Khái Hưng :::
Bên dòng sông Hương
Vĩ Dạ là một khu rất yên tịnh ở vùng sông Hương núi
Ngự. Chiều đến thả thuyền từ bến Ðông Hà theo dòng
sông đi xuôi xuống phía dưới, vượt qua cù lao Bộc
Thanh, lữ khách sẽ nghe tiếng ồn ào ở trong chợ, ở
trên cầu, tiếng còi ô tô, tiếng nhạc xe kéo dần dần
một lúc xa, rồi bỗng có cái cảm giác vừa rời chốn
thị thành huyên náo mà đi tới một nơi thôn quê tịch
mịch. Ðối diện với đầu mỏm cù lao ấy là xóm Vĩ Dạ.
Mấy tháng trước hai vợ chồng một người Bắc đưa
nhau đến xóm ấy thuê nhà ở. Gia nhân duy có một
tên đầy tớ. Ðồ đạc chỉ trơ trọi một cái giường,
một cái bàn và bôn cái ghế. Ðến như sự giao dư thì
vợ chồng nhà ấy ít lắm: chẳng mấy khi có người quen
thuộc đến chơi. Những người láng giềng thường thì
thào bảo nhau: vợ chồng nhà ấy đến ở đây làm gì?
Có người tò mò hỏi anh đầy tới thì cũng chỉ biết
rằng ông khách lạ ấy đậu cử nhân luật, trước làm
nghề viết báo và soạn sách ở Hà Nội.
Cái nhà hai vợ chồng người ấy thuê tuy nhỏ và không
gác nhưng có vườn rộng bao bọc chung quanh. Chiều
chiều mặt trời tà phản chiếu ánh vàng vào lá cây
mít sáng loáng và gió thổi rì rào trong đám lá thông
xanh tươi xen lẫn với những cành xoan đầy hoa tím
nhạt, càng làm tăng vẻ bí mật và khiến ai qua lại
trông vào tưởng đó là một cái vườn bỏ hoang, vì
cổng trước, cổng sau thường thấy đóng.
oOo
Thực vậy, thuê cái nhà ấy, Vinh sơn chỉ muốn lánh
cuộc đời phiền phức để cùng người yêu được hoàn
toàn hưởng hạnh phúc ái tình. Vì thế chàng mới đưa
bạn vào tận Huế tìm đến ở một xóm hẻo lánh quạnh
hiu.
Từ ngày ở Pháp về, và ngắm xã hội Việt Nam, từ
những tục lệ bó buộc cho chí cách sinh hoạt khuôn
sáo, chàng lấy làm khó chịu, tiếc cái thời kỳ ở
Paris. ở đấy, chàng đã tiêm nhiễm những cử chỉ khoáng
đạt, những tư tưởng khoáng đạt, khiến chàng lúc
nào cũng được khoan khoái dễ chịu, và chẳng cần
phiền lụy đến ai, chẳng bị ai làm phiền lụy đến
mình.
Một hôm, tình cờ chàng gặp Diễm Lan, cựu nữ sinh
viên trường Sư phạm, một trang tâ n tiến, cực kỳ
mỹ lệ, đã nổi tiếng lãng mạn khắp Hà Thành.
Rồi hai người cùng nhau lăn lóc trong cõi tình.
Rồi không những Vinh Sơn không được nhà cho phép
cùng người yêu kết hôn, mà lại còn bị anh em bạn
bè và những người quen thuộc chế giễu, khinh bỉ.
Nghe những lời bình phẩm, chàng chỉ cườị Vì thực
ra chàng chẳng cần gì trinh tiết, chẳng cần gì tứ
đức tam tòng. Chàng cho những cái đó không có liên
quan đến ái tình, không có dính dáng đến hạnh phúc.
Yêu là yêu chứ không là gì khác nữa. Nhưng cứ bị
dư luận eo hẹp rầy rà mãi, chàng cũng khó chịu.
Một ngày kia, bỗng vắng bặt bóng Vinh Sơn và Diễm
Lan ở các phố Hà Nội. Hai người đã đưa nhau đi ẩn,
hay nói cho đúng đi tìm một cảnh thích hợp với ái
tình. Cảnh ấy là sông Hương.
oOo
Trong tháng đầu, cái nhà ở bến Vị Dạ chỉ là một
tổ uyên ương. Hai người không lúc nào rời nhau,
khi cùng nhau đọc sách dưới ánh đèn, khi cùng ngồi
ở bực gạch ngắm cảnh hoàng hôn trên sông Hương,
hay đi chơi thuyền trên làn nước trong xanh, yên
lặng, êm đềm, uốn éo, dịu dàng như cô gái Thần Kinh.

|