|
Sự kiện về lũ chim trĩ rầm rập đến
chỗ vua ngồi có ghi lại trong hồ sơ hoàng gia.
Nhưng một cái điềm triều quái dị này của vua
chúa trong cung đình rốt cuộc cũng không ai còn
để ý nữa. Hoàng đế nhà Ðại Hán thì sau khi đã
làm lễ nhương giải ở Thông Thiên đài rồi lòng
cũng đã trở nên thanh thản coi như không có việc
gì xảy ra.
Tóm tắt lại, đây đã là thời
kỳ tuyệt đẹp bốn bể thanh bình rồi !
Lưu Ngao được những gì của tổ
tông để lại, cứ việc ở trong cung đình hào hoa
mỹ lệ mà an nhiên hưởng lạc.
Sau những
công việc trị sự an dân bận rộn, ngài thường
sinh hoạt ở vườn Thượng Lâm. Cung Kiến Chương do
Hán Vũ đế xây dựng, chính là ở trong vườn Thượng
Lâm đó. Cấu trúc của cung Kiến Chương và kinh đô
các vua chúa nhà Ðại Hán cực kỳ hùng vĩ, có tên
là cung Vị Ương, trung tâm chính trị triều Hán
có muôn vạn gia đình nhà cửa, có hai con đường
phức đạo thông nhau.
Về mặt cơ chế kiến
trúc thì bên trong cung thành vùng chính của
cung Vị Ương là nơi hoàng đế phát ra những mệnh
lệnh chiếu chỉ, nhưng các đời vua kế vị, từ sau
Hán Vũ đế trở đi đều thích ở cung Kiến Chương
trong vườn Thượng Lâm.
Lưu Ngao cũng
không ngoài cái lệ ấy, một mặt là do cung Kiến
Chương tự do thoải mái hơn là ở cung Vị Ương
nhiều.
Hiện nay, Hoàng đế nhà Ðại Hán
đang ở mặt phía Bắc của cung Kiến Chương, trên
Tiệm đài trong hồ Thái Dịch.
Tiệm đài
xây dựng trên một hòn đảo nhỏ nhân tạo giữa hồ
Thái Dịch ấy.
Nhà vua và vị sủng thần
của ngài là Phú Bình Hầu Trương Phóng cùng sống
chung ở đấy, cùng chuyện trò với nhau từ thanh
sắc của con chó, con ngựa cho đến việc quốc gia
đại sự.
Trên bờ hồ Dịch Trì, hoa cỏ tốt
tươi, trong Tiệm đài có hơn hai mươi nữ thị hầu
hạ nhà vua, nhưng Lưu Ngao lại tỏ ra vẻ buồn bực
với vị sủng thần của ngài.
- Tâu bệ hạ .
Trương Phóng chớp chớp đôi mắt :
- Sự
thật thì thần đã tìm ra được một nơi tuyệt hảo
rồi. Chỉ vì Thái Hậu đã nhắc nhở...
-
Thái Hậu thì kiềm chế sao nổi ta nhiều như thế.
Nhà vua uể oải vươn lưng hỏi:
-
Ỏ vùng nào mới được chứ? Ngài hỏi, nhưng lộ vẻ
không mấy hứng thú.
Trương Phóng làm như
vì thái độ nhà vua như thế cũng tỏ ra thờ ơ.
- Thưa, ở bên cạnh cầu Trung Vị ạ.
- Ôi ! Xa quá !
Lưu Ngao nhìn
mặt nước xanh lăn tăn gợn sóng trên hồ Thái Dịch
trì buồn rầu nói tiếp:
- Hay là chỗ này
thôi. Nếu đem cái cô bé ở chỗ công chúa Dương A
kia đến, thì dù ở đâu, ta cũng không thèm đi
nữa.
- Thần đoán được ý muốn của bệ hạ,
nên đã đưa cô ta đi rồi.
- Thế nào?
Lưu Ngao nhảy vụt lên :
- Cô bé
kia đã rời khỏi chỗ Dương A rồi sao? Ông đã
chẳng nói là công chúa coi con nhỏ ấy là của báu
vô giá đấy thôi.
- Thưa đúng thế. Thần
đã đem hết tâm cơ, tiêu hết cả nữa gia sản, mới
giành được cô ta về tay đấy ạ.
- À...
à... té ra là ông đã nhốt nó vào chỗ bên cầu
Trung Vị rồi đấy ư?
Tinh thần của nhà
vua được kích động lên, ngài vui vẻ nói :
- Thế thì xong rồi, chúng ta cùng đi
thôi.
- Bệ hạ ơi, bây giờ thì chưa được.
Giữa ban ngày ban mặt thế này, Thái Hậu sẽ biết,
rồi lại có chuyện ra chuyện vào nữa chứ, thần đã
mất nữa gia tài, nếu lại để xảy ra chuyện chẳng
lành... Trương Phóng nói trơn tuột, lắc lắc đầu.
Hoàng đế đưa hai ngón tay ra, cười và
nói:
- Nhà ngươi đã nói hai lần rằng
phải tiêu mất những nữa gia sản, ngươi sợ ta
không hoàn trả lại chứ gì?
- Tâu bệ hạ,
thần quả không có cái ý ấy đâu mà, thần còn nữa
gia sản kia nữa, thì cũng là của bệ hạ cả đấy
thôi, thần được là từ bệ hạ, rồi cũng vì bệ hạ
mà mất đi, có gì mà phải oán thán kia ạ. Ðúng
như thế đấy! Không bao giờ thần lại dám nghĩ đến
đoạn bệ hạ sẽ hoàn lại.
- Bất tất phải
che đậy làm gì. Ta sẽ bồi thường rất hậu cho nhà
ngươi.
Hoàng đế ngừng một lát, lại nói
tiếp :
- Thôi được, vào lúc hoàng hôn mà
đi thì tốt hơn thật. Con nhỏ ấy tên là Phi Yến,
đúng không? Hay, hay lắm!
- Nó tên thật
là Triệu Nghi Chủ, khi đang ở chỗ công chúa
Dương A, vì là thần thái khi múa thì uyển
chuyển, như bay lượn, thân thể kiều diễm lung
linh, cho nên gọi là Phi Yến.
- Nghi
Chủ, tên ấy cũng được lắm, nhưng ta thấy Phi Yến
thì thật là hay. Hoàng đế mỉm cười thích thú.
- Trương Phóng . Chỗ hay của nhà ngươi
là biết được nơi sâu kín của tâm phúc ta.
Vào lúc vua tôi đang thì thầm chuyện
riêng ấy thì một thị nữ cúi gập người bên cạnh
lan can nhỏ nhẻ gọi bệ hạ, nhà vua cúi đầu
xuống, dùng ánh mắt hỏi:
- Ban Tiệp Dư
đang có mặt xin chiếu chỉ kia ?
Ồ ! Lưu
Ngao ngửng phắt đầu lên, nhìn sang bờ đê đối
diện với Thái Dịch Trì. Trên bờ để dưới cây liễu
rủ, có ba người đứng đấy, đó là nàng Tiệp Dư họ
Ban mặc áo gấm, sau lưng là hai cô sử nữ.
Ban Tiệp Dư là cô gái đẹp và đoan trang
trong đám giai nhân chốn hậu cung, nàng là người
giành được sự sủng ái của nhà vua, không cần
chiếu gọi mà tự đến thăm hỏi ngài. Nàng, cũng có
thể tự đưa ra chủ trương xử lý một vài vụ việc
của cung đình. Hơn nữa, nàng lại giành được lòng
yêu mến của Thái Hậu, điều đó, khiến nàng có một
địa vị đặc biệt ở trong cung.
Trương
Phóng cũng theo mắt hoàng đế nhìn nàng Tiệp Dư
họ Ban bên kia đê rồi hứng lên thuận miệng hát:
" La la la la... Móc trắng thành sương,
ôi con người ấy, đứng bên bờ nước...
Nhà
vua liếc sang hắn một cái, rồi nói với người thị
nữ "cho Ban Tiệp Dư vào"
- Tâu bệ hạ,
tiểu nhân xin cáo lui.
Trương Phóng cúi
khom người thi lễ :
- Xem ra thì hôm nay
không thể đi đến chỗ bên cầu Trung Vị kia được
đâu ạ.
- Ði chứ! Sao lại không đi ?
Lưu Ngao nói chắc nịch :
- Vào
lúc sẩm tối, ông lên xe theo cửa phía Bắc vào
đây đón ta, ta cùng dùng xe chung của ông.
Khi nàng Tiệp Dư họ Ban ngồi trên một
chiếc thuyền nhỏ bước lên Tiệm đài, Phú Bình Hầu
Trương Phóng liền bước đến . Hắn cung kính, khúm
núm lễ phép chào Ban Tiệp Dư.
- Nàng
sang cung Kiến Chương lúc nào thế? - Hoàng đế
cầm tay nàng hỏi .
- Cũng đã khá lâu rồi
đấy ạ - Ban Tiệp Dư ngồi xuống cạnh nhà vua.
Trong lúc Trương Phóng quay đầu nhìn,
nàng như cố ý tỏ ra thân thiết với hắn lắm.
Sau đó, nàng đưa mắt nhìn hoàng đế, nói
nhỏ :
- Trương Phóng gặp thiếp sao cứ
lấm la lấm lét...
- Cái dáng của hắn ta
như thế đấy - Lưu Ngao nói chống chế cho tên
sủng thần của mình.
- Thiếp thấy rằng
khi bệ hạ cùng ở chung với hắn, thật là quá tự
nhiên. - Ðuôi lông mày của Ban Tiệp Dư khẽ nheo
lại - Lần trước, ở cung Quang Minh, hắn thấy
thiếp đến, cũng vẫn cái dáng hốt hoảng lấm lét
như thế.
Lưu Ngao phá lên cười thoải
mái.
- Ðiều đó có gì đáng cười đâu ạ? -
Nàng Ban nói tiếp nhẹ nhàng nghiêm chỉnh. Nhất
định là do cái tâm thuật của hắn bất chính, nếu
không, việc gì phải lấm la lấm lét, sợ gặp thiếp
như vậy.
- Sức tưởng tượng của nàng
phong phú quá đấy!. Nhà vua nói rồi đứng lên :
- Viên cơ, chúng ta đến Kinh Phong đài
đi ?
- Tiệm đài đẹp lắm rồi - Nàng kéo
nhà vua ngồi xuống. Thiếp vừa mới đến đây, xin
cho được nghỉ một lát. Bệ hạ thật không thể tất
cho thiếp chút nào.
- Ta không thể tất
với nàng? Nỡ lòng nào vậy?
Lưu Ngao sờ
tay lên má nàng :
- Bao nhiêu con người
trong nội cung này, nàng là thứ nhất.
Nàng kéo chàng lại, rất tự nhiên dựa
chặt vào chàng.
- Viên cơ, nàng hãy xoa
bóp cho ta một lúc, đêm qua ta ngủ không ngon
chút nào. Hoàng đế vòng tay chỉ vào bộ phận chỗ
bên sườn. Ban Tiệp Dư nhờ sự săn sóc tế nhị và
chu đáo đối với nhà vua mà được sủng ái. Sau khi
nghe Lưu Ngao nói ra chuyện đau ở chỗ sườn, nàng
vội vàng đưa tay xoa bóp cho nhà vua. Thế là nhà
vua nằm nghiêng người xuống sập. Ngài lim dim
mắt, hưởng những cái vuốt ve nhẹ nhàng. Ngài đâu
có phải đau lưng gì đâu mà chủ yếu là để dưỡng
thân thôi, dưỡng cho tinh thần khỏe khoắn để rồi
tối nay ngài hưởng đến tận cùng khoái lạc.
Triệu Phi Yến, người hầu gái trong nhà
của Dương A công chúa, ngài chỉ mới trông thấy
có một lần, nhưng đã in sâu trong lòng ngài mãi
mãi không phai mờ. Ngài say đắm vẻ yêu kiều của
nàng, ngài say đắm phong vận của nàng. Nhưng
điều chủ yếu quan trọng nhất là: ngài cảm thấy
Phi Yến khác lạ với tất cả bọn đàn bà con gái
trong tam cung lục viện này...
Ðêm ở
Quan Bình Viện Mười hai tên lính Ngự lâm cận
vệ mặc thường phục đi tuần tiễu trở về nhà để xe
trong cửa Ðại môn, bốn người nội thị cũng ăn mặc
thường phục đang ngồi tán gẫu trong tòa đại
sảnh. Từ nhà để xe đến đại sảnh đèn đuốc sáng
trưng như ban ngày.
Trong căn phòng thứ
hai chỉ có hai nội thị.
Phòng thứ ba,
sảnh đường xinh xắn, rèm vàng buông sát đất, ánh
đèn mờ ảo. Ngoài rèm, có bốn cô ngồi trên chiếc
ghế dài ở chỗ hành lang để chờ đến phiên từ bên
trong gọi vào. Họ đều mặc thường phục.
Bên trong bức trướng màu tía, yến tiệc
vừa bày ra, huyên náo tiếng tơ tiếng trúc. Ban
nhạc gồm tám tên nhạc công đang diễn tấu trên
sân khấu cao phía bên phải sảnh đường.
Hoàng đế nhà Ðại Hán ngồi ở chính giữa,
bên phải là Triệu Phi Yến, bên trái là Trương
Phóng. Nhà vua, từ khi mới cuộc đã uống quá
nhiều, mặt ngài đỏ lựng. Có thể là do men rượu
kích thích, ngài đang hưng phấn lắm.
-
Thưa Trương đại nhân .
Triệu Phi Yến cầm
chiếc bình Bạch ngọc, rót cho nhà vua một chén
đầy. Lưu Ngao tuy đã mang theo một đoàn những
nhân viên thị tùng đến Quan Bình Viện nhưng vẫn
không để lộ chân tướng của mình. Triệu Phi Yến
mặc dầu đã thừa biết ông ta là ai rồi, vẫn cố
làm như không hay biết một tí gì. Theo lệ, lần
thứ nhất gặp nhau xưng hô, cứ gọi vị khách quý
này là Trương đại nhân vậy.
- Chớ có ép
tôi uống thêm nữa - Lưu Ngao dùng tay đẩy chén
rượu ra. Tôi muốn, trước hết là múa một lúc đã.
- Dễ thôi ạ . Triệu Phi Yến dịu dàng đáp
:
- Xin ngài hãy xơi cạn chén này.
Trương công tử cũng xin mời cạn một chén.
- Trương công tử - Anh uống trước đi? -
Lưu Ngạo dùng khẩu khí của bậc đế vương bảo
Trương Phóng, thấy hắn đã uống cạn rồi liền đẩy
luôn chén của mình lại trước mặt hắn - Chén này
của tôi, cũng tặng anh luôn.
Trương
Phóng không cần suy nghĩ gì tiếp luôn chén đó
nhưng Triệu Phi Yến đã đưa tay ra ngăn lại, lấy
cái vẻ giận dỗi của phái đẹp nói với nhà vua.
- Không được! Em mời Trương đại nhân cơ.
Làm sao lại đem nhường cho Trương công tử nhỉ?
Vẻ giận dỗi của nàng thật đáng yêu khiến
ai cũng muốn được nàng giận dỗi như thế. Vì vậy,
Lưu Ngao cười hì hì, lấy chén rượu kia lại.
- Ðể em cầm chén cho, còn ngài thì uống.
- Ðược! Lưu Ngao há miệng ra, đăm đăm
nhìn cô gái.
Triệu Phi Yến cầm chén rượu
đưa lên kề tận môi ngài, lại rụt tay bỏ chén
xuống.
- Không được, tự ngài uống lấy!
Em không thích đôi mắt của ngài đâu.
Triệu Phi Yến bĩu môi, chuyển sang
Trương Phóng :
- Trương công tử mắt đại
nhân của ngài! Khá... bẩn.
- Bẩn! Sao
lại bảo là bẩn?
Lưu Ngao không làm chủ
được mình túm lấy tay cô gái :
- Nói ta
nghe? Sao lại bảo ta là bẩn?
Triệu Phi
Yến rút được tay ra, rồi lại vỗ liên hồi vào
lưng bàn tay của khách:
- Bàn tay này
của ngài cũng bẩn.
- A! Bẩn là thế đấy!
Phi Yến, bản tính của ta là do tự nhiên sinh ra,
xem chừng không thể có phép gì thay đổi được.
Lưu Ngao lại đưa tay ra chộp bắt Phi Yến
lần nữa.
Trương Phóng ngồi bên cạnh đã
lấy làm sốt ruột lắm, liền kín đáo dùng mắt để
ngăn chặn Phi Yến khỏi phóng túng bừa bãi, hẳn
rằng hành động hôm nay của Triệu Phi Yến là đã
quá trớn rồi. Ðối với hoàng đế thì không thể cứ
tùy tiện đưa tay ra mà đánh! Thế nhưng Phi Yến
lại biết rất rõ và cố tình phạm lỗi, nàng lại
đánh vào tay nhà vua, đã vậy, lại còn đánh mạnh
hơn lúc nãy.
- Phi Yến! - Trương Phóng
sốt ruột kêu lên.
Nhưng tiếng kêu của
hắn bị tiếng cười của Lưu Ngao át mất, Triệu Phi
Yến hoàn toàn không nghe gì hết, hơn nữa, trong
tiếng cười như phá, Lưu Ngao đã tóm được cả hai
tay của Phi Yến rồi, lúc này thì nàng không còn
vùng vẫy để rút tay ra mà đôi cặp mắt lại nhìn
vào nhau.
- Ðôi con mắt của cô em cũng
rất bẩn nữa kia.
- Ðôi mắt của em đẹp
chứ, không bẩn đâu?
Phi Yến ngang nhiên
nói :
- Em làm sao mà so sánh với ngài
được.
Nói vậy rồi đột nhiên ngã xuống
cạnh Lưu Ngao, rên lên:
- Em bị ngài bôi
lên rồi, cho nên cũng bẩn nốt.
Tiếng
cười của Lưu Ngao lại càng vang lên!
-
Không nên để Trương công tử nghe thấy - Nàng khe
khẽ nói.
Giọng của nàng, hơi thở của
nàng êm ru như mật rót vào tai, thấy khoan khoái
bội phần. Vì thế, ngài nghiêng nghiêng đầu rồi
phục xuống cạnh nàng.
- Bây giờ thì nàng
có thể chuốc cho ta một chén.
Nàng mỉm
miệng cười gật đầu, lấy bình rượu, trước hết
nhấp một ngụm, rồi đưa chén đến tận môi ngài.
Ngài dùng cả hai tay ôm lấy bàn tay cầm chén của
nàng . Bây giờ ngài mới nhận ra là những ngón
tay của nàng lung linh mà dài. Nhìn qua thì khí
gầy, nhưng khi tiếp xúc thì lại rất mềm mại, vì
thế ngài dùng bàn tay mình nhẹ nhàng ve vuốt mãi
lên mu bàn tay nàng, ngài chậm rãi, từng hớp
từng hớp một uống cạn chén rượu.
Tiếng
đàn cùng tấu vang lên như trợ hứng cho họ.
Rượu uống đã cạn rồi, Lưu Ngao vẫn nắm
chặt bàn tay nàng không chịu buông ra! Ngài đắc
ý quay đầu lại nhìn Trương Phóng . Ngài muốn báo
cho hắn biết, tự ngài hoàn toàn không phải là
chỉ dựa vào địa vị mà chiếm được trái tim say
đắm của một người con gái. Nhưng, Trương Phóng
đã biến mất tăm dạng rồi. Ngài gọi một tiếng,
Triệu Phi Yến cũng gọi một tiếng, sau tiếp đó
lại hỏi bọn thị nữ:
- Trương công tử
đâu?
- Vào trong thay áo rồi ạ.
- Mặc hắn! - Lưu Ngao bảo cô gái ngồi
bên cạnh mình:
- Có thể là Trương công
tử giận rồi đấy - Triệu Phi Yến thì thầm nói :
- Anh chàng thấy chúng ta như thế bên
cạnh không còn ai nữa, nhất định là rất khó
chịu.
- Cứ để mặc hắn! - Lưu Ngao nhắc
lại một lần nữa.
- Không được, em chẳng
muốn như thế này đâu - Triệu Phi Yến cúi đầu như
nói với mình rồi tiếp:
- Tất cả đều tại
ngài cả. Ngài đã gây rắc rối cho em rồi.
- Ta quấy rầy nàng bao giờ?
Triệu Phi Yến lại đưa bàn tay lên, khí
thế thì rất mạnh, nhưng khi buông xuống thì lại
rất chậm, bên má Lưu Ngao lại được ve vuốt êm
ái, ngài khúc khích cười, lại chụp lấy bàn tay
nàng, nhẹ nhàng nói:
- Phi Yến, nàng
biết hôm nay là ai muốn đến thăm nàng rồi chứ?
- Em không biết. Nàng vờ giận dữ nói :
- Ngài còn hư hơn cả anh ta nữa kia.
- Nhưng chính như thế mới chứng tỏ tôi
yêu nàng hơn anh chàng ấy nhiều chứ!
Lưu
Ngao nói nhanh :
- Báo cho nàng biết, ta
muốn gặp nàng đã từ rất lâu rồi, chính là ta nhờ
Trương công tử lo liệu cho nàng, đem nàng ra
khỏi phủ đệ của công chúa Dương A đấy chứ.
Nàng nhếch mép như để tỏ ý không thể tin
được. Nhưng nàng lại có vẻ rất vui.
-
Xưa nay ta không lừa dối ai cả!
- Không
lừa dối ai, thì có điều gì tốt đâu cơ chứ. Nàng
nũng nịu :
- Em sẵn sàng để bị ngài lừa
dối lắm nhé! Nàng xúc động một tay xoa lên vai
chàng :
- Trương đại nhân, ngài đem em
ra khỏi phủ đệ của công chúa Dương A, vậy ngài
muốn gì?
- Ta muốn .
Chàng xoa
xoa tay vào má nàng, nhưng Triệu Phi Yến lại hất
mạnh tay ra. Vì thế, Lưu Ngao kêu lên :
- Ai dà. Nàng hạ tay quá mạnh làm ta đau
lắm đấy nhé.
- Ngài tưởng là em không
muốn ngài đau hả? Em muốn ngài đau cơ, nên mới
đánh cho như thế đấy chứ!
- Phi Yến! Hà
tất nàng phải làm như thế?
- Nếu thế thì
cứ ngồi cho ngay ngắn nghiêm chỉnh vào, không
được động đậy bàn tay đâu đấy .
Nàng nói
nhích ra một chút, làm vẻ sửa áo quần ngồi ngay
ngắn.
- Phi Yến, nàng cũng đã đón Trương
công tử như vậy ư?
- Không! Ông ta không
bẩn như ngài.
Nói xong, nàng đưa tay ra
xô vào vai chàng.
- Bây giờ, chính là
nàng động thủ trước đấy nhé.
- Em có
thể, nhưng ngài thì không được .
Phi Yến
dùng cái tính ngang tàng của phụ nữ để áp chế
chàng. Vì thế, Lưu Ngao chỉ còn cách nháy nháy
mắt cam chịu như tự nói với mình: "Không ngờ, ta
lại bị làm nhục ở đây như thế này".
-
Nếu ngài không muốn bị nhục thì xin mời .
Nàng vung tay một cái, dướn lông mày làm
một động tác đuổi khách ra.
- Ôi, chao
ôi! Lại vô tình vô nghĩa đến thế sao?
Lưu Ngao buồn rầu vì nét phong tình của
nàng đã biến mất, ngài rên lên vẻ cầu xin.
- Chúng ta vừa mới biết nhau! Em làm sao
mà hiểu được tình nghĩa của ngài đối với em kia
chứ?
- Nàng có muốn ta thề không?
- Không ạ! - Nàng đột nhiên di chuyển
người, dựa gần chàng, đưa tay ra, tựa hồ như
muốn bịt miệng chàng lại - Em không cần ngài thề
thốt đâu, ngày tháng còn dài, em sẽ biết ai tốt
ai xấu đối với em.
Ðúng lúc nàng đang
nói đó, Trương Phóng từ trong nhà đi ra. Cùng đi
còn có Hợp Ðức cô em gái của Phi Yến, Lưu Ngao
đưa mắt nhìn, không để ý cô bé còn vắt mũi chưa
sạch ấy, nhưng ngài lại tỏ vẻ tươi cười đắc ý
đối với Trương Phóng.
Triệu Phi Yến
không nhìn đến ánh mắt trao đổi với nhau của hai
người, chậm rãi rót một chén rượu, nói với Lưu
Ngao giọng nhỏ nhẹ.
- Ngài dùng chén
rượu này đã rồi em sẽ múa. Bấy giờ, Lưu Ngao có
một cảm nhận sai lầm, tưởng là Triệu Phi Yến
trong sự đối đãi bình đẳng, giữa Trương Phóng và
mình, nàng chọn mình trước. Ðó là thắng lợi, đó
là điều đáng kiêu hãnh.
Thế là, Triệu
Phi Yến bắt đầu vũ, nàng nhẹ nhàng múa một vũ
khúc xoay trong của vùng Hàm Ðan, thật là thanh
thoát phiêu diêu, trong khi nàng múa, lượn, dải
áo tung bay, váy dài xòe rộng, khi vũ khúc vào
nhịp tay hạ xuống chuyển bước nhanh, quay về,
nàng tình tứ đưa mắt nhìn vị hoàng đế. Ðó là vẻ
yêu kiều mà bất kỳ cô gái trong cung đình không
bao giờ có được. Trong ấn tượng của Lưu Ngao,
nàng giống hệt một đóa hoa, một đóa hoa kỳ lạ mà
ngài có thể tưởng tượng ra chứ không thể gọi là
thành tên.
Khi hồi múa sắp đến phần kết,
ngài tự rót rượu cho mình uống một hơi cạn chén.
Thế rồi do một ý niệm vụt bay bổng nảy
sinh ra, ngài đưa tay vẫy gọi Trương Phóng:
- Ðêm nay, ta có thể lưu lại ở đây được
chăng?
Trương Phóng lắc lắc đầu, cũng
nhỏ giọng nói:
- Có thể không ổn đâu?
Nàng chắc gì đã chịu, mà nàng có bằng lòng đi
nữa, bệ hạ không trở về trong cung thì cũng
chẳng hay lắm đâu. Ngày mai, sẽ chuốc lấy phiền
muộn thôi.
- Mặc xác cái sự phiền muộn
của ngày mai? Anh không có cách gì làm cho ta
thành công đêm nay cả?
- Sứ mệnh bệ hạ
giao cho không dễ thực hiện được đâu ạ. Triệu
Phi Yến hơn hẳn người thường, tuy xuất thân
nghèo hèn nhưng cô ta giữ mình, rất nghiêm, ép
buộc cô ta đương nhiên là có thể, nhưng như thế
thì có được điều gì tốt đẹp đâu kia ạ.
-
Ồ... ồ... Lưu Ngao thấy cũng phải, lắc đầu rồi
lại đưa tay ra ngăn không cho Trương Phóng nói
nữa. Lúc này, ngài đang muốn xem điệu múa của
Phi Yến.
Nàng đang múa đến một tiết mới
của điệu vũ khúc Hàm Ðan, nhanh vun vút tròn
xoay nhưng thân thể nàng vẫn giữ được cái thế
vững vàng điềm tĩnh. Cuối cùng, nàng chuyển mình
đến trước án, cầm chén rượu lên, ngừng lại, ngập
ngừng giây lát, nàng nhè nhẹ thở, nâng chén đưa
rượu mời Lưu Ngao.
Tất cả đều đạt đến
tuyệt mỹ.
Nhưng giây phút đẹp đẽ qua đi
quá nhanh, mội thị rón rén bước vào mời hoàng đế
hồi giá, Trương Phóng cũng thấy đúng lúc phải
dừng lại. Nhà vua còn bịn rịn nhưng không còn
biết làm gì hơn liền đứng lên:
- Phi
Yến, ta sẽ lại thăm nàng.
- Tùy ngài .
Nàng liếc nhìn vị hoàng đế tâm thần đang
hoảng hốt ấy, quả thực nhà vua chẳng muốn ra về
chút nào.
- Ta sẽ không bao giờ quên đêm
nay . Lưu Ngao trân trọng nói :
- Phi
Yến, rồi ta sẽ trở lại.
Nàng nở một nụ
cười mơ hồ, hạ giọng nói:
- Xin vâng.
Chào đại nhân.
Sau khi ra khỏi Quan Bình
Viên, hoàng đế nhà Ðại Hán ngồi trên xe trịnh
trọng nói vị sủng thần của mình:
-
Trương khanh, để ta nói trước cho nhà ngươi
biết, người con gái ấy, ta rất cần đấy.
- Tất nhiên là thần biết bệ hạ cần -
Trương Phóng nháy nháy mắt cười :
- Tình
hình hôm nay thần đã biết cả rồi.
- Còn
điều này, nhà ngươi bất tất phải tuyên bố cho cô
ta biết về cá nhân ta nhé.
- Cho đến lúc
này thần vẫn chưa tiết lộ điều gì, nhưng thần
ngầm cho nàng biết sơ sơ, bệ hạ là nhân vật tầm
cỡ trong triều đình.
Tâu bệ hạ, trong
mắt của họ, thì tiểu thần Phú Bình Hầu là một
đại nhân. Ý ngầm của tiểu thần thì chỉ để cho
mỗi Triệu Phi Yến biết bệ hạ là quý nhân thôi ạ.
- Ừ .
Nhà vua dần dần nghe ra,
xe ngựa đi trên đường lớn gập ghềnh vị hoàng đế
ngồi trên xe lắc lư từ bên này sang bên khác
phải bíu chặt lấy thành xe, thốt nhiên, ngài vỗ
hai tay vào nhau, cao giọng nói :
-
Trương Phóng, ta muốn đưa nàng vào cung!
Trương Phóng đổi sợ thành vui, nhưng lại
làm ra vẻ buồn rầu, giọng trầm trầm nói:
- Tâu bệ hạ, tiểu thần nghĩ rằng hãy cứ
xem gió bỏ buồm đã.
- Tự ta sẽ có cách.
Nhà vua đã nói tự ngài có cách rồi.
Trương Phóng chỉ còn biết cười hì hì, không thể
nói thêm được lời nào nữa. Nhưng hắn biết nhà
vua đã ngầm tính toán đâu vào đấy rồi. Hắn nghĩ
bụng: "Nếu Triệu Phi Yến vào cung. Xem ra thì cô
ta cũng có thể được sủng ái đấy, mình rồi cũng
nhờ thế mà được phú quý lâu dài, đó là suy nghĩ
về mặt thuận. Nhưng lại nghĩ về một phương diện
khác: quan hệ trong cung đình vô cùng phức tạp.
Triệu Phi Yến xuất thân hèn mọn, sau khi vào
cung, liệu có thể giành được sự sủng ái lâu dài
của nhà vua không?
Lại nữa, người ta có
thể tẩy chay cái cô gái hàn vi này hay không,
điều đó khó ai có thể đoán chắc. Nếu như Triệu
Phi Yến có xảy ra chuyện gì thì nhất định là bất
lợi lớn cho mình rồi! Càng nghĩ hắn càng không
tìm ra lối thoát ".
Trước giờ ngọ
ngày thứ hai, Trương Phóng lại đến Quan Bình
Viên.
Triệu Phi Yến vẫn chưa dậy, cô em
gái Hợp Ðức tiếp hắn trong phòng, cả hai cùng
ngồi, nét mặt cô ta khá nặng nề như có chuyện gì
vừa xảy ra.
- Hợp Ðức, cô hãy còn ngái
ngủ? - Trương Phóng buột miệng hỏi.
- Em
dậy đã từ sáng kia - Hợp Ðức lạnh lùng trả lời.
- Thế thì có chuyện gì vậy? Hay là bị bà
chị mắng?
- Chị ấy xưa nay có bao giờ
trách mắng gì em đâu - Vẻ mặt của Hợp Ðức vẫn
lạnh lùng :
- Em cũng chẳng có chuyện gì
cả. Một đứa con gái nghèo hèn, làm gì có chuyện
tâm sự nọ kia!
- Ồ! Hợp Ðức, xem ra, cô
có vẻ khó chịu với tôi hả?
- Ðâu dám ạ -
Từ vẻ lạnh nhạt, Hợp Ðức đã trở nên tươi cười,
cô ta thong thả đi vào trong phòng, lát sau,
quay trở ra nói:
- Chị em mời công tử
vào.
Triệu Phi Yến vừa mới từ phòng thay
áo bước ra, mái tóc dài buông xõa, thấy Trương
Phóng, vẻ như cười như không, chào khe khẽ
"Trương công tử", rồi đi đến chỗ đài gương soi
mặt, tỉ mỉ kẻ lông mày.
- Phi Yến -
Trương Phóng trông thấy vẻ lãnh đạm của nàng đối
với mình, từ từ bước lên, hai tay đặt lên vai
nàng hỏi :
- Cô đối với tôi, có điều gì
không bằng lòng vậy?
Nàng ngẩng đầu lên,
nhìn Trương Phóng trong gương, buồn bã lắc đầu,
nước mắt rưng rưng:
- Phi Yến . Trương
Phóng kinh hoàng hỏi:
- Có chuyện gì
vậy?
- Em thương cho thân phận của mình
quá - Nàng thỏ thẻ nói :
- Em cứ tưởng
là, em sẽ trở thành người thân thiết của Phú
Bình Hầu kia đấy...
- Phi Yến, tôi đã
nói cho nàng biết chân tướng của con người kia
rồi đấy thôi thậm chí...
- Ngài không có
gì sai, đây là tự em mơ mộng hão huyền.
Nàng hất mái tóc dài :
- Trước
ngày hôm qua, em còn cho rằng ngài chỉ cần em
làm đẹp lòng nhà vua, quang cảnh ngày hôm qua...
hừ... trong khi em đang múa, ngài và ông ta nói
những lời... Nàng tức tưởi khóc, nhưng rồi nàng
vội kìm chế, mỉm cười trong tiếng thở dài .
Trương công tử, cũng có thể là ngài có nỗi đau
khổ riêng của mình.
- Phi Yến - Trương
Phóng nghĩ đến những lời nói giữa mình và nhà
vua có thể do Hợp Ðức nghe được mà đến tai nàng,
hắn vội nói :
- Người đó chính là hoàng
đế đấy.
- Em biết chứ. Ngài đem em dâng
cho nhà vua, đợi đến khi ông ta chán chê rồi,
thì lại hiến cho kẻ khác, đúng thế không? Em sẽ
là một cái lưỡi câu cho ngài câu cá đến khi ngài
đạt được yêu cầu thăng quan tiến chức rồi, thì
ngài lại để em chết già trong cái Quan Bình Viên
này chứ gì?
- Phi Yến, nàng không thể
nói về ta như thế được! Ta lại phải nói cho nàng
biết, Hoàng Thượng muốn đem nàng vào cung đấy!
Ðêm qua, chính miệng ngài nói ra mà.
-
Vào cung?
Nàng cảm thấy ngoài ý muốn
không ngờ tới, rồi nàng lắc đầu :
-
Người con gái xuất thân như em, vào cung chắc gì
đã hạnh phúc?
- Phi Yến, xuất thân của
người con gái, có khi cũng không can hệ một chút
gì hết.
Nàng thở dài, cầm lược lên chải
mái tóc dài óng mượt, sau một lúc khá lâu mới
nói, giọng trầm trầm:
- Trương công tử,
ngài hoàn toàn không hiểu gì tâm sự của em cả.
- Ta biết, nhưng, ông ta là hoàng đế.
- Nếu ngài không đem ông ta đến gặp em,
ông hoàng đế ấy, với em thì có quan hệ gì ?
Nàng cay đắng nói tiếp :
-
Trương công tử lần đầu tiên, khi chúng ta gặp
nhau ở phủ Dương A, ngài đã từng nói với em
những gì?
Tự nhiên Trương Phóng nhớ lại,
hồi đó, hắn muốn nàng vào phủ, là để làm thiếp
cho Phú Bình Hầu. Hồi đó, hai người đã chỉ non
thề bể. Hồi đó, Trương Phóng cũng đã tính chắc
chắn như thế. Nhưng sau khi hoàng đế nhà Ðại Hán
nhảy vào, lập tức hắn thay lòng đổi dạ ngay, hắn
vừa múon làm quan to, vừa muốn có sự nghiệp, tất
hắn cần làm đẹp lòng nhà vua. Hoàng đế có thể
cho hắn vinh hoa phú quý, hoàng đế cũng có thể
làm cho hắn thân bại danh liệt. Hắn, xưa nay, có
bao giờ hiểu được ý nghĩa của chữ yêu, trong
lòng hắn, chuyện mất hay được của một người con
gái thì quan trọng gì! Thậm chí hắn cho rằng đem
cô gái mình yêu thích đến tiếp cận với nhà vua
là cho cô ta một cơ hội bước tới chốn cao sang,
cô ta phải cảm kích mà không oán hận gì mới đúng
chứ. Do khoảng cách trong suy nghĩ khác xa nhau
như thế, Trương Phóng, tất nhiên không thể không
hiểu được sự oán giận của Phi Yến.
- Có
thể là do hi vọng của em quá viển vông đấy thôi.
Triệu Phi Yến trong lúc thương cảm lẩm
bẩm nói.
- Em không thể hiểu được ý muốn
tiến thủ của ngài, em cho rằng, đời người đã
bước đến cái bậc phong Hầu, là tột cùng danh
vọng rồi.
- Phi Yến .
Trương
Phóng nói một cách khó nhọc :
- Trong
triều nhà Ðại Hán, tước vị đâu có chắc chắn gì.
Nếu không được sự sủng tín của nhà vua, sự bao
che của bọn quyền thần, thì tước vị chưa biết
mất lúc nào như chơi.
Phi Yến đưa mắt
nhìn hắn không tỏ ý gì.
- Trong thời Vũ
Ðế, có một hồi, khi tế lễ tôn miếu, hiến vàng
không đúng phép, hàng trăm vị mất tước hầu, thậm
chí có người hiến bò dê gầy cũng bị mất tước .
Trương Phóng thâm trầm nói :
-
Phú Bình Hầu, phong đến ta là đời thứ tư, thời
tằng tổ của ta, phong Hầu, hương ấp có một vạn
ba nghìn sáu trăm bốn mươi hộ, thu nhập hàng năm
hơn ngàn vạn, thời tổ phụ ta, giảm đi một nửa.
Ðến thời của ta, chỉ còn hơn một nghìn trăm hộ,
trước đây mấy năm, hoàng thượng tăng thêm cho
năm trăm hộ. Tình hình như thế, ta tưởng nàng
phải biết rõ. Phong Hầu tuy là chỗ cực thân.
Nhưng hôm nay không biết có ngày mai! Nếu không
thể tự bảo vệ mình và khuếch trương ra, như vậy,
có khi đến chỗ trắng tay.
|