|
Bài 8 : Thể thơ mới (tiếp theo)
Võ Hồng - Bé học làm thơ
Buổi chiều Hạ Uyên được chị phái cầm tờ kết quả (lại
y như kết quả xổ số kiến thiết). Tôi đọc:
Hai người bạn nhỏ (vần liền)
Sát nhà tôi, có Thanh Hải, Nhật Thành
Ðứa mập, đứa gầy, nhưng rất thông minh
Sáng sáng đèo xe đem gởi nhà trẻ
Mặt mày buồn thiêu vì phải xa mẹ.
Nhớ Ba (vần chéo)
Con nhớ lắm, con nhớ nhiều ... Ba đó
Ở nơi xa, Ba có nhớ con không ?
Những buổi trưa mưa, những chiều lộng
gió
Con nhớ Ba, nhớ quá, nhớ vô cùng
Dòng sông quê hương (vần ôm)
Sáng hôm nay em đứng lặng nhìn sông
Dòng nước trắng mênh mông im lặng chảy
Hai bên bờ, gió lay hàng lau sậy
Nằm xa xa, xanh mướt những ruộng đồng
Tôi nói vói qua rào:
- Vậy là Trúc đã giàu rồi. Biết 4 cách
để làm thơ Mới. Mà phàm cái gì đã gọi là Mới thì nó
có quyền và có bổn phận phải mới hoài. Như có một cách
này ông Xuân Diệu hay dùng: chữ chót của câu 4 vần Trắc
sẽ hiệp vần với chữ chót câu 1 của đoạn thơ tiếp sau.
Ðây:
Là thi sĩ nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây
Ðể linh hồn ràng buộc với muôn dây
Hay chia xẻ bởi trăm tình yêu mến
.....
Ðây là quán tha hồ muôn khách đến
......
Có ông đặt câu thơ chỉ 2 chữ:
Sương rơi
nặng trĩu
trên cành
dương liễu
......
Có ông xếp bài thơ thành hình thoi:
Mưa
Lưa thưa
Ai khóc tả tơi
Giọt lệ tình đau xót
.....
Long lanh trong tim hoa
Ai ươm mơ sầu
Ôi mong manh
Trong tim
Ta
- Nhưng thôi, biết chơi đại khái vậy
là đủ rồi.
Im lặng một giây. Chợt giọng Trúc bên
kia rào:
- Thầy này. .... Khi tìm chữ để hiệp
vần, nhiều ý mình định nói thì chữ dùng lại không chịu
hiệp đúng vần, nên con chắc người làm thơ nhiều khi
đành nói sai sự thiệt. Buổi sáng chia tay nghe tiếng
bìm bịp kêu, nhưng vì câu trên là "lệ buồn hoen
mắt người đi", phải hiệp vần i nên đành lấy con
chim họa mi thay con chim bìm bịp: "Thôn xa vẳng
tiếng họa mi đổ dồn". Ði trong vườn phải vạch lách
nhánh lá, nhưng vì cần vần Bằng mà đành đổi lại là nâng
niu cành hoa ! Do vậy khi đọc thơ, con khen tác giả
có tài, khéo lựa chữ hay, tạo dựng hình ảnh đẹp chớ
con chưa tin đó là sự thấy thiệt, cảm xúc thiệt.
Tôi thật không ngờ cô bé giỏi Toán giỏi
Lý mà lại cũng tinh tế về văn chương như vậy. Cô Hélène
trong bài thơ của Ronsard, khi già ngồi bên lò sưởi
dưới ánh đèn, có thể vừa quay tơ vừa đập muỗi, nhưng
vì chữ đập muỗi trong tiếng Pháp chiếm tới 3-4 âm chẳng
hạn mà số âm còn thiếu chỉ có 2, nên ông phải dùng chữ
kéo sợi, 2 âm để thay.
Nhìn Trúc hôm nay làm dáng có băng đô
hồng, tôi đùa:
- Nhưng khi làm thơ tặng "ảnh"
thì không được vì kẹt vần, dùng chữ vụng mà làm ảnh
buồn. Chẳng hạn:
Yêu anh, em nhớ giọng hò
Nghe du dương tựa ... tiếng bò đòi rơm
Trúc và tôi cùng cười. Tôi tiếp:
- Chỉ vì kẹt vần thôi, nhưng mà "ảnh"
đâu có chịu hiểu dùm. Em muốn ví giọng "ảnh"
du dương như giọng Ngọc Sơn, giọng Tú Trinh, nhưng âm
ƠN (Sơn) âm INH (Trinh) đâu có hiệp vần được với O (hò)
? Khổ quá !
Trúc mắc cỡ:
- Thầy thiệt !
Bài
1: Thể thơ Lục Bát
Bài
2: Thể Tứ Tuyệt (luật Bằng vần Bằng)
Bài 3: Thể Tứ Tuyệt (luật Trắc
vần Bằng)
Bài 4 : Thể Tứ Tuyệt vần Trắc
Bài
5: Thất ngôn bát cú Ðường Luật và Song Thất Lục Bát
Bài
6: Thể thơ Ngũ ngôn
Bài
8: Thể thơ mới
Bài 8 : Thể thơ mới (tiếp theo)
|