|

CÕI
THƠ TRẦN
(thời gian rồi sẽ qua điđời người rồi cũng xa
đi chỉ còn Thơ, ở lại. TRẦN HUY SAO)
TÌNH
THÁNG TÁM
Em
đi. Ừ thôi. Em đi !
Đường xa. Lái xe cẩn thận
Bỏ lại đây đừng vướng bận
Nụ hôn đẫm ánh Trăng Rằm
Để
anh với nỗi lặng thầm
Hiên Trăng một mình đối bóng
Mực loang trên tờ giấy mỏng
Câu thơ lạc giữa dòng Trăng
Mai
mốt, một ngày, anh rảnh
Thể nào cũng ghé lên thăm...
San
Diego – Vista
THƠ
VIẾT CHO EM
Em,
Đời sống, đôi khi cũng buồn quá đỗi
Anh làm Thơ cho dịu bớt nỗi buồn
Em đọc Thơ anh, dẫu chẳng ra lời
Nhưng anh biết, em lặng thầm chia sớt
Cảm
ơn em đã nhường nhịn cho Thơ
Không níu kéo cũng chẳng hề hờn giận
Ngày bươn chải áo cơm anh mệt thở
Đêm trải lòng trả góp nợ thi văn
Mỗi
bận đi ngang em thường rón rén
Sợ Người Thơ xao động cảnh đời thường
Bút mực lấy đi thời gian riêng lẻ
Lòng bao dung em dành tặng cho Thơ
Tách
trà nóng để lên bàn, nhè nhẹ
Là lòng em góp vốn nợ thơ văn
Dẫu ngần ấy thôi, cũng là chia sẻ
Để hồn thơ trượt gió núi mây ngàn
Nợ
áo cơm có khi còn trả hết
Nợ thơ văn thì trả đến bao giờ !
Đi hết cả một đoạn đời cạn kiệt
Cũng chưa tròn vốn liếng dành cho Thơ...
Cám
ơn em giữa tình đời khánh tận
Nghĩa văn chương như bèo giạt hoa trôi
Còn có Thơ theo áo cơm tất bật
Và có em chia, nhận những vui buồn...
Hiên
Trăng cuối năm 2002
ĐỨNG
GIỮA CHIỀU ĐỜI
đứng
đây ngó đất ngó trời
ngó quanh chút nữa thấy đời hư không
thấy mình vẫn cứ lông bông
tóc râu mặn muối nỗi lòng cay tiêu
cũng may còn lại ít nhiều
mấy vần thơ lạc giữa chiều phù vân...
tháng
12/2003
BUỔI
SÁNG MƯỜI-HAI
sáng
đi qua ngõ trúc đào
thấy em đứng giữa ồn ào sương mơi
giọt còn đọng giọt còn rơi
giọt nương mái tóc bóng ngời tình tôi
ngó nhau như thế đủ rồi
đủ rồi cho cả một đời thấy nhau...
tháng
12/2003
THƠ
BẠN QUÊ HƯƠNG
Đạt
vẫn còn ở lại quê nhà
vẫn cần cù ôm trời bám đất
hai mắt mờ từ cơn sốt vàng da
chân khập khiễng thuở phá rừng làm rẫy
còn
người mẹ già mé bờ trăm tuổi
nằm cô đơn chờ đợi chuyến đi xa
“ thọ như Đông Hải phước tợ Nam Sơn”
câu chúc tụng đã thuộc về dĩ vãng !
có
người vợ là nữ sinh Đồng Khánh
phải lòng anh lính trận Tết Mậu Thân
tóc thề xưa dâu bể lạc Hoàng thành
lòng Tôn nữ trải mưa dầm nắng hạn
hai
đứa con lớn lên từ khoai sắn
theo nghề cha cũng bám đất ôm trời
chúng chưa thấu quê hương thời lửa đạn
chỉ thấy quê hương sao mãi đói nghèo !
Đạt
không nói về mình, không nói
buổi tan hàng đời ly loạn tứ phương
tình huynh đệ níu lòng nhau đau nhói
trời quê hương vần vũ cuộc nhiễu nhương
Đạt
ở lại ôm trời bám đất
về vùng cao cầu thoát-hiểm-mưu-sinh
nhát cuốc xắn đôi nỗi buồn chiến trận
lên vồng khoai như đắp mộ đời mình
chiều
tím núi thường lai-rai-ba-sợi
bập điếu thuốc rê nhìn khói nhớ bạn bè
đứa ở phương Đông đứa lạc phương Đoài
đứa nằm xuống ngao du cùng giun dế !
biết
lòng ta còn thơm mùi đồng nội
bạn gởi thư thăm và chúc mừng Xuân
chữ viết run run xem chừng đã oải
lòng ta đây bỗng chợt quá bâng khuâng
mấy
mươi năm dâu bể lạc phong trần
ta với bạn lạc nhau từ dạo ấy
lỡ thời thế theo dòng trôi lận đận
khác chi nhau chỉ là kiếp trâu cày !
bạn
cuốc đất thuê cuộc đời cơm áo
ta nhọc nhằn trang trải những tiện nghi
cuộc văn minh khiến đời thêm điên đảo
ghét cái câu “ăn theo thuở ở theo thì “
thương
người bạn một thời chia lửa
và nưả đời sau cách núi ngăn sông
đọc dòng thơ sao mắt kính lại nhòa
lòng xơ xác giữa trời cao đất rộng !
Đạt
bây giờ còn ở quê nhà
uống rượu một mình nhớ người bạn cũ
nhả khói thuốc tựa phù vân lảng đảng
níu mùa Xuân tìm dấu vết ngày xưa...
những
ngày chờ đón Tết 2004
TRẦN
HUY SAO
tác phẩm đã xuất bản:
NHÁNH RONG PHIÊU, thơ, 1999
Xóm đình ĐA CÁT, tuyển tập thơ văn, 2000
CHỈ CÒN THƠ Ở LẠI, thơ, 2002

XEM
TIẾP
|