Hoài Cảm

Cung Tiến 

Chiều buồn len lén tâm-tư
Mơ hồ nghe lá thu mưa
Dạt dào tựa những âm xưa
Thiết tha ngân lên lời xưa

Quạnh hiu về thấm không-gian
âm-thầm như lấn vào hồn
Buổi chiều chợt nhớ cố-nhân
Sương buồn lắng qua hoàng hôn

Lòng cuồng điên vì nhớ
ôi đâu người, đâu ân-tình cũ
Chờ hoài nhau trong mơ
Nhưng có bao giờ thấy nhau lần nữa
Một mùa thu xa vắng
Như mơ hồ về trong đêm vắng
Cố-nhân xa rồi, có ai về lối xưa
Chờ nhau hoài cố-nhân ơi
Sương buồn che kín muôn nơi
Hẹn nhau một kiếp xa-xôi
Nhớ nhau muôn đời mà thôi

Thời-gian tựa cánh chim bay
Qua dần những tháng cùng ngày
Còn đâu mùa cũ êm vui
Nhớ thương biết bao giờ nguôi?