|  

Truyện ngắn của
Khái Hưng
thời
chưa cưới
Trên bãi biển Sầm Sơn, Phát và Hoàn biết nhau,
lưu ý đến nhau rồi thân mật với nhau.
Hoàn và mẹ thuê nhà nghỉ mát, thuộc dẫy thứ sáu.
Mỗi khi ra bãi biển, Hoàn phải qua một khách sạn
nhỏ. Phát trọ ở đấy. Sáng nào, chiều nào chàng cũng
đứng trên hiên gác đợi Hoàn đi tắm. Và chàng thả
xuống những lời bỡn cợt. Trước Hoàn còn mỉa mai
đáp lại. Sau thấy anh chàng trơ trẽn quá, nàng lặng
thinh, hoặc mỉm cười khinh bỉ. Nhưng cái lặng thinh
ấy, cái mỉm cười ấy, Phát không cho là có ý khinh
bỉ. Trái lại, chàng nhất định tin rằng Hoàn ưng
mình.
Hoàn khó chịu, đi lối khác ra biển tuy lối này
vừa dài hơn, vừa bẩn hơn, nhất những hôm trời mưa.
Biết thóp, Phát đến đón ở gần cổng nhà Hoàn, để
theo nàng đi tắm. Hoàn bật cười. Và chẳng giữ nổi
vẻ lạnh lùng, nàng trả lời Phát một câu nhã nhặn.
Thế là hai người bắt đầu làm quen nhau.
Từ đấy Hoàn lại theo con đường cũ. Mỗi lần qua
khách sạn, nàng ngửng lên nhìn, và cố nhiên gặp
Phát đứng vẫy rồi vội xuống để cùng ra bãi biển.
Hoàn thấy Phát có duyên. Phát thấy Hoàn không nhạt
cũng không rởm đời như phần nhiều thiếu nữ chàng
đã gặp. Đó là, theo ý chàng, một hạnh kiểm rất hiếm
ở một cô gái con nhà.
Nhờ làn không khí dễ dàng ở nơi tắm biển, hai người
rất chóng thân mật, suồng sã với nhau nữa. Nghĩa
là có những cử chỉ và ngôn ngữ mà ở Hà thành người
ta sẽ cho là quá thân mật, suồng sã. ở đây, đó chỉ
là những sự đã được coi thường, đã quen mắt lắm.
ở đây, còn ai giữ gìn bẽn lẽn làm gì nữa, khi mà
nam nữ gần trần truồng đứng nói chuyện với nhau
hằng giờ rất tự nhiên và thẳng thắn. ở đây, chỉ
những người giả đạo đức mới cho thế là lõa lồ, là
dơ dáng.
Vì thế, không ai lưu ý đến Phát và Hoàn khi hai
người cầm tay dắt nhau đi dưới nước, hay rúc rích
cười nhảy theo làn sóng trắng. Và khi Phát dạy Hoàn
bơi, không những chị em bạn Hoàn không lấy làm chướng
mắt mà còn nhờ Hoàn giới thiệu mình với Phát để
được chàng dạy. Phát đã trở nên một thiếu niên được
phái đẹp cưng chiều trên bãi biển. Chàng không lấy
thế làm tự hào với đám phụ nữ vì ngoài Hoàn ra chàng
không để mắt tới một ai. Chàng sung sướng rằng môn
bơi lội của mình đã làm tôn giá trị mình ở trước
mặt Hoàn. Còn Hoàn thì nàng tự phụ rằng đã quen
trước các chị em một người có tài bơi lội - chỉ
cái tài ấy là đáng kể ở nơi bãi biển - mà lại quen
thân. Nhưng một hôm, chính nàng cũng không hiểu
tại sao, nàng bỗng cảm thấy nàng ghen. Tính tình
ấy vụt hiện ra trong tâm khảm nàng. Có lẽ thoạt
tiên đó chỉ là lòng ích kỷ không ưng người khác
có cái mình có. Phát đã dạy nàng bơi, nàng muốn
một mình nàng được hưởng cái đặc quyền ấy.
Rồi tính ghen thu hẹp lại trong phạm vi ái tình,
Hoàn đau đớn nhìn Phát giữ trong tay những tấm thân
màu nâu hồng, chắc nịch và khỏe khoắn.
Nàng đã bắt đầu yêu.
Phát thì mê man, ngây ngất trong giấc mộng mới
nhóm. Chàng thấy Hoàn có đủ hết đức tính về hình
thức và tinh thần. Một hôm chàng gọi đùa và nịnh:
"Cô Hoàn toàn". Hoàn sung sướng đỏ mặt,
nhưng vờ hỏi:
- Sao anh lại gọi tôi là Hoàn toàn?
Chàng mỉm cười đáp:
- Vì cô hoàn toàn đẹp cả người lẫn nết.
Mặt Hoàn càng đỏ, và nàng ngượng ngùng nhìn Phát:
- Anh cứ mỉa em!
Thế là tiếng "em" đột ngột lọt vào trong
câu chuyện, rồi ở lại đấy; trước còn ngập ngừng,
sau trở nên tự nhiên và thân mật. Tới thời kỳ ấy,
anh chị đã năng đến nhà nhau, hoặc Phát lại bà hàn
rồi cùng bà và Hoàn ra bãi biển, hoặc Hoàn lúc qua
khách sạn rẽ vào đó để đợi Phát thay slip. Những
hôm bà hàn không đi tắm được, bà không quên dặn
Phát:
- Ông đừng cho em ra xa quá nhé. Tôi nghĩ đến những
người chết đuối mà tôi sợ... Mà ông cho em về sớm
một tí.
Lần nào Hoàn cũng cười và có khi nũng nịu đáp lại
mẹ:
- Mẹ làm như con mẹ lên năm lên ba không bằng!
Nếu con bà lên năm lên ba thì bà hàn đã chẳng lo
sợ. Bà lo sợ chỉ vì Hoàn năm nay vừa mười tám. Nhưng
bà đã kịp hỏi thăm tin tức về Phát rồi. Bà biết
Phát là con nhà giàu sang lại sắp lên năm thứ ba
trường Luật. Vì thế bà bằng lòng cho phép Hoàn gần
gụi Phát tuy bà càng cẩn mật giữ gìn con gái hơn
trước. Bà thầm mong Phát sẽ trở nên rể bà, nhưng
bà vẫn ngại cho cái tính quá phóng túng, quá tự
do của cô con cưng.
Trong khi ấy, Phát và Hoàn đi sâu mãi vào tính
tình, vào tâm khảm nhau. Và một ngày một thêm kính
trọng, yêu mến nhau hơn. Phát cho Hoàn là người
vợ mình mơ ước bấy nay. Không một cái gì một người
đàn bà cần phải có mà chàng không thấy Hoàn có.
Về phần Hoàn, thì nàng mừng rằng nàng đã do dự chưa
nhận lời lấy Phiên, người đến hỏi nàng đầu năm nay.
So với Phát, Phiên còn đáng kể vào đâu!
Về Hà Nội, Phát vẫn chăm chỉ đến nhà Hoàn. Bây
giờ, tuy chưa hỏi, hai người đã tôn nhau như vị
hôn phu và vị hôn thê của nhau rồi. Trong đám bạn
bè của hai nhà, có người lại tưởng như Phát và Hoàn
đã lấy nhau.
ở Hà Nội, làn không khí thân mật suồng sã ngoài
bãi biển đã nhường chỗ cho một làn không khí trang
nghiêm và buồn tẻ nơi khách thính. Nhưng không vì
thế mà đôi bên thấy kém lạc thú trong sự giao thiệp.
Có buổi chiều, hằng giờ ngắm nghía Hoàn đan chiếc
áo len ở bên cạnh bà mẹ ngồi chăm chú phá trận,
Phát sung sướng hơn là được trò chuyện với Hoàn.
Vì trong lúc yên lặng ngắm nghía Hoàn, chàng nghĩ
đến cái sung sướng không cùng của chàng.
Nghỉ hè năm sau, Phát đã đỗ bằng cử nhân. Và trước
khi vào Sầm Sơn, chàng đã hỏi Hoàn làm vợ. Đó là
một việc không cần vội, theo ý Phát và Hoàn, nhưng
trước sau cũng một lần, làm cho xong đi thì vẫn
hơn. Vả hỏi rồi, hai người sẽ được tự do nói chuyện,
sẽ được tự do đi chơi mát với nhau mà không sợ người
ta dị nghị.
- Nhưng chỉ hỏi thôi đấy nhé? Còn cưới thì hãy
thong thả.
Hoàn âu yếm bảo Phát thế. Và Phát cười ngất trả
lời:
- Vâng, xin tuân thượng lệnh.
Hoàn cảm động, giọng nói run run:
- Năm nay em mười chín, ước gì em được sống cái
thời chưa cưới trong ba năm nữa.
- Bấy giờ em hăm hai và anh hăm sáu, vừa lắm. Thời
chưa cưới càng dài mình càng sung sướng, phải không
em?
Hoàn giọng nũng nịu:
- Chính thế. Với lại em sợ lúc cưới rồi, anh không
yêu em bằng lúc chưa cưới.
Phát cười, trách:
- Em không tin bụng anh hay sao?
Hoàn vội vàng tạ lỗi.
Quả nhiên hai người xin được nhà cho hoãn việc
cưới. Họ đều là con cưng, muốn sao cũng được cha
mẹ chiều theo.
Năm nay ra biển, Hoàn thấy kém thú. Nàng cố tìm
duyên cớ, và dễ dãi nàng cho ngay rằng Sầm Sơn buồn
tẻ là vì số người ra nghỉ mát không đông. Sự thực
thì chỉ tại năm trước nàng mới bắt đầu làm quen
với Phát, nàng còn đương náo nức, bồng bột. Năm
nay lòng nàng đã trấn tĩnh lại. Và bên người chồng
chưa cưới, nàng thấy cần phải giữ gìn hơn bên một
người bạn trai. Với người bạn, nàng không sợ phật
ý. Với người chồng chưa cưới, nàng chỉ lo làm phiền
lòng vì một câu nói lỡ, hay vì một ý tứ kém thân
yêu. Nàng trở nên thiếu thành thực đối với Phát
và đối với mình. Không phải nàng không yêu Phát
bằng năm ngoái, trái lại thế. Nhưng lúc nào nàng
cũng phải cố biểu lộ tình yêu của nàng, đó có lẽ
là cái cớ làm cho nàng lúc nào cũng áy náy không
vui.
Còn Phát thì chàng thấy cử chỉ của chàng ngượng
ngập, ngôn ngữ của chàng lúng túng.
Bọn phụ nữ quen chàng bảo nhau: "Phát làm
sao ấy, không được như năm ngoái nữa". Quả
thực, Phát kém thân mật, kém vui vẻ, kém cả tự nhiên
đối với họ. Chàng đã nhận biết tình ghen của Hoàn.
Chàng thầm cảm ơn Hoàn, cho tình ghen ấy là tình
yêu. Và chàng cố cư xử sao cho Hoàn khỏi bực tức
vì chàng: Chàng lạnh lùng với tất cả mọi người,
trừ Hoàn ra. Chẳng bao lâu chàng trở nên một người
cứng cỏi, ít giao thiệp. Nguy hiểm cho chàng, Hoàn
cũng nhận thấy thế.
Nhưng may mắn cho hai người, mùa nghỉ mát của họ
kéo dài có đến đấy. Họ về Hà Nội và tình thế cứu
vãn kịp. Vì ở Hà Nội hai người ít gặp nhau hơn ở
Sầm Sơn, và nhờ đó, ít phải giữ gìn hơn. Bởi thế
họ lại cảm thấy họ yêu nhau nồng nàn. Có xa nhau
mới biết yêu nhau, mới nhận thấy tình yêu của nhau.
Mà ở Hà Nội tuy gần nhau nhưng hai người vẫn xa
nhau. Phát ngày hai buổi bận dạy học ở một trường
tư. Rỗi lúc nào lại cắm cổ học thêm để chờ thi tham
tá lục sự, hay thương chánh hay một chân kiểm sát
ngạch tây nào đó. Theo luồng tư tưởng mới trong
đám trưởng giả mới, Hoàn rất ghét quan, lấy sự nói
xấu quan trong khách thính làm hợp thời thế.
Hoàn cũng biết Phát chăm học lắm, và chăm học như
thế là vì nàng. Nàng cảm động và yêu Phát hơn, mặc
những lời chỉ trích của các chị em bạn. Họ bảo Hoàn:
"Anh cử nhà chị học lấy chết à?" - "Anh
đồ của chị học mụ người đi mất thôi." – "Bây
giờ chả thấy mặt mũi anh chàng đâu nữa" - "Ghê
quá! Hôm nọ gặp chàng ở Gôđa, trông người bây giờ
lù dù tệ!"
Hoàn nghe những câu chế giễu đã chán cả tai. Nhưng
một hôm nàng thấy Phát lù dù thật, nhất Phát lại
đi bên cạnh một người bạn lực lưỡng, khỏe mạnh,
đẹp đẽ bội phần. Phát giới thiệu bạn với vị hôn
thê:
- Anh Huấn, một nhà quán quân quần vợt kiêm quán
quân bơi lội, sinh viên trường thuốc.
Hoàn nhã nhặn đưa tay ra bắt.
Sang nghỉ hè năm thứ ba của thời chưa cưới. Đã
có sự thay đổi: Phát vừa đỗ kiểm sát thương chánh
và bà hàn vừa làm xong nếp nhà nghỉ mát ở Sầm Sơn.
Bà mời Phát cùng đến ở với mẹ con bà, nhưng Phát
từ tạ nói đã trót thuê nhà rồi. Sự thực, chàng giữ
kẽ không muốn đến ở nhà vợ trước khi cưới, nhất
chàng lại biết bà mẹ vợ rất khó tính và lắm điều.
Vui vẻ khỏe mạnh nay đã trở về với Phát. Những
người quen thuộc đều nhận thấy anh Phát năm xưa,
hồi còn theo học trường Luật. Nhưng Hoàn, trái lại,
lúc nào cũng nghĩ ngợi, nét mặt buồn tẻ, lạnh lùng.
Phát mải đùa nghịch không hề lưu ý đến cái buồn,
cái tẻ của nàng, làm nàng càng bực tức, khó chịu.
Nàng khinh bỉ tự nhủ thầm:
"Lúc người ta lên thì người ta biến đổi đến
thế đấy! Nhưng mới được thế mà đã cho là lên thì
tầm thường quá!".
Và nàng thấy Phát tầm thường. Nhớ lại, nàng không
tìm thấy một cái gì cao thượng ở Phát. Nhưng nàng
chép miệng tự an ủi: "Người ta tầm thường như
thế cả, có gì mà mình phải bận lòng!"
Giữa lúc ấy Huấn vào Sầm Sơn, đến ở nhà Phát. Tính
ngộ nghĩnh hay pha trò của Huấn khiến Hoàn quay
về với vui vẻ được hơn một tuần lễ. Rồi sau khi
Huấn ra Hà Nội, đâu lại vào đó.
Một hôm nàng mỉm cười chua chát đứng nhìn Phát
giữ cho một bạn gái của nàng tập nằm ngửa trên mặt
nước. Phát quay lại, thoáng nhìn thấy cái mỉm cười
ấy. Chàng không giữ nổi chau mày. Chàng nghĩ thầm:
"Hoàn vô lý quá! Bạ ai cũng ghen". Tình
ghen mà trước kia chàng cho là tình yêu, nay chỉ
là một tính tình nhỏ nhen, khả ố. "Chưa cưới
mà còn thế này, nữa là lúc đã cưới. Mình sẽ mất
hết tự do". Chàng cũng không trang nghiêm nghĩ
tới tương lai. Và ngay buổi chiều, chàng ngỏ ý kiến
với Hoàn về tình ghen. Chàng không muốn để bụng
một điều gì. Hoàn xin lỗi chàng. Phát đã quen với
tính mỉa mai của vị hôn thê. Chàng không biết lúc
nào Hoàn thành thực, lúc nào nàng giễu cợt. Đối
với Hoàn, chàng thường ngờ vực, và những lời xin
lỗi của Hoàn, chàng không dám chắc rằng đó là những
lời thành thực.
Giữa hai người như có một bức rào ngăn cản. Cả
hai cùng cố phá bức rào ấy đi, nhưng phá một cách
quá uể oải, nên một ngày nó một mọc dầy hơn, bền
vững hơn.
Chỉ còn những sự giả dối để che đậy. Cử chỉ dịu
dàng, ngôn ngữ mềm mại, thân mật. Và ở ngoài bãi
biển bao giờ hai người cũng đi liền với nhau. Họ
khoác cánh nhau, vui cười trò chuyện với nhau. Nhưng
đó là những lúc linh hồn họ xa nhau nhất. Hoàn bảo
Phát: "Sáng mai chúng ta ra tắm sớm nhé?".
Và nàng nghĩ thầm: "Mình phải bảo Nga, Lan
cùng đi tắm mới được, nếu không thì sẽ buồn chết".
Phát cố giữ cái ngáp để trả lời: "Phải đấy
Hoàn ạ, mai đi tắm sớm nhé!" Và chàng tự nhủ:
"Để ngắm cái mặt buồn thiu của bà vị hôn thê!
Rõ khổ!".
Họ đi sát cánh nhau. Họ nói chuyện để nghe thấy
câu chuyện tẻ nhạt của nhau. Họ yên lặng để nghĩ
đến, để nhớ đến cái xoàng, cái tầm thường của nhau,
của gia đình nhau. Nay họ biết nhau, hiểu nhau như
vợ chồng. Ba năm gần chung sống rồi còn gì! Cái
mỉm cười của người này, người kia nhận thấy hết
nghĩa sâu kín. Câu khôi hài của người kia người
này cố không nghe thấy vì đã nghe không biết lần
thứ mấy rồi.
Họ hiểu nhau, để mà chán nhau, để mà khinh nhau.
Nếu họ là vợ chồng rồi thì họ cứ chán nhau, cứ khinh
nhau, không sao. Đằng này họ là vị hôn phu, vị hôn
thê của nhau. Họ có can đảm chán, khinh nhau mãi
để chờ ngày cưới không?
Phát cho việc hôn nhân của mình là một câu chuyện
danh dự: Vì chàng gắn bó theo đuổi mà Hoàn trở nên
vị hôn thê của chàng. Bây giờ còn biết nói sao?
"Thôi thì cũng liều; vả lại lấy Hoàn vị tất
đã khổ hơn lấy một người khác, bất cứ người nào...
Về nhan sắc, thì Hoàn chẳng kém mấy ai. Có một người
vợ đẹp kể cũng oai, cũng đáng tự hào với chúng bạn".
Tư tưởng ấy làm Phát bật cười lên tiếng.
Hoàn thì cho việc hôn nhân của mình là do số mệnh.
Nàng nghĩ đến, nàng nhớ lại những người định hỏi
nàng và bị nàng lãnh đạm từ chối. Nàng thấy những
người ấy đều hơn Phát. "ít ra cũng không tầm
thường bằng!" Vì mới quen, nàng không biết
tính tình họ, nhưng nàng chắc rằng không đến nỗi
xoàng xĩnh như tính tình Phát.
Kể nàng tìm cớ tuyệt giao thì cũng được, thì cũng
chẳng khó khăn gì. Phiền một nỗi thời chưa cưới
của nàng đã kéo dài quá. Ai ai cũng biết rằng nàng
là vị hôn thê của Phát. Ai ai cũng nói đến. Hơn
thế, người ta coi hai người như đã thành vợ chồng
rồi. Chẳng lẽ bây giờ câu chuyện lấy nhau bỗng im
bặt đi! Như cái pháo tịt ngòi? Thế còn ê chề hơn
là nhắm mắt lấy nhau vậy. Giá Phát xin thôi, thì
đã đi một lẽ. ừ, giá Phát xin thôi...
Từ đó nàng hy vọng Phát xin thủ tiêu hôn ước. Và
tính nết nàng càng khó chịu: nàng mong thầm rằng
nhờ thế mà may ra nàng được Phát tuyệt giao.
*
* *
Hết hè, nhà Phát và nhà Hoàn nhộn nhịp sắm sửa.
Đôi bên cha mẹ muốn lo xong việc hôn nhân cho con
trước khi Phát được bổ vào Sài Gòn.
Và đám cưới linh đình, ồn ào, ầm ĩ. Để che cái
nhạt nhẽo, cái lạnh lùng của hai linh hồn sắp hòa
hợp.
Tối nhập phòng, Phát bảo Hoàn:
- Giá chúng ta lấy nhau ngay mùa hè mới biết nhau
ở Sầm Sơn...
Hoàn hiểu thấu tư tưởng của Phát, cau có hỏi:
- Sao anh lại nói thế?
Phát chữa:
- Thì có phải bây giờ đã có con rồi không?
Hoàn cười làm lành:
- ừ! Thì bây giờ may ra đã có con rồi.
Rút từ tập truyện Hạnh
Nxb Đời nay, Hà Nội, 1938.

|