| ĐỊA
LÝ

Huyền thoại thầy rắn U Minh
Con
mãng xà dài 5,2m cân nặng 17,5 kg giờ nằm gọn trong
bình rượu của một "đại gia" xứ Cà Mau
- Ảnh: Tiến Trình
Truyền thuyết kể rằng, trong cõi U Minh lam sơn
chướng khí có một "vương quốc rắn" do
đôi mãng xà thân to mấy trượng trị vì. Cũng ở đây,
có những ông thầy bùa đạo hạnh cao thâm dùng tà
thuật "khiển" các loài rắn độc theo ý
mình.
"Rắn lạ" ở U Minh hạ
Đêm, sâu trong rừng đặc dụng Vồ Dơi - nơi được
coi là khu rừng tràm nguyên sinh cuối cùng của rừng
U Minh hạ - không gian yên tĩnh bỗng chốc náo động
bởi tiếng bọn khỉ và tiếng thét của con chồn mướp.
Khi vệt đèn pin hướng về bầy khỉ, mọi người mới
chết điếng: con chồn chỉ còn là cái xác đu đưa trên
ngọn tràm cao gần 10 mét, trong hàm con rắn khổng
lồ. Anh Nguyễn Văn Của, Chi cục trưởng Chi cục kiểm
lâm tỉnh Cà Mau kể: Trước cảnh tượng này, cả đội
chạy về hạt báo cáo trong tâm trạng thất thần. Anh
phải động viên anh em hết lời, họ mới chịu quay
trở lại chốt canh. Cách đây không lâu, chính anh
Của cũng đã "đụng" một con rắn khổng lồ
khi cùng một kiểm lâm viên chạy xe gắn máy kiểm
tra các chốt canh trong rừng Vồ Dơi. Trước đó, ở
vạt rừng cạnh Vồ Dơi có nông dân trong lúc phát
quang bụi rậm cũng vô tình chặt đứt đuôi con rắn.
Khi đem về cân thử một phần nhỏ của cái đuôi cũng
đã nặng 7,5 kg... Cứ thế, những câu chuyện nửa thực
nửa hư về loài rắn khổng lồ trong rừng Vồ Dơi đã
khiến nhiều tay phong ngạn (lấy mật ong) không dám
bén mảng vào rừng, trừ các "ông thầy thuốc
rắn".
Ông
Trịnh Văn Ớt hơn 10 lần bị rắn độc cắn nhưng đều
tự chữa khỏi ảnh: Tiến Trình
Những thầy thuốc rắn cuối cùng
Hồi tháng 4 năm nay, ông Trịnh Văn Ớt, một tay
bắt rắn lão luyện ở xã Khánh Lâm, huyện U Minh (Cà
Mau) khi ngà ngà hơi men đã nói với ông Trưởng công
an huyện: "Nếu anh ký giấy cho tôi vào rừng,
một ngày tôi nộp cho Nhà nước 500 ngàn đồng; còn
ở Vồ Dơi, ai cho tôi vô, tôi đưa liền 1 triệu".
Cách đó 2 cây số, ông thầy thuốc rắn tên Phan Văn
Thuận xuýt xoa: "Làm nghề thuốc rắn cứu người
mấy chục năm nay, nhiều loại rắn như hổ long, hổ
trâu, hổ chúi... đều thấy. Nhưng từ đầu năm tới
nay, người ta chở tới tôi nhiều trường hợp bị rắn
lạ cắn. Ngay cả rắn hổ phướng sống trên núi bây
giờ cũng xuất hiện".
Trên toàn U Minh hạ chỉ còn trên dưới 20 người
có khả năng cứu người bị rắn độc cắn. Phân nửa số
này vẫn còn đi lục lạo từng xó xỉnh, từ bờ ruộng
tới mé rừng bắt rắn làm kế sinh nhai. Ông Trịnh
Văn Ớt kể: Năm 20 tuổi, ông đi chiến trường Campuchia
trong hàng ngũ Sư đoàn 330. Khi trở về, duyên may
sao đó khiến ông gặp được một vị tiền bối truyền
lại nghề thu phục rắn, với lời nguyền: Khi dùng
những gì học được để cứu người thì không được lấy
tiền. Nhưng cuộc sống khó khăn, ông đã dùng những
gì mình học được để... đi bắt rắn. Những năm 1984
-1985, có ngày ông bắt được mấy bao rắn, kiếm vài
triệu đồng. Có tiền, ông mua được 14 công ruộng
phòng thân. Những năm trở lại đây, rừng tràm qua
mấy mùa cháy lớn, diện tích bị thu hẹp dần. Do rừng
ngày càng được canh giữ nghiêm, những người như
ông rất khó đặt chân vô.
Bản thân ông Ớt hơn 10 lần bị rắn cắn nhưng đều
tự chữa cho mình được. Ông không nhớ hết đã từng
cứu sống bao nhiêu người bị rắn độc cắn, mà chỉ
nhớ lần duy nhất ông bó tay. Đau đớn thay, đó lại
chính là anh ruột của ông tên là Trịnh Văn Thắng,
cũng làm nghề bắt rắn. Ông Trịnh Văn Thắng đã 26
lần bị rắn cắn đều được ông Ớt chữa lành. Đến lần
thứ 27, ông bị rắn hổ chúa cắn, ông Ớt đã mời 5
ông thầy thuốc rắn giỏi nhất nhì U Minh đến cùng
chữa nhưng tất cả đều chịu thua. "Hổ chúa"
chính là loài rắn mà các thầy rắn ở U Minh đều e
dè. Tương truyền rằng loài rắn này có thể gáy để
gọi con mồi, và đã có quá nhiều cao thủ bắt rắn
đã "tử nghiệp" vì nó.
40 năm làm thầy thuốc rắn từ người cha truyền lại,
ông Phan Văn Thuận, 67 tuổi, cũng không nhớ hết
mình đã cứu bao nhiêu người. Trong bán kính trên
dưới 10 km từ nhà, hằng năm luôn có vài chục trường
hợp bị rắn độc cắn được ông trị khỏi. Ông luôn tự
hào là trong 40 năm làm công việc này, ông chưa
một lần cầm tiền thù lao của người gặp nạn.
Báo ứng ?
Trị bệnh không ăn tiền, không dùng khả năng có
được để hại người, không lạm sát loài rắn là 3 điều
mà các ông thầy rắn U Minh coi như là cái đức phải
giữ. Thực tế, đã có không ít thầy thuốc rắn phải
trả giá bởi vi phạm điều cấm. Hai ông thầy thuốc
rắn được coi là giỏi nhất xứ U Minh từ trước tới
nay cũng đã có một kết cuộc như thế. Họ đều có khả
năng "khiển" được rắn hổ chúa, nhưng cả
hai đều nghèo, sống đời rày đây mai đó. Ông Tám
Rớt sống bằng nghề bắt rắn bán. Có bận ông Tám đã
gặp con rắn rất lạ "dám" phùng mang với
ông. Lần đó, ông đã bỏ hết bao rắn mấy chục con.
Lần khác, ông đi bắt mấy bao rắn bỏ trên xuồng,
khi bơi về nhà thì cũng chính con rắn ấy như chực
sẵn dưới khoang xuồng "đớp" ông một phát.
Nghe tin, những ông thầy thuốc rắn giỏi nhất xứ
U Minh đã tụ lại, người vuốt bùa, người đổ thuốc,
nhưng ông Tám lắc đầu bảo đã đến lúc phải "trả
nợ".
Cái chết của thầy Tám Rớt đã để lại một khoảng
trống không nhỏ trong giới hành nghề thuốc rắn ở
U Minh. Thầy Năm Ngọc được coi là cao thủ số một
còn lại. Tuy là thầy thuốc rắn bậc nhất, nhưng ông
lại làm nghề "đâm hà bá" (bắt cá trên
sông). Người ta còn nhớ chuyện ông Năm Ngọc bị mất
2 con cá ngát to. Ông tức tối tuyên bố nếu ai đã
lấy cắp con cá thì phải trả ông lại... con heo.
Mười ngày sau, có một người tên M. ở Hương Mai bị
rắn độc cắn lúc đi phát ruộng. Ông Năm Ngọc nói
muốn khỏi thì phải cúng heo. Hóa ra, chính anh M.
là người trộm 2 con cá của ông Năm Ngọc. Ông Năm
Ngọc là thầy thuốc rắn nổi tiếng ở cả 2 phương diện:
cứu người và "khiển" rắn cắn người. Về
cuối đời, ông sống trong tâm trạng bấn loạn, thường
chui xuống gầm sàn nằm như... rắn. Người ta bảo
ông bị "tổ hành"!
Những câu chuyện huyền hoặc như trên có lẽ sẽ chẳng
thể chứng minh bằng lăng kính khoa học. Có điều
người dân U Minh trước nay có thói quen khi bị rắn
cắn là gửi trọn niềm tin, sinh mạng cho những ông
thầy thuốc rắn như quán tính tự nhiên. Thế nhưng,
rồi những thầy thuốc rắn cũng sẽ không còn, như
những huyền thoại đang nhạt dần ở rừng U Minh...
Tiến Trình (Thanh Nien)

|