| Nhà
văn Dương Thu Hương
(Những bài chọn đăng trong trang này của từ
nhiều phía, không nhất thiết là quan điểm của nhóm
Hải Ngoại Phiếm Đàm. . .)

Dương
Thu Hương và Chốn vắng
Ký
tên vào sách cho khách viếng Liên hoan sách
Paris 2006
Nhà văn Dương Thu Hương đang ở Paris để cùng với
nhà xuất bản Sabine Wespieser ra mắt cuốn sách mới
của bà nhan đề là Terre Des Oublis, bản tiếng Pháp
dịch từ tác phẩm Chốn vắng.
Cuốn sách được giới thiệu tại Liên hoan sách lần
thứ 26 tại Paris, qui tụ sách của trên dưới
2.000 tác giả đến từ nhiều nơi trên thế giới.
Trong
khung cảnh nhộn nhịp của một quán cafe ở thủ đô
nước Pháp, nhà văn Dương Thu Hương (DTH) đã trò
chuyện với Christine Nguyễn (CN), cộng tác viên
của đài BBC tại Pháp.
CN:
Bà nói rằng những nhân vật trong truyện có thực
ngoài đời, đó là những người đàn bà Việt Nam trong
chiến tranh và họ đã thôi thúc bà viết cuốn Chốn
vắng?
DTH:
Vâng, hoàn toàn tất cả những tiểu thuyết của tôi
đều dựa trên những câu chuyện thật và Chốn vắng
cũng như vậy, tức là những nhân vật này tôi đã gặp
họ và câu chuyện của họ xảy ra ở tại Quảng Bình.
Tất nhiên là khi tôi viết thì tôi có gia cố vào
đó tất cả những suy tưởng của tôi, những giấc mộng
của tôi và những ý tưởng và những quan niệm sống
của tôi. Và đương nhiên là tôi phải nói một cách
rành rọt: phần kết chính là phần mà tôi sáng tạo.
Cái đoạn kết người ta gọi là có hậu đó chính là
giấc mơ của tôi cho số phận những người đàn bà như
Miên. Còn trong cuộc sống thì có lẽ mọi người đều
biết rằng sau cuộc chiến tranh này hàng vạn người
đàn bà chết già bởi vì không có ai lấy họ nữa và
họ bị dồn vào những nông trường xa xôi, những nông
trường trồng cam ở Hòa Bình và các tỉnh miền núi
khác, trồng cam, trồng lạc, trồng sắn và những nông
trường toàn đàn bà đến nỗi ở một cái chân trời không
bao giờ hiện lên một người đàn ông nào cả. Và nếu
có một vài thi thoảng hiện lên một người đàn ông
thì đối với họ đấy là những cái hạnh phúc rất là
hiếm hoi, mặc dù nó chỉ là một cái thứ hạnh phúc
vay mượn và chụp giật.
CN:
Với ba nhân vật: cô Miên, anh Bôn và anh Hoan thì
ba nhân vật này tạo thành một cái bi kịch trong
xã hội sau thời chiến. Ý đồ sáng tác của bà khi
viết tác phẩm Chốn vắng này là gì?
DTH:
Thật ra tôi là người viết văn không có ý đồ. Khi
nào tôi định viết, khi nào có thời gian và khi nào
có đủ điều kiện để có thể ngồi viết được thì những
câu chuyện mà nó còn tích trữ trong óc tôi thì nó
tự nó mở đường chui ra và tôi viết là dưới sức ép
của nó như người ta nói là viết như một sự ám ảnh
và tôi hoàn toàn không có ý đồ gì cả. Khi tôi đã
bắt đầu viết thì câu chuyện đó nó sống dậy và những
nhân vật đấy nó kéo tôi theo chứ tôi không kéo họ
theo.
CN:
Như vậy thì phải chăng sự ám ảnh đó chính là những
thân phận của những người lính cũng như là của những
người phụ nữ sau chiến tranh thống nhất đất nước,
thưa bà?
DTH:
Vâng, chính là những lịch sử, những con người cụ
thể họ luôn luôn ám ảnh tôi và tôi như một thứ tù
nhân của họ vậy. Đấy là cái nhà tù lớn nhất mà tôi
phải chịu đựng.
CN:
Cô Miên là một trong 3 nhân vật chính, vì phải đối
đầu với những sức ép truyền thống, sức ép xã hội
mà phải quay về với người chồng cũ sau bao nhiêu
năm thất lạc. Phải chăng sự phát triển của nhân
vật này nó có một cái gì đó không được bình thường,
hay là nói khác đi là nó không có đại diện cho đa
số những cái trường hợp đại loại như thế có thật
xảy ra ở Việt Nam, thưa bà?
DTH:
Nó rất bình thường với thế hệ của chúng tôi và nó
xa lạ với thế hệ của các chị. Vì bây giờ các chị
trẻ tuổi và các chị đã tự cho mình quyền được sống
cuộc đời của các chị. Các chị không chịu sức ép
của truyền thống và sự hy sinh một cách vô tận như
chúng tôi. Cho nên tôi đã nói lại là cái thích của
người này có thể là cái không thích của người khác.
Cái của đối với người này là tất nhiên thì đối với
người khác là hoàn toàn ngược với lý chí và có thể
là không tất nhiên.
CN:
Cũng là một người phụ nữ đã từng tham gia vào cuộc
chiến tranh Việt Nam thì bà nghĩ gì về thân phận
những người phụ nữ sau cuộc chiến hiện nay?
DTH:
Tôi nghĩ rằng những thế hệ sau chiến tranh đã tiêu
mòn và đã già rồi như tôi rồi và tất cả những thế
hệ ấy là những cuộc đời bị đánh mất trong hoàn toàn
câm lặng và quên lãng. Tôi hy vọng là các chị và
những người trẻ hơn các chị sẽ không bao giờ nếm
trải lại những cái địa ngục mà chúng tôi đã trải
qua.
CN:
Phải chăng ngoài những điều bà vừa tâm sự ra, đâu
đó cũng chính là cuộc đời thật của bà được dàn trải
trong quyển sách này?
DTH:
Cuộc đời thật của tôi thì nó có giống cô Miên, tức
là tôi luôn luôn phải hy sinh thân tôi vì người
khác, và cuộc đời của tôi là một cuộc đời tù đày
vì người khác. Tù đày đây không phải nghĩa là trong
nhà giam của cộng sản, mà còn tù đày trong một cái
nhà giam lớn hơn, vì đối với tôi thì con người ta
luôn luôn phải gánh vác trách nhiệm. Và cái trách
nhiệm đối với tôi thì nó cao cả hơn là cái hạnh
phúc của chính bản thân mình. Cho nên khi tôi viết
cô Miên thì tôi cảm thất rất là dễ dàng bởi vì tôi
hiểu được cái tâm trạng của người đàn bà đó. Bản
thân cuộc đời tôi cũng là một mảnh của cuộc đời
người ta.

|