| VĂN
HỌC & NGHỆ THUẬT

HỒ
BIỂU CHÁNH (1885 - 1958)
Ghi nhận về Hồ Biểu Chánh
Huỳnh Phan Anh
I
Hắn đã quyết định.Hắn sẽ đi.Hắn sẽ từ giã những
người hắn yêu nhất đời,người mẹ nhẫn nhục người
chị đau khổ cũng như người cha bình thản nằm dưới
mộ đá,cũng như đứa con gái mười bảy tuổi người yêu
của hắn.Hắn sẽ từ bỏ mái gia đình của người cha
hà khắc để đi bất cứ nơi nào lập nghiệp.Hắn sẽ kiếm
tiền,hắn phải có thật nhiều tiền để một ngày nào
đó trở về,đem sung sướng cho mẹ,chị,người yêu:Tại
lại một mái gia đình khác.Hắn đưa tay chỉ vào miếu
Bà,nói:"Qua thề có Bà trong miểu này làm chứng
cho qua.Nếu qua bỏ em thì Bà vặn họng qua chết,đừng
để mạng qua.''Và hắn đi với lời thề đó,lời thề khắc
ghi tâm hồn,lời thề khiến hắn phải nhớ về,tìm chách
quay về:hình ảnh những người thân yêu,hình ảnh một
mái gia đình.
Người con trai nói trên đây là một nhân vật trong
cuốn truyện Hồ Biểu Chánh,Tên hắn ?Tên cuốn truyện?Và
sau lời thề đó hắn đã làm những gì ? Hắn có đạt
được ý nguyện không ? Những câu hỏi bình thường
có thể đặt ra ở bất cứ một độc giả bình thường nào.Nhưng
với Hồ Biểu Chánh,những câu hỏi tương tự hóa ra
thừa thải,vô ích.Bởi vì có thể câu trả lời đã có
ngay khi câu hỏi đặt ra.Bởi vì có thể hầu hết tác
phẩm của Hồ Biểu Chánh đã tạo nên một dòng duy nhất
( Dòng truyện Hồ Biểu Chánh không thể vượt khỏi
truyền thống cố định của nó.Phải nhìn nhận là chúng
ta đã có hẳn một truyền thống Hồ Biểu Chánh.Bao
nhiêu người đã tiếp tục truyền thống đó ? Bao nhiêu
người đã chỉ làm sáng cái tên Hồ Biểu Chánh mà chính
họ cũng không hề hay biết ? ) . Người con trai thề
thốt trước miếu Bà ,hắn có thể là nhân vật của bất
cứ một cuốn truyện nào của Hồ Biểu Chánh.Người đọc
có cảm tưởng khi tác giả đặt tên cho nhân vật mình(hay
cho cả một cuốn truyện)đó chỉ là một cái cớ để thực
hiện hay phát biểu một ước mơ,một dự phóng ở đời
có tính cánh nền tảng.Nhân vật Hồ Biểu Chánh gặp
nhau trong cùng một ý hướng hay khát khao một mái
nhà.Họ mang nặng tình cảm gia đình ngay trong sự
chống kháng.Họ hoài niệm ao ước quay vềmái nhà của
họ mặc dù đó có thể chỉ là địa ngục,địa ngục mà
họ đã từ bỏ do một bước lỡ lầm hay một sự xua đuổi
khắc nghiệt nào đó.
II
Hồ Biểu Chánh trước tiên là một người kể chuyện.Chuyện
ông kể căn cứ vào một hoàn cảnh xã hội và lịch sử
có thật,nền tảng sống của chính ông.Nó đơn giản,mộc
mạc,hồn nhiên mặc dù không kém phần phong phú hay
lôi cuốn.Nó không đòi hỏi ở chúng ta một tài năng
suy tư hay cảm xúc lớn lao,sâu xa.Nó không cần tạo
ở người đọc bất cứ một mặc cảm trí thức nào.Đừng
bao giời nghĩ rằng Hồ Biểu Chánh làm văn chương
mặc dù đôi khi người ta nói một cách ngượng nghịu
về một thứ văn chương Hồ Biểu Chánh.Hồ Biểu Chánh
vĩ đại không phải nhờ câu văn ông viết ra . Ông
không cần tới điều đó.ông chỉ mượn ngôn ngữ để chuyên
chở những câu chuyện đời.Ngôn ngữ Hồ Biểu Chánh
chính là lời nói,lời kể.Và lời nói,lời kể ở đây
gần gũi với đời sống hơn hết.Nói cách khác,ngôn
ngữ hy sinh cho thực tại cho câu chuyện.Ngừơi ta
có thể thích Hồ Biểu Chánh mà không cần viện dẫn
một lý do nào xa xôi.Đọc Hồ Biểu Chánh tức là sống
chính những gì ông đã viết hay kể ra.Những nhân
vật,những câu truyện kể của Hồ Biểu Chánh , tất
cả tham dự vào dòng sống thật nhất,gần nhất,linh
động nhất,tất cả chính là dòng sống giàu có đó.Chúng
không ly kỳ,nổi bật hay sáng chói. Bởi đời sống
giàu có mà đơn sơ.Tất cả mọi hình dung từ gắn ghép
cho nó chỉ có ý nghĩa một quyết đoán độc tôn:chúng
thể hiện dự phóng của trí tuệ,của con người.Cho
nên Hồ Biểu Chánh luôn kể với một giọng điệu bình
thản.Vẻ bình thản tuyệt đẹp của ca dao,của những
lời ru em một buổi trưa nồng chẳng hạn.Ngay lúc
Hồ Biểu Chánh phác họa một tấn bi kịch,vẻ bình thản
vẫn còn.Ta có thể gọi một thứ bi kịch không có sự
bi thảm.Tác phẩm Hồ Biểu Chánh luôn dẫn người đọc
tới một lối thoát,một trật tự rõ ràng,không ẩn ý,không
huyền nhiệm,không phi lý.Người ta có thể nói tác
giả quá dễ dãi.Người ta cũng có thể nói tác giả
muốn trung thực với những hoàn cảnh sống mình đã
chứng kiến và viết lại.Cuộc sống phát hiện dưới
ngòi bút Hồ Biểu Chánh nhằm đạt gần tới mức độ tự
tại của nó,nó hiện hữu chống lại ngôn ngữ mặc dù
ngôn ngữ là cơ hội xuất hiện cho nó,nó hiện hữu
chông lại tác giả chỉ vì tác giả đã vẽ nên nó quá
sống thật. Hồ Biểu Chánh,người kể chuyện đời.Chuyện
đời trăm ngàn bộ mặt do tác giả kể lại cho chúng
ta hay tự chúng ta đang lên tiếng dưới ngòi bút
tác giả?Đâu là biên thùy giữa câu chuyện kể và lời
kể câu chuyện ? Phải chăng điều kiện tồn tại của
câu chuyện kể chính là sự phủ nhận của chính lời
kể,người kể.Phát biểu có nghĩa là phát biểu sự thật.Nhưng
sự thật ngay khi được phát biểu đã chống lại sự
phát biểu.Những câu chuyện kể của Hồ Biểu Chánh,chúng
quấn quýt đâu đây.Chúng đeo đẳng người đọc.Chúng
làm quen với người đọc.Chúng đi tìm một ràng buộc
mật thiết với người đọc.
Đọc Hồ Biểu Chánh tức là tham dự vào những câu
chuyện kể đó, là phá bỏ khoảng cách để đạt tới một
bầu không khí thân mật không phải với tác giả mà
với những gì tác giả nói.Tác giả không dẫn dắt người
đọc đi quá xa.Có lẽ vì tác giả không có tham vọng
nào quá lớn lao ngoài công việc mô tả,làm sống lại
một tập thể xã hội,một hoàn cảnh sống,một giai đoạn
lịch sử với những nền nếp,những niềm tin,những cách
thế của nó.Hồ Biểu Chánh gần gũi với chúng ta vì
ông đã nói đúng,đã ghi nhận xác thật,ngay trong
những chi tiết tỉ mỉ nhưng không kém phần thú vị,hính
ảnh một xã hội trong giai đoạn trở mình của nó:những
giằng co giữa cái mới và cái cũ,những cái nhìn phóng
tới trước đồng thời những lưu luyến,những tiếc nhớ.Tác
giả không ồn ào,không cực đoan,không quyết liệt
khi bênh vực một giá trị cổ truyền(luân lý,tập quán...)
cũng như khi đề cao những tư tưởng cấp tiến,tự do
hấp thụ từ những xã hội bên ngoài.Vẫn một giọng
trầm tĩnh của một chứng nhân từng trải,và nếu cần,một
ông thầy đôn hậu.
III
Nhân vật Hồ Biểu Chánh ăn ở , tình tự, sinh hoạt...theo
một chiều hướng nhất định, gần như bắt buộc : Cái
thiện.Không có những tranh chấp gay go đến độ vô
phương hàn gắn dù ngoại hay nội tại. Điều đó quá
dễ hiểu:ở nhân vật Hồ Biểu Chánh,thông thường cái
tốt,cái thiện hoặc tiềm ẩn hoặc bộc lộ.Những kẻ
lầm lạc sau cùng sẽ biết mình lầm lạc mà trở về.Những
người cấp tiến thường hô hào tranh đấu cho cái mới
đồng thời còn lưu giữ những tâm tình xưa cũ.Giữa
những người đối kháng lẫn nahu hãy còn sự gắn bó.Ta
có thể nói không ngần ngại rằng Hồ Biểu Chánh đã
vẽ những nhân vật mình, đã kể chuyện bằng tất cả
tình thương hay sự rộng lượng.
Con người do Hồ Biểu Chánh nhào nặn nên có thể
cực đoan,nham hiểm,xấu xa,lầm lạc,sa ngã...nhưng
họ chỉ chờ một cơ hội để trở thành một cá nhân ngoan
ngoãn,một công dân xứng đáng. Bà Cả Kim trong quyển
Tại Tôi sau cùgn dã buột miệng:"Tại tôi tất
cả".Cũng như thầy Bính,cũng như cô Thinh trong
Lời Thề Trước Miểu cũng đã trở về.Cũng như bao"đứa
con hoang" khác đã trở về dưới ngòi bút Hồ
Biểu Chánh.Sách vở Hồ Biểu Chánh là thể hiện cái
thiên bao giời cũng thắng.Nhân vật Hồ Biểu Chánh
chỉ có thật trong cái tốt,ngoìa ra những cái thể
hiện hữu giả tạo.Ở đây người ta kể chuyện vượt ngoài
chính câu chuyện kể.Nói cách khác kể là xác nhận,là
phủ quyết,là minh định một lập trường.lập trường
đạo đức của Hồ Biểu Chánh đơn giản và dứt khoát.đó
là: sự hiện hữu đương nhiên của giá trị đạo đức
trong con người cũng như trong thế cuộc.
Truyện Hồ Biểu Chánh được viết ra cũng như được
đọc tới: đó là một giá trị đang lần lượt vén mở,đang
tìm cách khẳng định cho chính nó.Phủ nhận đạo đức,điều
này vô ích vì chính nó sẽ lại tìm cách trở lại với
chúng ta.Phải chăng đó là câu nói sau cùng của tác
giả.Trong ý nghĩa đó phải chăng sách vở Hồ Biểu
Chánh chính là tiếng nói âm thầm nhưng khẳng quyết
đang lên tiếng,đang nhắc nhở,đang làm sống lại một
cái gì có thể đã lãng quên,khuất mờ.Và cũng trong
ý nghĩa đó,ta có thể nói Hồ Biểu Chánh là một người
kể chuyện với tất cả lòng khoan dung và sự lạc quan.hãy
nghe Hồ Biểu Chánh phát biểu về công việc viết văn
của mình:"Phải viết chớ.Viết đặng thỏa chí,viết
đặng giải phiền,viết đặng bớt giận.Phải viết đặng
ghi cái hay cái dở của nhân tình thế thái,về khoảng
đời trụy lạc mà để lại cho em cháu đời sau được
biết chỗ thấp chỗ cao.Phải viết đặng giải nỗi u
sầu của mình và luôn dịp đặng chỉ đường vạch nẻo
cho con cháu trong nhà ngó thấy."(đoạn mở đầu
quyển Bức Thư Hối Hận).Tác giả phát biểu tầm quan
trọng của công việc mình làm một cách thẳng thắn,không
chút mặc cảm,không chút lẩn tránh.Câu nói gói trọn
niềm tin đương nhiên,mãnh liệt ở vai trò sáng tạo
của người viết truyện:sáng tạo một cách giá trị
tinh thần là mẫu mực cho kẻ khác.Người viết truyện
trong ý nghĩa đó bắt buộc phải là một kẻ sáng suốt,đứng
trên,là kẻ đầu tiên nhận thức giá trị,vai trò cũng
như sứ mạng tốt đẹp của mình.Hồ Biểu Chánh,nhà đạo
đức giữa chúng ta.
IV
Bằng ngôn ngữ thường ngày,bằng những đề tài linh
động quen thuộc thấm nhuần một sử tính và xã hội
tính sống thật,và nhất là bằng một bầu không khí
tác giả tạo được bao trùm lên khắp dòng chữ có thể
gây nên người đọc một cảm xúc tức thì,cũng như bằng
một ý hướng về giá trị đáng yêu,Hồ Biểu Chánh cần
được xác định một địa vị riêng biệt trong nền văn
học Việt Nam.Cũng như mỗi lần chúng ta nhắc tới
những Vũ Trọng Phụng,Lê Văn Trương v.v...Bởi Hồ
Biểu Chánh là kẻ tiền phong,dĩ nhiên ở đây, cho
một truyền thống mà ta đã không ngần ngại đặt tên
cho nó : Truyền thống Hồ Biểu Chánh.Để trở lại một
ý nghĩ ở trên,ta có thể nói,kẻ tạo nên truyền thống
thường chính là kẻ giết chết truyền thống : điều
này cho tới bây giờ thiết tưởng đúng với Hồ Biểu
Chánh.Bao nhiêu người đã và còn tiếp tục con đường
của ông,lối viết,lối kể,lối tả của ông,tuy nhiên,và
đây cũng là một điều thảm hại vô cùng,người đọc
chỉ thấy những bóng mờ,những bước đi quờ quạng hoặc
giả những kích thước đầy gian trá. Có phải là cánh
cửa đã khép lại sau Hồ Biểu Chánh ? Có phải là ngay
khi người ta chọn một lối mòn,người ta đã chọn một
lỗi lầm tai hại ? Không thể có hơn một trường hợp
Hồ Biểu Chánh trong văn chương.
HUỲNH PHAN ANH

|