

Nhất Linh
Bướm Trắng
Phần kết
Tối thứ bảy khi giắt bức thư vào hàng rào xong,
Trương đi xa xa đứng đợi. Thấy thấp thoáng bóng
Thu xuống vườn lấy thư chàng đi ngay, chàng không
muốn rán lại để gặp Thu vì không muốn làm Thu lo
sợ vô ích. Lỡ Thu vì thế mà từ chối không nhận lời
ngày mai. Trương cũng hơi cảm động thấy Thu ngoan
ngoãn xuống vườn nhận thư; chàng mỉm cười:
Không nhận cũng không xong. Bức thư cứ để đấy ai
biết được sẽ rầy rà cho Thu, vả lại Thu lại xuống
vì sợ mình ném gạch vào cửa sổ như thứ bảy trước
càng rầy rà hơn.
Tối hôm sau đứng chín giờ Trương trở lại.
Chàng đứng ở xa nhìn qua lá cây thấy cửa buồng
Thu một bên khép cánh một bên mở.
Thu nhận lời.
Chàng khoan khoái thấy việc đã thành công nhưng
sao chàng lại lo sợ đến thế. Quả tim chàng đập mạnh
một cách dữ dội. Chàng bước đi lảo đảo như một người
sắp sửa lên máy chém.
Có gì mà mình nhát gan thế này?
Trương nắm hai tay lại thật nhanh cố lấy dáng mạnh
bạo. Như cái máy, chàng thuê xe lên ngồi bảo kéo
về phố Hàng Đào. Hàng phố đã vắng người khiến Trương
thấy việc mua dao của mình hơi khác thường một chút.
Sau cùng chàng ngừng lại trước cửa hiệu nhỏ trong
chỉ có một người đàn bà khách già ngồi bán hàng.
Trương bước vào ngắm nghía những con dao díp đặt
ở góc tủ:
Thím cho tôi mua con dao này. Phải. Con dao lớn
nhất ấy. Bao nhiêu?
Chàng mở dao ra sờ nhẹ vào lưỡi dao ướm thử xem
sắt nhục thế nào, nắm chắc cán dao trong lòng bàn
tay:
Vừa vặn.
Chàng thoáng nghĩ đến "lúc đó" và cúi
mặt, nhắm mắt lại, chàng gập con dao bỏ vào túi
rồi lấy ví trả tiền không muốn mặc cả lôi thôi.
Ra đến ngoài, Trương nhẹ nhõm như làm xong một việc
khó nhọc lắm.
Giờ thì chàng chỉ còn một việc đợi, chàng thấy
trước là mấy ngày đợi sẽ dài ghê gớm. Chiều thứ
ba Trương lên vườn Bách thú chơi. Tự nhiên chàng
thấy nẩy ra cái ý thích đi thăm lại lần cuối cùng
những con vật nó đã giúp vui cho chàng hồi chàng
mới lên học Hà Nội. Chàng lựa đường để đi cho khắp.
Ở chuồng hươu vẫn còn hai con sếu và đàn hươu non
lông vàng nhạt ở trên đầu mới nhu nhú hai cái nhung
bóng loáng và mọng lên như một mầm cây chứa đầy
nhựa. Một cặp nhân tình đứng gần đấy, cả hai người
đều có vẻ ngượng ngùng, vừa nhìn đàn hươu vừa nói
chuyện. Trương mỉm cười:
Họ có vẻ để ý đến hươu hơn là để ý với nhau, hình
như họ "có vẻ" thế.
Trương nghiệm rằng các cặp nhân tình hay chọn chuồng
hươu để tình tự; có lẽ tại ở đây rộng chỗ, họ nói
chuyện tự do mà vẫn có vẻ như những người đi xem
hươu.
Đến chuồng hổ, Trương thất vọng khôngh thấy con
hổ lớn của chàng độ trước nữa, chuồng báo cũng bỏ
không.
Chắc chúng nó đã chết rồi.
Thấy người gác, chàng hỏi thăm về chúng nó và chăm
chú nghe hơi chạnh buồn như khi nhge tin một người
lạ nói chuyện về một người bạn cũ mất lúc nào không
hay.
Trương đi vòng một lượt không bỏ sót một con nào
và đã bắt đầu mỏi chân. Khi đã tới đường nhựa, Trương
thấy một đám ma ở phía trên đi tới. Chàng ngừng
lại, đứng đợi, thấy hay hay vì chàng nghĩ đến lúc
được nhìn những thiếu nữ mặc tang phục trắng đi
sau lýnh cữa. Trương nhớ lại hom gặp Thu lần đầu
và hai con mắt của Thu to và đen sáng lóng lánh
ẩn trong khung vải trắng. Trong đám người mặc tang
phục, Trương thoáng nhận thấy có người quen nhưng
không nhớ là ai. Bỗng Trương chớp mắt cố nhìn vào
trong bọn người đi đưa; Trương tưởng mình nằm mơ
và thoáng trong một lúc chỉ mấy giây đồng hồ chàng
thấy có cảm tưởng mình đã chết rồi; chàng chết nằm
trong quan và sau áo quan các bạn cũ của mình đương
đi kia: Điệp, Linh, Mỹ, Hợp, Cổn, lại cả Minh nữa,
Vĩnh, Trực và tất cả các bạn học cũ ở trường luật.
Chàng thấy Cổn lấy ngón tay trỏ làm hiệu gọi, liền
đi lách qua mấy người lạ, đến sát bên cạnh Cổn.
Tay này láu đấy. Chúng tôi đi từ trong nhà ra lội
quá.
Trương mỉm cười gật làm như Cổn đã đoán ý định
của mình.
Ngõ ấy bao giờ cũng lội.
Chàng tự hỏi:
Không biết đám ma ai? Anh nào quen mình mà ở phía
này?
Chàng bối rối vô cùng và bất giác đưa mắt nhìn
chiếc áo quan làm như có thể nhìn áo quan mà biết
được ai nằm trong đó. Chàng hỏi Cổn:
Thật ra nó chết bệnh gì?
Hỏi xong chàng lấy tay bịt miệng lo sợ. Gọi là
"nó" ngộ lỡ ông cụ nào hay bà cụ nào mất
thì khốn. Cổn thản nhiên đáp:
Ho lao. Mày không biết gì à?
Biết lắm chứ, nhưng nó còn chán thứ bệnh khác.
Lần này Trương quả quyết dùng chữ nó. Cổn nói:
Ô, thôi. Nó thì trăm thứ bệnh.
Trương mỉm cười tự cho mình ở địa vị một nhà trinh
thám đứng trước một sự bí mật cần phải khám phá.
Mình phải dựa vào một vài điều đã biết: có thể
nói là nó được vì chắc chắn là một người bạn của
mình, một người chết vì ho lao, lại có đủ trăm thứ
bệnh… Thế là mình rồi còn gì? Hay là đám ma mình
thật, chính mình nằm trong áo quan.
Trương chỉ muốn cất tiếng cười thật to; chàng đưa
mắt nhìn quanh tìm Quang.
Quang đâu?
Cổn ngơ ngác nhìn Trương. Trương hiểu và bật miệng
nói:
Quang à?
Thế là từ lúc nãy mày không biết ai à? Thế tại
sao…
Trương vội vàng nói chữa:
Đùa chơi đấy vì tao vẫn không tin được là nó chết.
Đáng lẽ tao chết mới phải.
Trương nóng bừng hai tai, chàng thấy ngượng với
Cổn: Không cái gì bắt buộc cả sao chàng dối trá
như thế. Bây giờ dầu nói chữa thế nào thì nói, dẫu
cho Cổn có tin là chàng nói đùa đi nữa, Trương vẫn
không mất được cái hổ thẹn mình nhận thấy rõ mình
là một người xấu, đã quên với sự dối trá, gian giảo.
Trương nghĩ đến bức thư xảo quyệt, nghĩ đến việc
dự định lừa Thu sắp thi hành lừa một cách vô cùng
bất nhân; đã đành chàng tự tử nhưng đó không phải
là một cớ để cho cái tội kia nhẹ đi.
Trương tự hỏi:
Có nên nữa không?
Chàng vừa bước đều đều theo mọi người vừa suy nghĩ,
cố tưởng tượng ra trước cuộc đi chơi với Thu hôm
thứ tư. Trương không thấy hứng thú gì lắm. Chàng
cho xong ngay đi để khỏi băn khoăn mãi; Trương nghĩ
lại mới thấy tình chàng yêu Thu không có một lý
lẽ sâu xa, một căn bản gì Chắc chắn cả. Chỉ là một
ảo tưởng gây ra bởi một vài sự rủi ro; lần đầu trông
thấy Thu là hôm Thu có một vẻ đẹp não nùng trong
bộ quần áo tang, giữa lúc chàng đang mắc bệnh lao
có nguy cơ đến tính mạng; Thu lại có một vẻ đẹp
giống Liên, người mà trước kia chàng đã yêu. Giá
nếu gặp Thu trong một lúc khác, và nếu có thể yêu
Thu một cách bình thường như yêu những người khác,
không kính trọng Thu quá như thế, có lẽ chàng sẽ
không phải chịu bao nhiêu đau khổ bấy lâu.
Nghĩ đến mấy lần gặp Thu, đến bức thư rủ Thu đi
chơi núi. Trương nhận thấy hiện nay tình yêu đã
hết và bao nhiêu hành vi của mình chỉ bị xui giục
bởi vì ý muốn rất tầm thường: mong được thỏa nguyện
về vật dục để thôi không nghĩ đến Thu nữa, có thể
thoát được một cái nợ chỉ làm chàng bứt rứt.
Đám tang đã tới huyệt, Trương cố ý lánh xa chỗ
Hợp và Mỹ. Trong lúc rộn rịp tiếng phu kêu hò hạ
áo quan xuống huyệt lẫn với tiếng người than khóc,
Trương đứng chăm chú nhìn Mỹ cũng có một vẽ kiêu
hãnh như nét mặt Thu. Trương tự kiêu rằng từ độ
ấy đến nay chàng đã làm cho cô thiếu nữ kiêu hãnh
phải để ý đến chàng và yêu chàng đến nỗi nhận lời
đi với chàng, mặc dầu chàng là một người vừa mới
ở tù ra. Nhưng chàng vẫn thấy không có gì vui thú
lắm như chàng vẫn thường tưởng tượng bấy lâu. Nếu
Thu từ chối, có lẽ chàng sẽ tức lắm và tức ấy có
thể xui chàng giết Thu và tự giết mình dễ như không,
mặc dầu chàng không yêu Thu nữa. Nhưng thu lại nhận
lời. Nghĩ đến việc đánh lừa Thu rồi tự tử, Trương
chợt lặnh người đi một lúc: sao chàng lại cứ tự
dối mình làm gì mãi thế? Luôn luôn nghĩ đến việc
tự tử nhưng trong thân tâm Trương biết thừa rằng
chàng sẽ không tự tử.
Ngay từ lúc đi mua con dao, chàng đã biết là không
dùng đến con dao rồi, đó chỉ là một cớ để che đậy
một việc chàng biết là khốn nạn, chàng không thích
làm nữa nhưng vẫn cứ làm cho xong đi cho khỏi bị
ám ảnh khó chịu.
Lúc trở về, trời đã sẩm tối. Hai bên đường đã lác
đác có một vài nhà lên đèn. Những người thợ ở Hà
Nội đi ngược lai phía chàng, yên lặng trong bóng
tối buổi chiều, người nào cũng mệt mỏi và trên nét
mặt họ, Trương nhận rõ tất cả cái chán nản của một
đời làm lụng vất vả, không có vui thú gì. Trương
nghĩ đến những cái vui của đời chàng và thấy cũng
có nghĩa lý gì cả; còn gì đâu đến giờ, cái sung
sướng bàng hoàng được cầm lấy tay Thu, lần đầu tiên
được hôn Thu hôm đi chơi chùa thầy. Giờ chỉ còn
cái hương vị gay gắt của một tình yêu ngang trái,
một tình yêu gần giống như một mối thù. Trương nhìn
ra xa, ở tận chân trời, chen giữa hai lũy tre làng
rộ ra một mẩu đê cao với một chòm cây đứng trơ vơ,
cô đơn. Trương dùi lòng lại, tha thiết cần có một
thứ gì để an ủi mình, một thứ gì để an ủi mình,
một thứ gì rất êm dịu… Cái chết! Trương lim dim
hai mắt nhìn quãng đê vắng tanh tưởng như con đường
đưa người ta đến một sự xa xôi và yên tĩnh lắm.
Ngay lúc đó Trương thấy không cần phải có can đảm
mới tự tử được; chàng không sợ cái chết nữa, chàng
mong nó đến. Trương đoán rằng những người tự tử
chắc lúc sắp chết đã có cái tâm hồn chàng khi đó.
Trương bước vào một cửa hàng xén gần đấy:
Bà cụ bán cho tôi một bao thuốc giấy xanh và một
bao diêm.
Chàng lắng tai nghe tiếng mình nói và lấy làm lạ
rằng một câu nói tầm thường ấy cũng khiến chàng
chú ý như một câu nói rất quan trọng trong đời.
Cả đến những cử chỉ rất nhỏ nhặt lúc đó như cho
tay vào túi lấy tiền, lỡ lấy bao thuốc của bà cụ
bàn hàng chàng cũng thấy có vẻ đặc biệt như đánh
dấu một thời khắc đáng ghi nhớ. Chàng mỉm cười ngẫm
nghĩ:
Phải rồi. Tại lúc nãy mình Chắc chắn rằng mình
sẽ tự tử chết.
Trương trù trừ đứng lại, chú ý nhìn gian hàng nhỏ
với cái thứ lặt vặt bày hỗn độn chung quanh bà cụ,
dưới ánh ngọn đèn treo. Chàng có cái cảm tưởng rằng
khi chết đi ở thế giới bên kia, thứ mà chàng còn
nhớ lại rõ nhất là mấy quả trứng gà vỏ hung hung
đỏ và bóng loáng đặt nằm có vẻ rất êm ái trong một
cái quả đầy trấu: cạnh quả để trứng, mấy bó rễ hương
bài thốt gợi chàng nghĩ đến bà ký Tân, một người
cô của chàng chết đã lâu rồi; chàng nhớ đến rõ ràng
một buổi chiều hè, bà ký ngồi gội đầu ở sân, bên
cạnh có đặt một nồi nước đầy rễ hương bài. Cái cảnh
cỏn con ấy, xảy ra đã gần hai mươi năm trước, chàng
không hè chú ý tới, không hề nhớ đến một lần nào
cả, không hiểu tại sao lúc này lại hiện ra đột ngột
và rõ ràng như thấy trước mắt.
Trương đánh diêm thuốc lá; qua làn khói thuốc chàng
để mắt đến một cái lịch có chua ngày ta treo ở góc
nhà. Chàng ngờ ngợ nhớ ra điều gì, hỏi bà cụ bán
hàng:
Hôm nay mồng mấy cụ nhỉ?
Hôm nay mồng sáu.
Thế thì ngày kia mồng tám cụ nhỉ?
Bà cụ cười:
Hôm nay mồng sáu, ngày kia không mồng tám thì mồng
mấy.
Trương cũng cười theo. Chàng đột nhiên thấy sung
sướng niềm nở chào bà cụ hàng rồi quay ra.
Giản dị như không! Thế mà cứ loay hoay mãi.
Nhìn lịch chàng nhớ ngày mồng tám là ngày giỗ mẹ
chàng. Cái ý tưởng về quê để giỗ mẹ và về quê để
được gặp Nhan một cách rất tự nhiên, cũng hiện đến
trí chàng trong một lúc. Yù tưởng đó không có gì
mới lạ cả, sao lại khiến chàng lại sung sướng đến
thế. Chàng như thấy một cơn gió nhẹ nhàng thổi ùa
vào trong tâm hồn. Chàng ngẩng nhìn về phía con
đường đê lúc nãy nhưng trời đã tối không nom rồi.
Chàng cần một thứ rất êm dịu để an ủi lòng mình,
thứ đó tấm tình yêu của Nhan, người vẫn dịu dàng
yêu chàng và đợi chàng ở thôn quê xa xôi và yên
tĩnh. Chốn đó, nơi mà chàng tưởng sẽ quên được hết,
mà chàng vừa khao khát khi nhìn con đê lúc nãy,
chốn đó không phải là cõi chết ở thế giới bên kia,
mà chính là nơi Nhan đang đợi chàng. Sau cuộc tình
duyên oái oăm giữa chàng với Thu, tấm ái tình bình
tĩnh và đơn giản của Nhan an ủi chàng như một lời
nói dịu ngọt; chàng không phài băn khoăn nghĩ ngợi
xem có nên đi chơi núi với Thu nữa không; chàng
không phải khó nhọc mới rứt bỏ một ý tưởng đánh
lừa Thu để báo thù, để thỏa được cái thú làm cho
mình xấu xa hèn mạt hơn lên.Sự tình cờ đã khiến
ngày giỗ lại trúng vào ngày rủ Thu đi chơi; nhờ
có ngày giỗ chàng có thể về thăm Nhan rất tự nhiên,
chàng lại có thể về nhà Nhan lấy cớ không dám về
nhà ông chú sau việc thụt két ở Hải Phòng.
Trương rẽ vào một hiệu cao lâu gần đấy, ăn qua
loa cho đỡ đói rồi rút bút chì viết mấy dòng cho
Thu:
Em Thu,
Cảm ơn em đã đến. Biết em đến thế là đủ cho anh
sung sướng rồi. Xin em quên anh đi, anh, một người
không xứng đáng được em yêu, từ nay anh không bao
giờ anh dám làm bận đến em nữa. Lúc em nhận được
thư này thì anh đã đi xa rồi.
Trương.
Trương gấp thư lại, hai con mắt mơ màng, có dáng
nghĩ ngợi. Chàng nhếch mép mỉm cười; chỉ cho chàng
mới chỉ ở trong ý nghĩ thôi8, trong bao lâu thực
ra đối với Thu chàng chưa hề tỏ một hành vi nào
đốn mạt cả. Cứ xét bề ngoài có phần Thu lại cho
chàng là một người quân tử, cao thương nữa.
Trương trả tiền ăn rồi rảo bước, mong chóng tới
nhà để sửa soạn.
Mai ta đi sớm. Ta cho thằng nhỏ bên cạnh mấy hào
để nó đợi đưa giấy cho Thu.
Chàng cố tưởng tượng ra lúc Thu nhận thư ở tay
thằng nhỏ:
Chắc Thu sung sướng được thoát nợ… Hay là mình
ở rán lại nấp trong nhà để nhìn trộm mặt Thu lúc
đó xem sao.
Trương mỉm cười nhận thấy mình nóng ruột về nhà
để sửa soạn là vô lý:
Mình có đồ đạc quái gì đâu mà sửa soạn.
Trương gọi xe đáng lẽ về nhà chàng lại bảo kéo
đến phố Thu ở. Chàng xuống xe để đi bộ ngang qua
nhà Thu; thấy cửa sổ nhà Thu không có ánh đèn. Chàng
đoán Thu đi vắng và tức Thu sao lúc đó lại không
có ở nhà để chàng được gặp. Nhưng đến khi đ ngang
hàng rào sắt, chàng chậm bước lại hồi hợp vì nghe
có tiếng Thu ở trong vườn cười nô đùa lẫn với tiếng
trẻ con:
Rung giăng rung giẻ đắt trẻ đi chơi, đến ngõ nhà
trời…
Chàng đánh diêm hút thuốc lá để lấy cớ ngừng lại
và để Thu chú ý đến; chàng quay nhìn vào vườn nhưng
mắt bị chói ánh lửa diêm không trông rõ gì cả. Tiếng
Thu đang nói giữa câu bỗng ngừng bặt:
Trương biết Thu đã để ý đến mình. Chàng thấy lạ
lắm; lúc đó chàng hồi hộp hơn cả lúc ngỏ tình yêu
lần đầu với Thu; chàng thấy lúc đó giống như lúc
ở ấp đưa bức thư cho Thu rồi khi đi chơi về, hai
người cách nhau bức vách cùng đương lặng nghe nhau.
VI
Trương đứng trên bờ đợi người phu xe đẩy xe lên.
Cái cảnh ấy gợi chàng nghĩ đến hồi còn đi học được
ghé thăm quê và cái sung sướng của chàng mỗi lần
qua bến đò sắp về tới nhà. Bà cụ bán hàng nước thấy
chàng cất tiếng hỏi:
Lần này lâu mới thấy cậu về chơi nhà.
Chàng mỉm cười đáp:
Lâu nay bận lắm. Cụ có chè nóng cho một bát. Nước
chè hàng cọ vẫn ngon như ngày trước đấy chứ?
Chàng không thích uống nước chè tươi lắm nhưng
lúc này chàng muốn uống thử một bát, cho đó là một
cái thú quê mùa mộc mạc hợp với cuộc sống chàng
định sống ngày nay. Chàng cầm bát nước uống thong
thả, đương uống chàng ngừng lại để ý tới cái vẻ
êm lặng của mặt nước sông. Thu và cuộc đời rối rắm
của chàng trước kia chàng thấy xa xôi không có gì
liên lạc với chàng nữa. Chàng thấy lòng chàng cũng
yên lặng như mặt sông và bao nhiêu những tội lỗi
xấu xa của đời cũ như đã gột sạch hết. Trương hoài
nghi ngẫm nghĩ:
Một người như mình có thể còn được hưởng sự sung
sướng nữa không.
Dẫu sao, một nỗi vui rất nhẹ đương âm thầm trong
lòng chàng mà nỗi vui ấy không phải có vì sắp được
nhìn thấy mặt Nhan, nỗi vui ấy tự nhiên đến, không
có một duyên cớ gì rõ rệt. Bất giác chàng hơi lo
sợ nghĩ đến những cái vui đột ngột vô cớ hồi chưa
khỏi bệnh lao. Nhưng chàng lại vững tâm ngay nhớ
đến câu khôi hài chàng nói với Chuyên khi Chuyên
báo tin vết thương trong phổi của chàng đã thành
sẹo, nhiều hứa hẹn và như thế ngay trong lúc gia
sản chàng đã hết sạch và chàng đã chán chường hết
cả mọi thứ.
Xe tới cổng nhà bà Thiêm thì trời bắt đầu ngả về
chiều: chàng nhìn qua giậu xương rồng và hơi thất
vọng rằng Nhan lúc đó không có ngay ở sân để tỏ
vui mừng khi thấy chàng về. Khi ngồi lên xe chàng
ao ước được như thế để có cái cảm tưởng rõ rệt rằng
từ trước đến nay Nhan vẫn chờ đợi chàng.
Bà Thiêm chạy ra có vẻ hơi ngạc nhiên, Trương nhận
thấy ngay nên vội nói:
Cháu về vì ngày mai là ngày giỗ mẹ cháu.
Chàng đưa mắt tìm xem Nhan có ở trong nhà không,
và lo sợ ngẫm nghĩ:
Hay là Nhan đã đi lấy chồng rồi mà mình không biết.
Chàng không dám hỏi về Nhan, nói qua cho bà Thiêm
biết vì cớ gì chàng không muốn về nhà ông chú nữa;
chàng vừa đáp chuyện bà Thiêm vừa đưa mắt nhìn xem
có dấu hiệu gì tỏ rõ rằng Nhan còn ở nhà không.
Anh đã ăn cơm chưa để bảo em nó làm cơm?
Chàng vui mừng đáp:
Chưa ạ.
Chàng mỉm cười nghĩ nếu lúc đó bà Thiêm báo tin
Nhan đã báo tin Nhan đã đi lấy chồng, chắc chàng
cũng sẽ vui mừng như vậy.
Làm vẻ thân, chàng cất tiếng hỏi to:
Cô Nhan đâu không ra làm cơm, có quý khách.
Em nó ra sau vườn tưới rau.
Chàng đứng lên lấy cớ muốn ra xem vườn rau để gặp
Nhan.
Cô Nhan đương làm gì đấy?
Nhan quay qua nhìn mẹ rồi qua Trương, khẽ nói:
Anh về.
Vâng, tôi về.
Chàng không để ý đến câu hỏi thản nhiên của Nhan,
điều cốt yếu là nhìn lại Nhan; sau một năm trời
cách biệt, chàng thấy Nhan vẫn đẹp như ngày trước.
Nhan lại cúi xuống tưới rau. Trương sung sướng
nhận thấy hai tay Nhan hơi run run khi nhấc gáo
nước lên, và chàng mỉm cười khi thấy Nhan cứ cầm
gáo tưới mãi vào một luống rau cải mới reo đã ướt
sũng nước. Bà Thiêm hơi ngượng thấy con gái mình
hững hờ với Trương, một ân nhân mà bà quý trọng.
Để đấy vào làm cơm cho anh xơi đã.
Nhan bỏ gáo và đứng thẳng lên. Lúc đó nàng mới
nhìn Trương lâu, mỉm cười và thở dài một cái, nói
chữa thẹn:
Gớm mỏi cả lưng… Anh về bao giờ?
Tôi vừa về xong. Độ này cô được mạnh.
Nàng mỉm cười giọng đùa:
Nhờ trời cũng khơ khớ.
Nàng mím môi quay mặt ra phía hàng rào như gặp
một điều gì cần phải suy nghĩ. Trương thấy cả người
nàng đều tỏ rõ nỗi vui sướng được trông thấy chàng
về. Nhan nói lẩm bẩm một mình:
Phải đấy… Anh có thích ăn mướp xào không? Mướp
hương, thơm lắm, kia còn mấy quả cuối mùa, đủ anh
ăn.
Nhưng phải để tôi tự hái lấy ăn mới ngon.
Chàng đi ra phía giàn mướp, đứng lại nói to:
Tôi chẳng nhìn thấy quả nào cả.
Nhan chạy lại. Nàng hiểu ngay ý Trương định nói
chuuyện riêng với nàng không cho bà Thiêm biết vì
Trương đứng ngay trước mấy quả mướp, chỉ còn việc
giơ tay ra hái.
Trương thấy bà Thiêm đã trở vào trong nhà; chàng
vừa ngắt quả mướp vừa nói:
Lần này anh về hẳn với em.
Chàng đưa mắt nhìn Nhan, thấy Nhan vẫn yên lặng.
Nhan có vẻ thẹn, còn chàng, chàng không ngượng ngập
gì cả, có lẽ vì Nhan là người con gái chàng được
hôn một lần rồi. Chàng không có cái cảm động bàng
hoàng như khi được thấy đứng gần Thu; cái cảm giác
của chàng lúc đó là cái cảm giác đầy đủ và bình
tĩnh của một người chồng đứng gần một người vợ mới
cưới lúc nào cũng saÜn sàng làm chồng vui lòng.
Chàng đi ra phía sau giàn mướp chỗ khuất để định
hôn Nhan ngay lúc đó, nhưng chàng còn e làm Nhan
sợ hãi quá. Chàng khẽ nói:
Nhớ em quá… Tối hôm nay, được không? Anh muốn gặp
em, đúng nửa đêm, em ra vườn.
Đợi một lúc lâu không thấy Nhan nói gì, chàng nhắc
lại:
Được không?
Nhan khẽ gật đầu ngoan ngoãn. Tự nhiên Trương nắm
lấy tay Nhan, rồi kéo Nhan về phía mình. Nhan ngã
người theo đà tay của Trương, yên lặng như bị thôi
miên.
Trương nhìn thẳng vào hai mắt Nhan; chàng lắng
tai nghe tiêng nhái kêu ran ở ngoài lũy tre và nhớ
đêm hôm về ấp với Thu nửa đêm sực thức dậy nhìn
bàn tay Thu qua khe vách. Một nỗi nhớ tiếc xa xôi
cùng đến với tiếng nhái kêu trong buổi chiều.
Chàng khẽ đẩy Nhan ra, mỉm cười, cố lấy giọng ngọt
ngào:
Hay thôi vậy. Để thong thả. Lỡ ai biết thì nguy.
Chàng sợ không dám vướng víu với Nhan vội. Chàng
biết là chưa quên được Thu và chưa có cớ ngăn cấm
chàng lại về với Thu.
Ít nữa, nếu mình đột nhiên trở về chắc Thu mừng
rỡ lắm.
Lòng tự ái của chàng, vẫn cho là Thu còn yêu chàng,
và tình yêu của một người như Thu, chàng thấy quý
giá hơn là tình yêu dễ dãi và bình thường của Nhan.
Bức thư sau cùng đã tỏ rõ với Thu rằng chàng cao
thượng và nếu đã có bức thư ấy rồi mà chàng còn
cứ cố tìm gặp Thu, như thế lại càng tỏ ra rằng chàng
đã yêu Thu quá lắm, không thể vì một lẽ gì mà quyết
định xa Thu mãi được. Chàng thầm nhủ:
Anh không đời nào quên được Thu.
Nhan mở to mắt nhìn Trương không hiểu vì cớ gì
chàng đổi ý, nhưng nàng mừng rỡ thấy chính Trương
đã ngỏ lời thôi một cuộc gặp gỡ nàng cho là rất
nguy hiểm nhưng lúc nãy cứ phải vâng lời để khỏi
làm mếch lòng Trương, nàng nói:
Thôi đi vào, anh.
Trương nắm mạnh lấy hai tay Nhan, mắt Nhan lúc
đó chàng nhìn lại thấy đẹp khác thường; chàng cố
dìu lòng để cho vẻ đẹp của hai con mắt Nhan quyến
rũ chàng, làm chàng mê đắm và nói với Nhan âu yếm:
Em không biết anh yêu em đến bực nào.
Chàng đợi Nhan, tha thiết mong Nhan nói lại với
chàng một lời tình tứ. Nhưng Nhan chỉ yên lặng,
mím môi, mặt cúi nhìn xuống đất-Hai người đứng yên
một lúc rồi không biết nói câu gì nữa cùng bước
trở về nhà.
Khi đi ngang qua một chỗ khuất sau bức tường, Trương
thấy Nhan chậm bước lại đi sát vào người chàng.
Trương hồi hộp vì cái thú chờ đợi, dò đoán một cử
chỉ có lẽ rất ý nhị của Nhan. Nhưng chàng thất vọng
vì Nhan chỉ nói:
Để em làm cơm thật ngon cho anh xơi. Anh mới đi
về chắc vừa mệt vừa đói.
Nói xong, Nhan nhìn Trương, mỉm cười; nàng sung
sướng có cái cảm tưởng như được săn sóc âu yếm đến
một người chồng.

|