| VĂN
HỌC & NGHỆ THUẬT

Vì
lợi ích truyền đạt các kiến thức, các giá trị văn
học. Chúng tôi chân thành cảm ta những nguồn trích
dẫn. Chúng tôi rất tiếc không liên lạc để xin phép
đăng lại được. Xin lượng thứ. HNPĐ)

Vĩnh
biệt trụ cột Nhân văn giai phẩm
Nhiều
nhà văn có tiếng đã tiễn đưa ông Nguyễn Hữu
Đang về nơi an nghỉ cuối cùng tại Việt Nam
vào ngày mùng 10 vừa qua. Ông qua đời ngày
mồng 8 tháng Hai năm 2007, hưởng thọ 94 tuổi.
Ông
Nguyễn Hữu Đang được coi là một cột trụ của
phong trào Nhân Văn Giai Phẩm hồi cuối thập
niên 1950.Ông
cũng từng giữ các chức vụ thứ trưởng Bộ Thanh
Niên, thứ trưởng Bộ Tuyên Truyền thuộc nội các đầu
tiên của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa
Thập
niên 1960, ông Nguyễn Hữu Đang đã bị giam cầm
nhiều năm tại Hà Giang vì chống lại chế độ
"cực quyền toàn trị " của đảng Cộng
Sản Việt Nam. Ông còn bị buộc tội 'làm gián
điệp'.
Nhà
phê bình văn học Đặng Tiến hiện đang sống
tại Pháp nói ông Nguyễn Hữu Đang có nhiều
thành tích về văn hoá, nhưng người ta lại
biết tới vai trò của ông trong thời kỳ Nhân
văn giai phẩm nhiều hơn.
Được
biết, ông Nguyễn Hữu Đang hoạt động cách mạng
từ thập niên 1940, tham gia tích cực phong trào
truyền bá quốc ngữ, sau đó phụ trách mảng
thanh niên trong phong trào Việt Minh.
Ông
Đang chính là người đã xây dựng khán đài
tại Quảng trường Ba Đình để Chủ tịch Hồ
Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc Lập, theo bản vẽ
của hoạ sỹ Lê Văn Đệ.
Về
sau này, ông bị cho là người lãnh đạo phong
trào Nhân văn Giai phẩm.
Theo
ông Đặng Tiến, ông Nguyễn Hữu Đang gia nhập
Đảng Cộng Sản từ năm 1947, nhưng tới năm 1951
thì ông hầu như không còn liên hệ gì với Đảng.
Ông
Đặng Tiến cho biết, ông còn giữ một bài viết
của ông Nguyễn Hữu Đang đăng trên báo Nhân Văn
số bốn, với tiêu đề "Cần phải chính
quy hơn nữa".
Trong
bài viết này, ông Nguyễn Hữu Đang đòi Việt
Nam phải có một chế độ pháp lý rõ ràng,
một bản hiến pháp mới và xây dựng nền dân
chủ pháp trị.
Trong
bài có đoạn: "Do pháp trị thiếu sót
mà cải cách ruộng đất đã hỏng to đến thế.
Do pháp trị thiếu sót mà quân đội chưa có
một chế độ binh dịch hợp lý, công an hỏi
giấy giá thú đôi vợ chồng ngồi ngắm cảnh
trăng bên Bờ Hồ, hộ khẩu rình bên cửa sổ
khiến người ta mất ăn mất ngủ. Cán bộ thuế
tự tiện vào khám nhà. Ở khu phố có chuyện
đuổi nhà lung tung..."
Ông
Nguyễn Hữu Đang được phóng thích theo nội
dung Hiệp Định Paris, sau 15 năm bị tù.
Khi
ông Đang qua đời, báo chí trong nước hầu như
không đăng bài nhắc tới ông.
Tuy
nhiên mới đây, chủ tịch nước Việt Nam đã ký
quyết định trao Giải thưởng Nhà nước cho bốn
nhà thơ thuộc nhóm Nhân Văn Giai Phẩm là các ông
Lê Ðạt, Hoàng Cầm, Trần Dần và Phùng Quán. Trong
số này chỉ có hai ông Lê Ðạt và Hoàng Cầm là
còn sống. ( BBC)
Nguyễn
Hữu Đang và Nhân văn Giai phẩm
Học
giả Nguyễn Hữu Đang qua đời hôm 8-2-2007
Đám tang học giả Nguyễn Hữu Đang, qua đời vào tuổi
94, tại Hà Nội ngày 8-2-2007 hốt nhiên nhắc đến
một nhân vật tưởng đã chìm vào quên lãng, mặc dù
đã tham dự vào nhiều biến cố lịch sử trọng đại.
Các cơ quan truyền thông trong nước không mấy đề
cập đến sự kiện, trong khi ngoài nước, báo chí,
nhất là trên mạng, đã đưa nhiều thông tin.
Chủ yếu họ nhắc lại vai trò của Nguyễn Hữu Đang
trong thời kỳ chống Pháp, bị bắt từ 1930, tham gia
Mặt Trận Dân chủ Đông Dương (1937-1939), hội truyền
bá Quốc ngữ (1938-1945), phong trào Văn Hóa Cứu
Quốc (1943-1946), Ủy Ban Giải phóng Dân Tộc tại
Tân Trào 1945…
Ông là người tổ chức ngày lễ tuyên ngôn độc lập
2-9-1945, xây dựng khán đài để Hồ Chí Minh đọc tuyên
ngôn tại vườn hoa Ba Đình Hà Nội.
Vai trò chỉ đạo báo Nhân Văn
Báo giới ngoài nước đều nhất loạt ghi nhận vai
trò chủ yếu của Nguyễn Hữu Đang trong phong trào
Nhân văn Giai phẩm (1956-1958).
Mạng lưới Diễn Đàn gọi ông là lãnh đạo, Talawas
cho là chủ chốt, mạng Nhịp Cầu Thế Giới dùng từ
thủ lĩnh. Tài liệu thời chửi bới Nhân văn Giai phẩm
tại Hà Nội, cũng nói vậy. Báo Nhân Dân, dưới ngòi
bút Như Phong khẳng định Nguyễn Hữu Đang trực tiếp
chỉ đạo từ đầu đến cuối công cuộc phá hoại bằng
báo chí ấy (12-5-1958).
Hồng Vân, bút danh của Hoàng trung Thông, còn chi
tiết và chì chiết hơn: "Ngay từ số đầu, tờ
Nhân Văn đã lộ rõ là một tờ báo chính trị. Bề ngoài
do Phan Khôi và Trần Duy chủ trương, bề trong chính
một tay Nguyễn Hữu Đang lo liệu, từ tiền bạc đến
bài vở."
"Phần lớn những bài quan trọng đều do hắn
trông coi và sửa chữa, hoặc đội tên người khác để
viết." (Báo Văn Nghệ, số 12 tháng 5-1958)
Mạnh Phú Tư cũng viết đại khái như vậy: "Người
ta không thấy tên tuổi Nguyễn Hữu Đang trên những
số đầu báo Nhân Văn, nhưng chính hắn là linh hồn
của tờ báo. Hắn tìm tiền, tìm giấy và biết bài nhưng
lại ký tên người khác…" (Báo Độc Lập, 24-4-1958).
Nguyễn Hữu Đang là đầu não của tạp chí Nhân Văn.
Số 1 ra ngày 20-9-1956, được Tố Hữu cho là lá cờ
phản cách mạng, đánh thẳng vào Đảng và nhà nước,
chống lại nền chuyên chính dân chủ nhân dân (…)
"Trong khi cuộc bạo động phản cách mạng đã
nổ ra ở Hung ga ri, càng như đổ dầu vào lửa (…)
Còn Nguyễn Hữu Đang, hắn vẫn tiếp tục làm vai trò
của kẻ tổ chức phá hoại…" (Báo cáo 4-9-1958,
sau khi báo đã bị đóng cửa sau 5 số).
Tội phá hoại chính trị
Do đó, Nguyễn Hữu Đang bị quy vào tội "phá
hoại chính trị", một tội trạng hết sức trầm
trọng dưới chế độ Cộng Sản. Ông bị bắt năm 1958
và năm 1960 lãnh 15 năm tù, là cái án nặng nhất
so với các bạn cùng liên lụy đến "vụ án Nhân
văn Giai phẩm".
Bị biệt giam ở Hà Giang, được phóng thích 1973
theo Hiệp Định Paris, Nguyễn Hữu Đang là người Việt
Nam duy nhất không nghe tiếng máy bay, không biết
có chiến tranh Việt-Mỹ.
Nhưng người đọc ngày nay vẫn tò mò: sự kiện diễn
biến ra sao? Sao chỉ vì dăm ba bài báo, mà tội trạng
và bản án nặng thế ?
Theo lời "tự thú" của Trần Dần, một trong
vài ba nhà văn đầu tiên trong quân đội đã phát động
phong trào đối kháng từ đầu 1955 : "Đến lớp
học 18 ngày, Nguyễn Hữu Đang từ lâu nằm phục xuống,
sau nhờ cơ hội này đứng dậy phất cờ, nếu không có
Đang sẽ không có tham luận với những đề nghị : gặp
Trung Ương, ra báo, v.v…. và cũng không có tờ Nhân
Văn" (báo Văn Nghệ số 12 , tháng 5-1958).
"Tự thú" là những lời bị cưỡng bách,
nhưng chúng ta thử lần theo đó để tìm lại chuỗi
sự kiện.
Lớp học 18 ngày
Lớp học 18 ngày, từ 1 đến 18 tháng 8-1956 là một
đợt học tập do Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ thuật
triệu tập tại Hà Nội, gồm hơn 300 cán bộ tham dự
trong giới văn nghệ và khoa học xã hội.
Mục đích chính thức là để nâng cao trình độ lý
luận, thực tế là để uốn nắn, rèn cặp giới văn nghệ,
nhưng kết quả sẽ hoàn toàn ngược lại.
Lớp học 18 ngày xảy ra trong một hoàn cảnh chính
trị, xã hội, tâm lý hết sức đặc biệt.
Về nội tình Việt Nam, dự án Tổng tuyển cử sau hai
năm Hiệp định Genève đã không được thực hiện, viễn
ảnh thống nhất đất nước sụp đổ. Việc này, lúc ấy
và ngày nay, ít ai nói lên, nhưng trong ý thức hay
tiềm thức người làm chính trị, người quan tâm đến
đất nước, nhất định là có hoang mang.
Đồng thời là cuộc thất bại đẫm máu của Cải Cách
Ruộng Đất gây công phẫn, chia rẽ sau cuộc cải tạo
thương nghiệp và tư sản làm kinh tế kiệt quệ. Xã
hội không biết cơ man nào tệ đoan vì không có công
pháp mà chỉ có công an pháp.
Lẻ tẻ, đã có những phong trào nhân dân nổi dậy
như ở Quỳnh Lưu, Nam Định và vài nơi miền núi. Trường
Chinh trong báo cáo ngày 13-3-1958 trước Mặt trận
Tổ quốc đã nêu lên bối cảnh này.
Cùng thời điểm này, giới trí thức biết đại khái
tin tức về Đại Hội lần 20 của đảng Cộng Sản Liên
Xô.
Đầu năm 1956, trong đó Khơ Rút Sốp công khai thừa
nhận sai lầm của Đảng. Người dân Việt Nam tự hỏi
: thế Đảng Ta có sai lầm không? Cải Cách Ruộng Đất
thì sao? Báo cáo Khơ Rút Sốp lại yêu cầu Đảng, Nhà
nước, Công Đoàn, … phải tôn trọng luật pháp Xô Viết.
Vậy Việt Nam thì sao?
Ngoài ra, còn có tin những phong trào dân chủ nổi
dậy ở Ba lan, Hung ga ri, (và sẽ bùng nổ vào tháng
10 sau đó).
Họa vô đơn chí : từ tháng 5-1956, Trung Quốc tung
ra phong trào "Trăm hoa đua nở, Trăm nhà đua
tiếng" qua diễn văn của Lục định Nhất, được
một tạp chí đại học Hà Nội dịch ra từ tháng 7, và
được báo Nhân Dân loan tin ngày 5 tháng 8, nghĩa
là đúng vào lớp học 18 ngày.
Nhân văn Giai phẩm, khát vọng một thời đại
Văn nghệ sĩ là những tâm hồn bén nhậy. Họ lại là
những người chịu thiệt thòi và o ép trong cuộc sống.
Vậy trong tình hình xã hội căng thẳng, trước thời
cuộc quốc tế thôi thúc, họ phải làm gì? Họ có trách
nhiệm gì? Tình cờ họ được tụ họp đông đảo ở lớp
18 ngày, nên có sự đồng thuận về mặt tư tưởng hay
tâm cảm.
Nguyễn Hữu Đang nhớ lại : "Ở thời đó thì tư
tưởng gọi là đấu tranh phê bình của anh em văn nghệ
cũng lên cao lắm. Thành thử tư tưởng đấu tranh của
tôi gặp tư tưởng đấu tranh của anh em, cho nên cuối
cùng gặp nhau thành phong trào Nhân văn Giai Phẩm
(…)."
"Anh em có một điểm gặp nhau là dù thế nào
đi nữa cũng không thể chấp nhận đựơc cái chế độ
cực quyền, chế độ toàn trị là cái biến dạng của
chuyên chính vô sản." (NHĐ trả lời Thụy Khuê,
đài RFI)
Nguyễn Hữu Đang là người đứng tuổi, có uy tín,
thành tích, óc tổ chức, tư tưởng chính trị, nên
có khả năng tập hợp các khuynh hướng phản kháng.
Trong lớp 18 ngày, đại diện cho tổ 2, ngày 26/8,
ông đã đọc bản tổng kết phê phán nảy lửa , nhắc
lại vụ án Trần Dần, chuyện giải thưởng văn học,
nạn bè phái, chuyên quyền.
Ông nói : "Bất cứ vấn đề gì, tổ chúng tôi
cũng thấy cái nút cuối cùng ở chỗ lãnh đạo."
Thậm chí ông còn đòi hỏi, quyết liệt và cay đắng
: phải làm một cuộc cải cách ruộng đất trong văn
nghệ (trích theo Hồng Vân, bài đã dẫn). Nói khác
đi, ý ông muốn thay đổi hoàn toàn guồng máy lãnh
đạo.
Báo Nhân văn số 1 đã tóm lược bản tham luận :
1. Đường lối lãnh đạo văn nghệ của Trung ương Đảng
hẹp hòi, gò bó do nhận thức không đúng về mối quan
hệ giữa chính trị và văn nghệ,
2. Trung ương Đảng chưa có một chính sách cụ thể
hẳn hoi về văn nghệ,
3.Tổ chức (bộ phận trực tiếp lãnh đạo văn nghệ)
không hợp lý và không trong sạch, nguy hiểm nhất
là có tính chất bè phái.
4.Bản tham luận này trước khi đem đọc đã được bàn
tán và chờ đợi nhiều, khi đem đọc nó được hoan hô
nhiệt liệt (17 lần vỗ tay dài) và sau khi đọc đã
có vang dội rất lớn (tr. 5-6)
Đấu tranh chính trị : dân chủ tự do
Sau đó Nguyễn Hữu Đang viết những bài xã luận,
ký tên thật, bắt đầu từ Nhân Văn số 4, ngày 5-11-1956,
đăng ở trang nhất. Đó là bài "Chính quy hơn
nữa", đòi hỏi một xã hội pháp trị, thi hành
hiến pháp, tạo quyền hành cho ngành tư pháp, cái
mà ngày nay ta gọi là xã hội công dân.
Số 5, ngày 15-12, trong bài "Hiến Pháp Việt
Nam và Hiến Pháp Trung Hoa bảo đảm tự do dân chủ
như thế nào", ông đòi thực thi hiến pháp 1946,
với những quyền : tự do ngôn luận, tự do xuất bản,
tự do tổ chức và hội họp, tự do cư trú đi lại trong
nước và ra ngoài nước.
Ông viện dẫn điều 87 trong hiến Pháp Trung Hoa
1954, thừa nhận các quyền nói trên, thêm quyền tổ
chức tuần hành thị uy.
Ông còn cảnh báo: "chuyên chính với nhân dân
thì cần xét kỹ. Nếu không, hậu quả sẽ tai hại lớn.
Nguyên nhân sâu xa của những biến cố ở Ba Lan và
Hung ga ri là vì thiếu dân chủ, tại sao lại hiểu
ra là thiếu chuyên chính."
Bên cạnh bài này, lại có bài Lê Đạt, ký tên Người
Quan Sát, thông tin và bình luận "bài học về
Ba Lan và Hung ga ri" về những cuộc nổi dậy
vừa mới xảy ra.
Trên số 6, dự tính có bài dữ dội của Nguyễn Hữu
Đang, nhưng báo bị tịch thu ngay tại nhà in. Vì
vậy, tờ báo bị lên án là khiêu khích, kêu gọi biểu
tình lật đổ chế độ.
Đôi bờ định mệnh. Oan khiên và vinh dự
Mục đích bài này là truy niệm bậc hào kiệt Nguyễn
Hữu Đang, bằng cách nhắc lại chính xác và ngắn gọn
vai trò chủ yếu của ông trong việc xuất bản tạp
chí Nhân Văn, mà về sau để lên án, chính quyền đã
đánh đồng chập choạng thành nhóm Nhân Văn Giai phẩm.
Thời gian từ Giai phẩm đến Nhân văn chỉ vỏn vẹn
trong một năm, 1956, và "nhóm" này - nếu
có thật – chỉ kết hợp trong "lớp học 18 ngày"
và không thành một tổ chức nào chính thức. Do đó,
những từ : lãnh đạo, lãnh tụ, thủ lĩnh… vừa là vinh
dự, vừa là oan khiên thái quá cho ông.
Vinh dự phù du ; mà oan khiên đăng đẳng.
Nguyễn Hữu Đang bị tù, biệt giam trong 15 năm,
sau đó bị quản thúc tại quê hương Thái Bình non
20 năm. Và trong tang lễ của ông, đại diện chính
quyền đọc điếu văn còn nhắc tội trạng : "phạm
sai lầm tham gia nhóm Nhân văn Giai phẩm".
Trong lịch sử nhân loại, vô số người tranh đấu
cho tự do, dân chủ đã bị tù đày, lưu đày, thiệt
mạng, biệt tích. Nhưng không có ai sai lầm.
Sai lầm chỉ ưu đãi phía cường quyền và bạo lực.
Viết ngày 20/02/2007
Đặng Tiến
viết cho BBC

|