| ĐỊA
LÝ

Việt
Nam - Địa Lý
Hình
thể
Biển
và bờ biển
Sông
ngòi
Núi
và cao nguyên
Bình
nguyên
Khí
hậu
Thảo
mộc
Dân
cư
Bản
đồ
DI
TÍCH LỊCH SỬ
DI
TÍCH TÔN GIÁO
CÂY
TRÁI BỐN MUÀ
Du Lịch
Lễ
Hội.
Ẩm
thực

Tìm
lại Sài Gòn của Marguerite Duras
Matt Gross
Tiểu thuyết gia, nhà viết kịch nổi tiếng Marguerite
Duras sinh ngày 4/4/1914 tại Gia Định và trải qua
thời thơ ấu của mình trên thành phố Đông Dương này.
Cuộc tình nồng nàn và lãng mạn giữa bà với một chàng
trai người Hoa giàu có bắt đầu từ cuộc gặp gỡ tình
cờ trên một bến phà nối liền Vĩnh Long và Sa Đéc
hơn 75 năm trước. Dưới đây, eVăn lược dịch bài viết
của Matt Gross ghi lại chuyến viếng thăm của ông
tới những địa danh từng gắn bó với nữ văn sĩ và
cuộc tình huyền thoại này.
Poster phim "Người tình". (yahoo)
Nếu muốn tìm nơi để hưởng thụ một cuộc tình, không
đâu lý tưởng hơn TP HCM. Hầu như khu phố nào trong
thành phố này cũng có những khách sạn và nhà nghỉ,
mà ở đó, nhân viên lễ tân đã quá quen thuộc với
cảnh từng đôi nhân tình vụng trộm đến cùng nhau.
Những gì xảy ra ở Sài Gòn chỉ mình Sài Gòn biết.
Nhà văn Pháp Marguerite Duras là người hiểu điều
này hơn ai hết. Bà sinh năm 1914 tại Gia Định và
trải qua quãng đời tuổi thơ ở xứ sở này. Năm Duras
15 tuổi, gia đình bà chuyển đến sống ở Sa Đéc -
một thành phố nằm bên bờ sông Me Kong. Tại đây,
nữ tiểu thuyết gia tương lai đã gặp gỡ và có một
chuyện tình lãng mạn với một chàng trai 27 tuổi
- con của một chủ đất người Trung Hoa giàu có. Họ
gặp nhau trên chuyến phà nối liền Vĩnh Long và Sa
Đéc. Không lâu sau, cô bé Marguerite thường xuyên
bỏ trốn khỏi trường nội trú để hưởng thụ những đêm
nồng nhiệt với người tình trong căn hộ độc thân
của anh tại khu Chợ Lớn.
Mối tình này về sau trở thành “nguyên liệu” để
Duras viết nên tiểu thuyết nổi tiếng Người tình
(The Lover) năm 1984 và cuốn hồi ký The North China
Lover năm 1992.
Nhưng những dấu ấn còn lại của tác giả Người tình
ở Việt Nam hiện không còn nhiều. Trong chuyến đến
thăm TP HCM mùa thu năm ngoái, tôi đã cố tìm lại
những dấu vết còn lại của bà sau 75 năm thay đổi.
Cuộc tìm kiếm của tôi bắt đầu từ đường Đồng Khởi
- một khu buôn bán sầm uất ở trung tâm TP HCM. Nơi
đây tôi gặp ông Thạch - một người Sài Gòn 69 tuổi,
chủ hiệu sách Lan Anh.

Ngôi nhà của người tình Trung Hoa. (The
New York Times)
Bằng một thứ ngôn ngữ pha trộn giữa tiếng Anh,
tiếng Pháp và tiếng Việt, tôi trình bày ý định của
mình cho ông biết. Với 200.000 đồng, ông bán cho
tôi tập sách mỏng Annuaire des États-Associés: Cambodge,
Laos, Vietnam xuất bản năm1953 cùng với một số bản
đồ, danh mục địa chỉ của đường phố Sài Gòn xưa,
gần với thời Duras sống.
Trong khi ngồi xe máy dọc theo đường Đồng Khởi,
một người bán báo dạo mời chào tôi một tờ báo từ
ngày hôm trước. Tôi lướt qua những trang viết trên
thứ giấy vàng vàng đặc trưng cho đến khi dòng chữ
sau đập vào mắt “Cinéma (Salles de)”. Phía dưới
là Eden Cinéma - nơi mẹ Duras từng dạy dương cầm
để nuôi sống 3 anh em bà. Địa chỉ của rạp chiếu
bóng ấy là 183 đường rue Catinat (tên cũ của đường
Đồng Khởi) và tôi đang đứng ở số 201.
Với Duras, Eden là nơi cứu gia đình cô khỏi cảnh
nghèo đói. Ngày nay, rạp chiếu bóng này nằm lẻ loi
trên một dãy phố bán đầy tranh chép từ những tác
phẩm nổi tiếng của Việt Nam và châu Âu. Những chiếc
ghế ngồi trong rạp hát giờ đã bị dỡ bỏ và vứt vất
vưởng dọc các hành lang. Rạp hát chỉ còn là một
phế tích đầy rẫy gạch vụn. Dấu tích còn lại của
quá khứ chỉ lưu lại trên những posters phim (Cleopatra)
vẽ bằng tay từ ngày đó…
Tuy phấn chấn nhưng tôi vẫn thất vọng với những
gì mình vừa khám phá. Không thể tìm thấy khu nhà
ở của Duras tại trường nội trú trên bất cứ một tấm
bản đồ nào, tôi quyết định lần theo dấu chân của
Duras trên đất Sài Gòn.
Khi hoàng hôn buông xuống, chợ đêm ở góc đường
Nguyễn Trãi và Phùng Hưng bắt đầu nhộn nhịp. Bắt
mắt nhất là những hàng vịt quay đầy hấp dẫn. Thế
nhưng tôi vẫn muốn thưởng thức một bữa ăn mang phong
cách Duras. Cảnh bữa ăn tối nổi tiếng nhất trong
phim Người tình diễn ra tại một nhà hàng Trung Hoa
sang trọng - nơi những người anh em của Duras say
mèm với Martell và Perrier, rồi sau đó lại tảng
lờ và sỉ nhục chàng trai Trung Hoa dù rốt cuộc Người
tình chính là kẻ thanh toán hóa đơn.
Ngôi
nhà ở Sa Đéc - nơi gia đình Duras từng sống. (The
New York Times)
… Bắc qua sông Me Kong giờ đây là cầu Mỹ Thuận
to lớn, biến bến phà xưa, nơi Marguerite và người
tình gặp nhau, trở thành một dấu tích của quá vãng.
Từ đây, một con đường gập ghềnh, xung quanh lác
đác những nhà máy gạch sẽ dẫn chúng ta đến Sa Đéc.
Sa Đéc ngày nay có số dân khoảng 96.000. Thành
phố nằm giữa hai bờ sông Me Kong với hệ thống kênh
đào và những chiếc cầu hình cánh cung đủ các kích
cỡ. Chúng tôi nghỉ tại khách sạn Bông Hồng. Tôi
và Sita [1] thuê hai phòng riêng biệt. Trong khi
Chiến [2] tranh thủ lau chùi chiếc Citroën đầy bụi
sau một chuyến đi dài, chúng tôi đã cùng nhau bàn
bạc về mục tiêu tiếp theo của mình: Làm thế nào
để tìm thấy ngôi nhà của người đàn ông Trung Hoa
giàu có kia. Người dân nơi đây không ai chỉ cho
chúng tôi câu trả lời rõ ràng nhưng họ đều biết
người chúng tôi đang nói tới là Huynh Thuy Le (Huỳnh
Thủy Lê) - nguyên mẫu nhân vật Người tình.
Tuy nhiên, bằng cách nào đó, chúng tôi vẫn tìm
thấy ngôi biệt thự kiểu cũ, nơi được dùng làm ngôi
nhà của gia đình Donnadieu [3] trong phim Người
tình (ngôi nhà nay là trụ sở của Phòng giáo dục).
Khi gặp một ngôi nhà thấp, mái lợp theo kiểu Trung
Quốc giờ là trụ sở của Đội phòng chống ma túy, chúng
tôi đã băn khoăn, liệu đây có phải là ngôi biệt
thự “to lớn, có những bao lơn xanh nhìn ra phía
sông Me Kong” của người tình Trung Hoa giàu có hay
không. Nhưng những chủ nhân mới tỏ ra không mấy
hứng thú trong việc tiếp chuyện chúng tôi.
Cuối cùng, chúng tôi tìm đến trường Tiểu học Trưng
Vương - ngôi trường được coi là do người Pháp xây
dựng. Nhưng thực tế thì nó không mang phong cách
kiến trúc thời thực dân. Khi tôi và Sita lơ ngơ
trong sân trường vắng lặng, một người đàn ông đang
đứng trước cửa văn phòng lên tiếng gọi chúng tôi:
"Bonjour!".
Ông Sang là một giáo viên tiếng Pháp tầm 60 tuổi,
lịch sự và có phần rụt rè. Ông giải thích, ngôi
trường này rất có thể từng do mẹ của Duras điều
hành, nhưng không có gì chắc chắn về điều đó.
“Không có tài liệu nào cả”, ông nói, “Nhiều người
cho rằng bà Donnadieu từng sống ở đây vì hiệu trưởng
thường có một căn hộ cạnh trường để tiện theo dõi
các hoạt động của nhà trường. Nhưng mọi thứ đã thay
đổi, không ai biết chính xác nơi bà từng ở”.
Khi được hỏi về trụ sở của đội Phòng chống ma túy,
ông Sang khẳng định, đó chắc chắn là ngôi biệt thự
của người tình. Rồi ông đề nghị được làm hướng dẫn
viên cho chúng tôi: “Ông và bạn ông là những người
nước ngoài đến đất nước tôi, nên tôi có trách nhiệm
dẫn hai người đi thăm thú đây đó”. Làm sao chúng
tôi có thể từ chối sự nhiệt tình này.
Ngôi
mộ người tình của Duras. (The New York Times)
Điểm dừng chân đầu tiên của 3 chúng tôi là khu
mộ của Người tình và người vợ Trung Hoa của ông
- một nơi rất gần khách sạn chúng tôi ở. Cạnh đó
là hai ngôi mộ nữa, của bố mẹ Người tình - những
người đã phản đối con trai mình cưới Duras.
Tiếp đó, ông Sang dẫn chúng tôi đến chùa Phước
Hưng - một ngôi chùa xây dựng năm 1838, nơi về sau
nhận được sự tài trợ khá lớn từ người tình. Bên
trong gian thờ được trang trí khá công phu, có hai
tấm hình. Ông Sang cho chúng tôi biết, đó là Huynh
Thuy Le và vợ ông.
Người tình trong ảnh có vẻ như đã ở độ tuổi 70,
gầy và hầu như hói nhưng vẫn giữ được nước da trắng
đặc trưng của người dân phía Bắc Trung Hoa vốn đã
hút hồn Duras. Liệu có chút nào đó sự nuối tiếc
trong mắt ông? Nhiều năm sau cuộc tình lãng mạn
của hai người, ông đã gọi điện sang Paris cho Duras
và nói rằng ông sẽ không bao giờ hết yêu bà trong
suốt quãng đời còn lại. Có thể điều này đã giải
thích vì sao trong tấm ảnh, vợ ông trông rất đỗi
buồn phiền.
Bên ngoài, những hạt mưa nhẹ bắt đầu rơi xuống,
chúng tôi vội vã chạy ra xe. Chiến chở chúng tôi
dọc theo con đường ẩm ướt. Chúng tôi chiêu đãi ông
Sang một bữa ăn tối có thịt lợn ninh nhừ và canh
cá nấu chua với bông điền điển. Sau đó, tôi và Sita
trở về phòng mình trong khách sạn. Tôi có mang theo
mình DVD bộ phim Người tình nhưng tôi không xem.
Thay vào đó tôi xem Sin City và đi ngủ.
Hà Linh dịch
(Nguồn: The New York Times

|