| 
Phố
xưa cò về
Phố
Lò Đúc
Một cảm giác chông chênh khi về lại con phố ấy.
Bỗng chợt thấy mình bé nhỏ, đơn côi trong khoảng
không vời vợi của nắng, của gió và của cả hàng cây
sao đen cao lừng lững. Thoáng nghe như có tiếng
cò gọi lanh lảnh trên cao, chợt như thấy cả miền
thăm thẳm kí ức tuổi thơ xa xưa trong veo ùa về.
Phố Lò Đúc, hay còn gọi là phố cò
là nơi có những cây sao đen cao nghễu nghện, đứng
vươn thẳng lên bầu trời cao xanh như hàng quân danh
dự chạy dọc hai bên đường. Lũ học trò ngày thường
tan học, đứa nào chả dăm ba bận đứng dưới gốc cây
ngây ngất ngước nhìn. Cả khung trời bao la như được
thu gọn lỏn, trông cứ be bé xinh xinh vậy mà có
đủ thứ, có cánh diều tuổi thơ chao nghiêng mỗi chiều
hè, có ước mơ con trẻ bồng bềnh theo nhịp vỗ cánh
cò. Ngày xưa, cò vẫn hay kéo về làm tổ ở mãi tít
ngọn sao đen, ngày xưa phân cò rơi trắng xoá vỉa
hè, ngày xưa cò đã thành tên phố, trẻ con lấy luôn
cò làm biệt danh, cả phố thành một “bang cò”. Nay
cò đã bỏ đi rồi, mang theo bao tiếc nuối. Trẻ con
lại nhớ đến những chiều thơ thẩn lang thang trên
phố, nhớ những mái ngói lô xô, nhớ tiếng cò lanh
lảnh đi về... Rồi những chiếc lá trên cao rụng xuống
xoay tít, xoay tít bỗng hoá thành chong chóng tuổi
thơ. Xoay cả vào những giấc mơ rất thật, mơ ngày
mai lên lớp cô lại cho điểm 10, mơ một ngày cò lại
về nơi phố cũ.
Từ đường Phan Chu Trinh nếu muốn
đi về cửa ô Đông Mác chỉ có thể đi qua phố cò. Xưa
kia phố này có nhiều lò đúc đồng nên mới có tên
là phố Lò Đúc. Sau dân đúc đồng chuyển về sinh sống
tại làng Ngũ Xã ven hồ Trúc Bạch, các lò đúc cũng
cứ theo đó mà mai một dần nhưng cái tên thì còn
vẹn nguyên mãi đến tận ngày hôm nay. Ngay cuối phố
Lò Đúc chính là cửa ô Đông Mác. Ban đầu cửa ô có
tên là ô Ông Mạc, sau dân gian lại đọc chệnh thành
Đông Mác. Sở dĩ có cái tên như vậy là vì quan trạng
Mạc Đĩnh Chi đã chọn nơi đất lành này để dựng lều
tranh ngay trước cửa thành Vạn Xuân. Mạc Đĩnh Chi
quê ở Lũng Động, huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương.
Năm 1304, ông Mạc thi Đình, văn hay nhất cả, nhưng
vua Nhân Tông ngần ngại, chỉ vì ông người loắt choắt,
xấu xí quá. Ông Mạc biết ý liền viết luôn bài phú
“Hoa sen giếng ngọc” (Ngọc tỉnh liên phú). ý bài
phú nói: Người ta khao khát được xem sen giếng Ngọc,
đến khi trông thấy ngó nó như thuyền, hoa cao mười
trượng thì lại ngại ngùng. Vua xem thấy thật hay,
đẹp lòng mới cho ông đỗ Trạng nguyên, ra cửa Long
Môn, Phương Thành đi chơi phố ba ngày... Mạc Đĩnh
Chi đã từng hai lần đi sứ Tàu làm vẻ vang cho đất
nước. Ông quan cao đến cực phẩm, thân làm tể tướng
mà nhà vẫn cứ nghèo túng. Vua thử, cho đem mười
quan tiền bỏ trước nhà thì ngay buổi chầu sớm hôm
sau ông đã tâu: Có ai bỏ quên tiền, xin nộp vào
kho. Tấm gương tiết tháo của ông còn sáng mãi, soi
rọi đến tận hôm nay.
Cửa ô Đông Mác nay không còn nữa,
phố Lò Đúc thì còn nguyên cái tên thửa nào chỉ có
lũ cò thì thi thoảng nhớ chốn mới bay về... Rồi
lại vội vã ra đi mang theo cả nỗi nhớ bâng khuâng
đến nao lòng trong mỗi trái tim người Hà Nội.
D.H
XEM
TIẾP
|