ĐỊA
LÝ

Khám phá
động Thiên Đường
Một
cảnh trong động.
Một hang mới ở giữa rừng Phong Nha - Kẻ Bàng (Quảng
Bình) vừa được phát hiện. Theo nhận định của nhiều chuyên
gia, hang này còn đẹp và tráng lệ hơn cả động Phong
Nha, Tiên Sơn, vì vậy mới được tạm đặt tên là Thiên
Đường. Ngày 7-8-2005, các phóng viên đã theo chân đoàn
khảo sát vào sâu trong hang mới này...
Xuống động như xuống... cõi
âm
Từ đường Hồ Chí Minh (nhánh tây) đoạn
km 16 vào đến động mới dài khoảng 7km. Hơn 6km là đường
khá bằng phẳng đi trên nền đất mịn, dưới tán rừng rợp
lá với những ngọn gió thổi mát rượi. Cách
động chừng 300m là đoạn phải trèo qua những triền đá
tai mèo lỗ chỗ, sắc cạnh.
Hang nằm trong phân khu rừng phục hồi sinh thái, thuộc
vùng lõi núi đá vôi của di sản thiên nhiên thế giới
Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng.
Sau gần hai giờ, chúng tôi tới cửa động.
Khi nhóm kiểm lâm của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng
hạ balô xuống, một người hô to: “Đến rồi!”. Ngó nhìn
quanh quất tôi chẳng thấy cửa động nằm đâu cả. Trong
hình dung trên đường đi, tôi cứ nghĩ ít nhất cửa động
cũng to như cửa động Tiên Sơn. Một
anh kiểm lâm chỉ tay vào mấy mảng đá um tùm cây leo
bảo: “Cửa đó!”. Hóa ra cửa động chỉ là một hầm nhỏ độ
3m2, nằm ngay dưới chân một ngọn núi đá vôi dựng đứng,
cao gần 100m. Đứng trên cửa nhìn xuống, ánh sáng trời
rọi vào động được hơn chục mét, lờ mờ những dọc đất,
đá choãi xuống lòng động với độ dốc rất lớn.
Một
khối nhũ trên nền động có màu vàng như một khối vàng
ròng.
Xuống động. Hai đường dây chão lớn được cột vào một
tảng đá và ròng xuống động. Mọi người phải hai tay bám
chặt dây, chòi chân vào từng vách đá và đu dần xuống.
Qua 15m như vậy mới đến được khoảng đất thoai thoải
hơn một tí và không cần dùng dây nữa. Khoảng này dài
hơn 30m, lổn nhổn đá vỡ.
Tôi là người thứ ba tụt xuống trong tốp người xuống
trước tiên. Những bước chân lần mò trong tranh tối tranh
sáng, phía dưới thì tối thui thui, cứ tưởng như đang
bước xuống một cõi âm nào vậy.
Đến đoạn bằng phẳng, nhìn lên, cửa động
như một hình tam giác sáng trắng nằm trong một màn đen
của các vách đá vôi trông rất ấn tượng.
Ông Nguyễn Tấn Hiệp, giám đốc Vườn quốc
gia Phong Nha - Kẻ Bàng, hô to: “Không được đi tới nữa,
phải chờ đèn đã”. Tôi nhìn vào trong chỉ thấy một màu
đen kịt.
Một thiên đường dưới lòng đất
Đoạn đầu của động là một vòm hang cao
vài chục mét, bề rộng khoảng 100m. Dù được chiếu sáng
bằng những chiếc đèn pha công suất 1.000W từ máy nổ
nhưng xem ra chẳng nhìn bao quát được là bao vì động
quá rộng.
Hang động Thiên Đường khác rất nhiều
so với động Phong Nha và Tiên Sơn. Động rất ẩm ướt.
Nền động đầy đất pha cát dẻo quẹo, cứ như đã từng có
nước chảy mang phù sa vào vậy. Mà chắc chắn là có nước
chảy vì quan sát kỹ thấy nhiều mảng nền có đất và cát
dợn sóng như bị nước lùa sau cơn mưa.
Đoạn đầu của động đã có nhiều thạch
nhũ. Ấn tượng nhất là một khoảng nhũ trải trên nền động
trông chẳng khác gì một cái sa bàn của các nhà quân
sự bày ra để luận chiến sự.
Đến đoạn thứ hai, vòm hang đột ngột
hất lên cao đến gần trăm mét. Đèn được tập trung chiếu
lên vòm và thành động trông thật hoành tráng với nhiều
thạch nhũ khối, cột. Cả một bãi
với hàng chục ụ thạch nhũ cao 30-60cm nằm ngay trên
nền động trông rất giống các tượng Phật. Có cả những
cột nhũ lớn đường kính 1-2m không khác gì tượng Phật
Bà Quan Âm.
Do thiếu ánh sáng nên không thể thấy
rõ hết các khối thạch nhũ, nhưng ở những khối, cột đến
gần được đều có thể nhận ra hình thù của các loài vật
như hổ, voi, cá...
Phần lớn nền động là đất dẻo, khá bằng
phẳng nên rất dễ cho mọi người đi lại tham quan. Nhiệt
độ trong động luôn ở 20-210C. Chỉ ngồi trước cửa động
cũng cảm nhận được từng luồng hơi mát lạnh từ dưới động
thổi ngược lên, phả vào da thịt trong cái nắng 36-370C
ngoài trời.
Ông Phan Lâm Phương, chủ tịch UBND tỉnh,
thấy nền động rộng rãi, hào hứng nói: “Sẽ làm được các
điểm dừng nghỉ chân ngay trong động để khách có thời
gian ngắm nhìn lâu hơn”.
Chưa hết điều lạ, còn có các dãy thạch
nhũ cao khoảng 60cm nằm vuông góc với nhau bên một mái
đá tạo thành những chiếc bể đựng nước như có ai xây
bằng ximăng trắng giữa nền động. Bên trong bể còn chứa
cả nước trong vắt, cứ như ai đó đã chuẩn bị sẵn cho
các nàng tiên đến tắm vậy.
Thỉnh thoảng máy điện lại tắt để kéo
dây vào sâu hơn. Cả động im lìm không một tiếng động,
dù chỉ là một hơi thở trong màn đêm đặc quánh tưởng
như cắt lát ra được. Trong tôi mông lung cảm giác đang
ở vào thuở hồng hoang, bởi cái bóng đêm hoang dại và
những khối thạch nhũ ướt rượt, tí tách nhỏ nước xuống
như đang trong thời đất trời sinh tạo...
Ngay giữa đoạn động này là lòng của
một con sông đang còn chảy mỗi khi có mưa. Những dấu
vết hằn rõ nước chảy: đất cát ẩm ướt bị dồn vào từng
bãi rộng dưới nền động mà không hề có thạch nhũ như
ở những chỗ nền cao khác. Trong đó, kể từ đoạn động
thứ hai vào đến đoạn cuối cùng, một con mương lớn chạy
suốt qua lòng động đã làm sập nhiều khối thạch nhũ xuống
nền động và còn tạo ra nhiều điểm nứt gãy lớn cho nền
động cùng những hố hút nước xuống sâu hoắm.
Và có khả năng động Thiên Đường thông
với một dòng sông ngầm, nhưng chỉ khi có mưa lớn hoặc
vào mùa mưa lũ mới có nước tràn vào lòng động. Đến đoạn
động bị nứt gãy này, đoàn khám phá của tỉnh không thể
đi tiếp vào nữa. Như vậy từ cửa động vào đến đây chỉ
mới trên 500m chiều dài mà thôi. Còn biết bao đoạn với
bao điều kỳ thú khác nữa chưa thể đến để khám phá. (Theo
Tuổi trẻ)
|