!
Văn chào được một câu rồi lại cúi xuống hắt hơi.
- Thôi, anh không quen thuốc lào rồi. Vậy mời anh
lên nhà.
Văn theo bà trương đi vòng qua ba gian nhà ngang.
ở đấy, trên hai đống thuốc vừa thái, ba người đàn
ông và bốn đứa trẻ con đương đạp cho sợi nhàu ra,
những dòng nước thuốc đen chảy xuống sân và gặp
sức nóng khô lại từng đám.
Gần đấy và cả ở hiên nhà trên, những giá thái thuốc
dài trông như hình những con bồ cạp khổng lồ đứng
xếp hàng và rượn cong đuôi lên. Ngồi trước giá,
những người thợ thái thuốc tay phải cầm vào giữa
sống một con dao dài không chuôi và mềm mại nhịp
nhàng đưa lên đưa xuống. Tay trái họ đẩy dần dần
cuốn thuốc đặt trên giá và quấn lại như bó giò.
Thỉnh thoảng người ta lại dừng tay hoặc để cởi giây
lạt, hoặc để liếc lưỡi dao lên viên đá mầu lớn.
Bà trương trỏ một người bảo Văn:
- Chú ánh giỏi nhất khu đấy. Anh trông tay chú
ấy thái có nhẹ nhàng không? Mà đây này...
Bà ta cúi xuống bốc một nắm thuốc xanh, nói tiếp:
- Một trăm sợi như cả một trăm, chẳng sợi nào to,
sợi nào nhỏ.
Người thợ được khen không chút mừng rỡ hay cảm
động mặt vẫn lì lì và đỏ bóng như mặt ông tượng
ở ngoài chùa, tay vẫn đều đều như cái máy đưa lên
đưa xuống.
- ồ! Anh Văn sang ăn cỗ mừng nắng nhà dì à.
Văn sung sướng quay đầu lại: Tẹo và hai người đàn
bà nữa, mỗi người bưng đặt lên ghế ngựa và phản
kê ở hai gian bên, một mâm gỗ sơn đầy thức ăn. Rồi
lại đon đả chạy vội xuống nhà để bưng mâm khác.
Văn đứng ngây nhìn Tẹo bước đi lượn lại và cười
khúc khích mỗi lần đến gần chàng.
- Cỗ to, cô Tẹo nhỉ?
- Gớm! Anh cứ chế nhà em làm gì thế?
- Ô hay, tôi chế đâu? Tôi khen đấy chứ!
- Cỗ nhà quan có gì mà to. Bì thế nào được với
nhà quan lớn, bà lớn?
Lúc ấy một ông cụ già chống gậy trúc từ cổng đi
vào.
- Kìa chào cụ xã. Cụ sang mừng nắng cho nhà cháu.
Cụ xã trừng mắt nhìn Văn:
- Cậu tú Văn đấy, phải không?
- Vâng thưa cụ, tôi sang mừng nắng.
Ông lão giọng cười yếu đuối xen lẫn tiếng ho sù
sụ.
- Thế nào?... Đã xem thuốc chưa?
- Đã, tôi xem rồi.
Bà trương bảo Văn:
- Cụ xã Nhân hỏi anh đã xem thuốc của các ông phó
để định thưởng cơ.
Văn ngơ ngác:
- Định thưởng?
- ừ định thưởng. Thế này này: Mỗi ông phó thái
xong một cuốn thuốc mình lại bốc lấy một nắm sợi,
rồi khi thái xong tất cả, xem người nào thái khéo
nhất, mà nhanh nhất thì cho thưởng.
Văn mỉm cười:
- ồ, hay nhỉ! Thì ra tôi cũng được làm một khảo
quan kia đấy!
Bà trương chẳng hiểu khảo quan nghĩa là gì, cũng
trả lời liều:
- ấy, chính thế.
Rồi bà quay ra bảo bọn thợ:
- Thôi, các ông phó nghỉ tay xơi rượu đã.
Văn được mời lên cỗ cao nhất, cùng mâm với ba ông
cụ già, râu bạc lưa thưa. Nhìn sang phản bên kia
chàng thấy Tẹo và năm người đàn bà vừa ăn vừa chuyện
trò huyên thiên. Chàng chỉ muốn nhập bọn với họ,
vì ba ông lão ở mâm chàng như câm như điếc, chỉ
nghĩ đến có ba việc gắp, nhai và uống rượu.
Văn vừa ăn cơm ở nhà nên hãy còn no, ngồi đưa đà
nhắp chén và nhỏ nhẻ ăn vài sợi miến trong bát thịt
lợn ninh.
- Anh tú làm khách quá!
- Không đâu, dì ạ. Tôi ăn khỏe lắm.
Rồi chàng đứng dậy vươn vai, vì mặc tây và ngồi
xếp bằng, chàng thấy mỏi chân quá.
- Bà có đôi guốc cho tôi mượn?
- Thế nào? Thôi à! Anh xơi cơm đã chứ.
- Tôi đứng dậy một tí cho dãn xương dãn thịt.
Bà trương cúi xuống gầm bàn thờ kéo ra đôi guốc
da trâu của chồng, rồi lấy vạt áo lau bụi cho bóng:
- Anh đi tạm đôi giầy của thầy nó nhé?
- Còn nói gì nữa!
Văn vờ ra đằng sau nhà một lát rồi lúc trở vào,
đứng lại gần chỗ Tẹo.
- Cỗ to quá, cô Tẹo nhỉ?
Tẹo cười:
- Thôi đi anh! To đâu?
- Lại chả to? Bốn bát nấu với đầy những đĩa lại
có cả cá bể, tôm bể, còn chả to thì thế nào mới
to? Các bà không xơi rượu?
Cả bọn cùng phá lên cười. Tẹo nói:
- Chúng tôi đàn bà, con gái, ai lại uống rượu?
Văn vơ vẩn nhìn trời, bảo Tẹo:
- Chẳng biết tối nay trăng có sáng như tối hôm
qua không nhỉ?
- Sao lại chả sáng. Tối hôm nay tôi sang làm giúp
bên bác khán Thảo.
Văn sung sướng nhìn Tẹo cho đó là một câu hẹn hò.
Nhưng Tẹo thẳng thắn hỏi:
- Anh có đến làm giúp bác khán không?
Rồi cười khanh khách nói tiếp:
- Đến, em hát cho mà nghe.
Văn đứng lặng nhìn Tẹo. Bỗng chàng rút đồng hồ
ra xem. Tẹo tưởng chàng coi giờ để về nhà.
- Thì anh hãy ở đây chơi đã. Về làm gì vội?
Nhưng Văn thản nhiên nói một mình:
- Mới ba giờ, còn những bốn năm giờ nữa mới có
giăng.
*
* *
Luôn mấy tối Văn lần mò đến các nhà trong xóm xem
rọc lá thuốc. Sự thực chàng tới đó chỉ cốt để được
gặp mặt Tẹo, để được nghe Tẹo hát và cười và âu
yếm gọi mình là anh Văn.
Tẹo thì mỗi ngày một xinh đẹp hơn, vui tươi hơn,
chăm chú điểm trang hơn: vành khăn vấn rất tròn,
mái tóc chải rất mượt, đường ngôi rẽ rất thẳng và
chùm hoa mộc tối nào cũng thay mới phảng phất đưa
hương thơm mới.
Có tối, hai người gặp nhau ở đầu ngõ hẻm. Văn bảo
Tẹo rằng hãy còn sớm và rủ nàng đi dạo mát ngắm
trăng. Tẹo chỉ đùa nghịch liến thoắng ở chỗ đông
người. Một mình đi bên cạnh Văn, nàng bẽn lẽn, thẹn
thùng cười nói nhỏ nhẹ. Sự yên lặng của Tẹo dưới
ánh trăng yên lặng càng làm cho Văn say sưa ngây
ngất tình yêu.
Thế rồi một đêm, Văn dỗ dành đưa Tẹo về nhà.
*
* *
Đêm hôm ấy, ngồi bên người yêu nằm ngủ thiếp trong
giường chàng cảm thấy hết cả cái vô lý của việc
chàng làm, của cái cử chỉ, cái hành vi điên cuồng
khốn nạn. Buồn rầu, chán nản, chàng ra cửa đứng
ngắm trăng: trăng đã khuyết buông xuống cảnh vật
một làn ánh sáng lạnh lẽo không linh hồn. Những
ngọn cau như hàng phất trần lơ láo ngớ ngẩn đứng
im chờ gió. Chung quanh, những nóc nhà lợp cói,
lợp rạ, màu xạm, co ro, chen chúc, đứng sát nhau
bên những mẩu tường đất cắm mảnh nồi vỡ, hay cành
xương rồng bên những ao bèo, ao rau muống bẩn thỉu.
Và chàng tự nhủ: "Trời ơi, cảnh này mà mình
cho là đẹp được, thì mình thực trẻ con!".
Tiếng dệt vải trong đêm khuya đều đều một dịp mà
mấy hôm trước chàng nghe rất cảm động, rất nên thơ,
nay chàng chỉ thấy buồn tẻ, khó chịu. Cố nhớ lại
những nét mặt các cô gái quê ngồi dệt trên khung
cửi chàng như tưởng hiện ra trước mắt một bạn xấu
xí, nhem nhuốc luộm thuộm.
Văn rón rén đến bên giường, vén màn đứng ngắm Tẹo.
Cái đẹp mơ màng ngây thơ đã biến mất. Chàng chỉ
thấy Tẹo giống hệt các cô gái quê khác, thô lỗ,
đần độn, ngu ngốc. Cặp mắt mở, trắng dã như nhìn
thẳng vào mặt chàng, cái miệng há hốc thở phì phò,
một dòng nước bọt chảy từ một bên mép xuống khăn
giải giường. Chàng cáu tiết gọi:
- Tẹo?
Tẹo vẫn ngủ thiếp, ngủ mê mệt. Văn cầm đầu lay
mạnh, Tẹo ú ớ hỏi:
- Cái gì thế bu?
Văn phì cười.
- Dậy bu bảo.
Tẹo ngồi nhổm dậy bước xuống ván gác.
- Tôi ở đâu thế này nhỉ?
- Tẹo ơi, anh Văn đây mà!
Tẹo mới chợt nhớ ra, mếu máo bảo Văn.
- Thầy bu em mà biết thì em chết mất.
Văn động lòng thương hại:
- Nhưng thầy bu em biết thế nào được? Vậy em về
nhé, chẳng nhỡ thầy bu biết.
Vừa nói, Văn vừa dúi vào tay Tẹo một tờ giấy bạc
năm đồng:
- Năm đồng đấy chứ không phải một đồng đâu. Cất
kỹ chẳng rơi mất nhé.
Tẹo thật thà, ngây thơ buộc tờ giấy bạc vào giải
yếm rồi lẳng lặng ra cầu thang gác.
- Thôi em về anh Văn nhé!
- ừ em về.
Và Văn bĩu môi ghê tởm nghĩ thầm: "Nó chỉ
thích tiền!"
Sáng hôm sau Văn đi Hà Nội sớm. Chàng vội vàng
hấp tấp như đi trốn.
Và ngày hôm sau chàng quên hết, quên hẳn cảnh và
người đã làm cho chàng trong mấy đêm có cái ảo mộng
của tình yêu.
*
* *
Nhưng hôm nay đọc bức thư quê kệch thực thà của
Tẹo, Văn lại thấy hiện rõ ra những cảnh đêm trăng
ấy, hiện ra với hết thảy những vẻ đẹp đã mờ. Và
chàng mê man, say sưa với những kỷ niệm êm đềm đến
nỗi mai sau, nghĩ tới cái tai hại của cuộc ái tình
lãng mạn ngắn ngủi chàng mới biết hối hận và cái
thái độ cái hành vi không quân tử của mình.
Văn thở dài, đọc lại bức thư không biết lần thứ
mấy.
Tâm trí rối loạn chàng đọc buông miệng lại quên
hết, những lời trong thư. Nhưng một hình ảnh hiện
ra trước mắt chàng: Tẹo với cái bụng chửa. Tẩn mẩn
và như làm một việc vô giác, chàng vừa đọc thư vừa
cầm bút chì ghi vào mảnh giấy mấy câu tóm tắt: "Tẹo
có thai, Tẹo xin tiền. Tẹo toan tự tử".
Một nụ cười ích kỷ... Văn tự nhủ thầm "Tự
tử! Tự tử thế quái nào được! "Cái ý nghĩ xúi
con xin tiền của người mẹ làm cho Văn đỡ hối hận:
"Cho nó dăm chục bạc thế là xong. Việc gì mình
phải loay hoay suy tính thêm bận trí? Danh dự, thì
làm gì có danh dự. Những việc như thế này xảy ra
hàng ngày nào người ta có hối hận bao giờ đâu".
Văn vò nhàu bức thư nhét vào túi quần đứng dậy
thản nhiên đánh diêm hút thuốc lá.
- Được! Mai gửi ra cho nó năm chục bạc rồi xếp
câu chuyện vào một xó.
Kim đồng hồ nhỏ để trên bàn chỉ mười hai giờ. Văn
thay quần áo rồi lên giường tắt đèn ngủ.
Bóng hàng chắn song sắt in lên màu ren, in lên
chăn trắng. Bây giờ Văn mới kịp nhớ ra rằng đêm
có trăng. Bao sự êm đềm ngây thơ nơi thôn dã nhẹ
nhàng thức dậy trong tâm hồn chàng, làm cho chàng
rạo rực không nằm yên được. Chàng liền tung chăn,
khoác áo tơi dạ đứng tì cửa sổ nhìn ra đường.
Một cái xe cao su buông mái kín mít chạy vụt qua.
Văn tưởng tượng đó là xe đưa gái đi ăn sương. Và
chàng so sánh ngay Tẹo với một cô gái giang hồ:
"Hừ! Nếu Tẹo lảng vảng ra Hà Nội thì tránh
thoát sao cái đời làm đĩ. Một cô gái quê nhí nhảnh
như thế mà ham tiền như thế, nhất lại có chút nhan
sắc như thế! Công tử bột nó chỉ tán qua một câu
là mắc".
Nhưng Văn thấy mình là một công tử bột. Chàng ôn
lại những câu đường mật chàng đã nói với Tẹo dưới
ánh trăng trong. Và chàng nhận rõ những tội ác của
mình: "Người ta đương sống với cái đời giản
dị bình thường của người ta tự nhiên mình về quyến
rũ người ta. Rồi khi mãn nguyện lại bỏ mặc người
ta, như thế không gọi là khốn nạn thì gọi là gì?"
Văn cố tìm những cớ, những hoàn cảnh làm giảm tội
ác cho mình. Chàng nghĩ: "Nếu không xảy ra
việc này thì Tẹo cũng đến lấy thằng Nghĩa. Mà thằng
Nghĩa mình đã gặp. Sống trọn đời với một thằng ngu
ngốc, bẩn thỉu, như thằng Nghĩa thì Tẹo cũng chẳng
sung sướng. Ta chẳng nghe thấy Tẹo chê bai nguyền
rủa thằng chồng tương lai của Tẹo là gì! Phải, biết
đâu làm tình nhân mình trong mấy ngày, Tẹo lại không
thích hơn làm vợ chính thức một thằng đần độn, suốt
đời dài dằng dặc sống với nó trong gian nhà tranh
tối tăm bên vũng bùn hôi hám. Và Văn nhớ lại câu
ca dao mà Tẹo, được chàng âu yếm, đã thì thầm đọc
bên tai chàng: "Một đêm quân tử nằm kề."
Vế dưới Văn nghĩ mãi không ra, thành thử chàng cứ
nhẩm đọc đi, đọc lại mãi vế trên.
Chàng bỗng chợt cảm thấy hết cả cái ý nghĩa mỉa
mai đau đớn của chữ quân tử: "Quân tử, mình
còn quân tử với ai được nữa?... Mình tiểu nhân,
mình tiểu nhân!"
Văn thở dài đóng cửa sổ, lên giường nằm cố ngủ.
Bức thư mà chàng đã đọc đến gần chục lần và tưởng
không thể nhớ được, bây giờ hiện rõ ra trước mắt,
hiện rõ ra với những nét chữ ngoằn ngèo lệch lạc.
*
* *
Sáng hôm sau, mãi hơn chín giờ, Văn mới thức dậy.
Thân thể chàng mỏi mệt nhưng tâm trí chàng bình
tĩnh hơn. Việc thứ nhất chàng nghĩ đến là bức thư
ở phủ Thống sứ mà chàng nhận được cùng với thư của
Tẹo. Chàng có đệ đơn xin bổ tham tá nên người ta
đã trả lời thiếu bản sao và cái bằng tú tài.
Cả buổi chiều hôm ấy, Văn bận việc đến nha học
chánh nên quên nhãng được Tẹo. Nhưng buổi tối khi
ngắm trăng lên chàng lại nhớ.
Bực mình chàng ra thuê xe đến chơi nhà một người
bạn và cùng bạn đánh luôn bốn năm ván cờ cho mãi
tới một giờ khuya mới về ngủ. Song có ngủ được đâu!
Luôn mấy hôm như thế Văn hết đi đánh cờ lại đi
đánh tổ tôm, mạt chược. Nếu không thì chàng vào
thư viện xem sách, xem tranh, nhất là xem tranh.
Thực chàng chẳng khác con đà điểu đứng trước tai
nạn chúi đầu xuống cát để khỏi trông thấy.
Cáu tiết, Văn liều: "Thì lỗi gì ở mình? Mà
nếu có lỗi ở mình thì cũng ở nó một nửa. Hay chẳng
lỗi ở ai cả, thủ phạm chỉ là cái tuổi thanh niên."
Và chàng hiểu rằng muốn tâm hồn được bình tĩnh,
chỉ có một cách là quả quyết.
Tình thế này không thể để lơ lửng được. Rồi theo
phép khấu trừ trong toán pháp - Văn đem hết các
lẽ ra so sánh:
Trước hết lấy Tẹo chăng?
Văn mỉm cười không nghĩ tiếp nữa. Không thể lấy
Tẹo được. Văn cho là một sự dĩ nhiên không cần suy
tính lôi thôi nữa. Người vị hôn thê của chàng, tuy
chàng không yêu nhưng chàng cho là một người vô
tương lai rồi, chỉ việc cưới thôi. Mà cho dầu chàng
nhất định không bằng lòng lấy người ấy, Tẹo cũng
không thể kế chân được. Vì sao? Và một người như
chàng không thể lấy một người như Tẹo được.
Vậy dù còn hai đường, một là giấu Tẹo một nơi để
nàng đẻ xong rồi cho nàng ít tiền làm vốn, mặc nàng
xoay sở lấy mà sống thế nào tùy ý. Hai là gửi ngay
cho Tẹo năm chục bạc.
Giấu Tẹo một nơi. Văn thấy điều đó không ổn một
tí nào. Con người há phải con mèo, con chó mà dễ
giấu như thế. ở làng bưng bít sao cho êm. Vả muốn
thuê nhà cho Tẹo ở Hà Nội thì tốn kém lắm, ít ra
cũng phải có vài trăm bạc. Tiền ấy đào ở đâu ra?
Xin nhà chắc là không được rồi. Đi vay thì vay ở
đâu? Sau hết, rồi đời Tẹo sẽ ra sao? Tẹo làm nghề
gì để nuôi sống thân mình và đứa bé? Văn chỉ trông
thấy một lối ra: làm đĩ.
Chàng cố xua đuổi cái ý tưởng hắc ám ấy đi nhưng
nó vẫn bám lấy trí nghĩ. Chàng như trông thấy đứa
con chàng nay ở với người tình này của Tẹo, mai
ở với người tình kia của Tẹo. Rồi lớn lên, không
nghề nghiệp, không nhà cửa, nó sẽ trở nên một thằng
ăn cắp, một thằng ăn mày ngồi ăn mày đầu đường xó
chợ.
Văn vội nghĩ tiếp xuống cái ý định thứ ba: gởi
cho Tẹo năm chục bạc và nói khéo với Tẹo rằng hãy
chờ đợi ít lâu khi nào được bổ tham tá sẽ đón lên
cùng ở với chàng.
Văn sung sướng đánh diêm hút điếu thuốc lá khác,
tự cho rằng công việc xếp đặt được như thế là ổn
thỏa lắm rồi, là hoàn toàn lắm rồi. Chàng mỉm cười.
"Bà trương Mẫn tha hồ tấp tểnh mừng thầm nay
mai con được lên làm bà tham. Nhưng rồi sao?..."
Văn đương sung sướng nên cái ý nghĩ về tương lai
ấy, chàng có kể vào đâu! "Hãy biết bây giờ
gửi tiền về cho Tẹo, để Tẹo qua kỳ sinh nở, rồi
sau muốn ra sao thì ra... Cùng lắm lấy nó làm lẽ,
rồi bỏ lửng đấy cũng chẳng chết ai!".
Văn lạc quan đến nỗi cái vấn đề làng bắt vạ, chàng
cũng giải quyết rất dễ dàng: chàng sẽ về nói với
hội đồng hương tộc rằng Tẹo là vợ lẽ của mình. Nếu
khó khăn quá thì đưa Tẹo sang làng bên ở trọ nhà
một người tá điền của nhà chàng.
Văn thích quá cười thầm: "Có thế mà mình loay
hoay bốn năm hôm nay không tìm ra". Rồi chàng
cất tiếng hát vang nhà.
Đêm ấy Văn đánh một giấc ngon lành từ bảy giờ tối
cho tới bảy giờ sáng hôm sau.
Nhưng số tiền năm chục Văn xoay mãi không sao có.
Vả lại cái quả quyết của chàng một ngày một yếu
đuối dần. Đến nỗi chàng bao bịa chàng trở nên bình
tĩnh hẳn, bình tĩnh thản nhiên vì quá nhẹ dạ chứ
không phải cái bình tĩnh giải quyết được ổn thỏa
một vấn đề gay go.
Hơn tháng sau được tin bổ tham tá ở một tòa sứ,
chàng về xin nhà được mấy trăm bạc để sắm sửa đồ
đạc, có tiền trong tay, chàng nhớ đến Tẹo, liền
đi về làng
Nhưng vừa tới đầu làng, Văn rụng rời kinh hoàng:
người ta bảo cho chàng biết rằng Tẹo bị đòn mãi
và sợ làng bắt vạ cha mẹ nên đã đâm đầu xuống ao
tự tử rồi.
Bất giác Văn nức lên khóc, khiến một đám đông xúm
lại tò mò đứng xem. Rồi chàng đi thẳng đến nhà bà
trương Mẫn. Thấy bà ta vẫn vui vẻ như thường. Văn
hiểu ngay rằng cái chết của Tẹo chỉ làm cho bà sung
sướng được thoát cái nạn bị bắt vạ.
Văn ân cần xin lỗi bà Trương, kể lể các điều dự
định để lấy Tẹo rồi đưa bà ta một trăm bạc. Mãi
lúc ấy, bà Trương mới rỏ được một giọt nước mắt
thương con.
*
* *
Từ đó mỗi năm đến thời rọc thuốc, ở các sân gạch
bát tràng, dưới ánh trăng trong người ta thường
kể câu chuyện tình của Văn và Tẹo. Và người ta lại
hát những câu Tẹo đã hát:
Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai
Em ngồi cành trúc, em tựa cành mai
Đông đào tây liễu biết ai bạn cùng.
Rút từ tập truyện ngắn Đợi chờ
Nxb Đời nay, Hà Nội, 1940

|