Ôi sự chết có bao cách gọi?

Chết, mất, tạ thế, từ trần,
Quá cố, rời cõi dương gian, về già.
Mệnh chung, tuẫn tiết băng hà,
Viên tịch, an nghỉ, đi xa qua đời.
Tử, trăm tuổi, hai năm mươi,
Tận số, tận thế, hết đời, quyên sinh.
Từ giã cõi đời, bỏ mình,
Bỏ mạng, nằm xuống hi sinh, thiệt đời.
Hết đường sống, về chầu trời,
Về nơi cực lạc, bỏ đời qui tiên.
Ra mả, xuống dưới cửu tuyền,
Thiệt mạng, về với tổ tiên, xuống mồ.
Đã khuất, yên giấc ngàn thu,
Chầu ông vải, xuống âm ty,
Về nơi chín suối, ra đi tiêu đời.
Tận mạng, hai tay buông xuôi,
Khuất núi, khuất bóng, về nơi vĩnh hằng.
Chấm dứt cuộc đời, thác băng,
Xuống âm phủ, xuống suối vàng, tử thương.
Xuống lỗ, về chầu Diêm vương,
Đã trút hơi thở cuối cùng, tử vong
Tim ngừng đập, ra nghĩa trang,
Thu trần thị tịch, chuyển sang Nam Tào....
Sự chết lắm từ biết bao,
Tiếng Việt phong phú, tự hào lắm thay!(TTC)

Van em

Em cứ mặc, nhưng xin đừng mỏng quá
Để bao người chột dạ bước liêu xiêu
Nước da kia mà để lộ ra nhiều
Sẽ bị nắng với mưa làm cho nám!
Em cứ mặc nhưng xin đừng quá ngắn
Hở phần lưng, ôi đã khó coi sao!
Huống chi đưa cái lõm rốn ra chào
Vô duyên thế làm sao ai coi được!
Mông má có đầy, mắt môi có ướt
Cũng không làm "tha thứ" được gì đâu
Lỡ quen nhau, giao ước buổi sơ đầu
Đừng đòi học kiểu khoe khoang, mốt, chảnh...
Van em cứ hồn nhiên, đừng đỏng đảnh
Quần sa tanh và áo lụa Hà Đông
Giản dị thôi mà duyên dáng vô cùng
Em nên nhớ, còn cho mình ngắm nữa
Em cứ mặc van em đừng...thả cửa
Xin hãy là cô Tấm của ngày xưa
Mộc mạc, đơn sơ, giản dị, quê mùa....(TTC)

Đi chùa Hương
Hôm nay đi chùa Hương
Gặp lại...cảnh nhiễu nhương
Về nhà còn ám ảnh
Không thể yên trong lòng.

Còn vẫn bám từ xa
Mời đi xuống thuyền nhà
Phí chính và...phí phụ
Mới trôi xuôi êm ả.

Rau sắng ơi lạ quá
Mua về ăn...mang họa
Vứt đi thì bực mình
Trò lừa đảo quá tinh

Nọ rùa núi nhỏ xinh
Đây cầy cáo hôi rình
Chim rừng và muông thú
Cần bao nhiêu, có đủ.

Chùa Hương ơi chùa Hương
Ngày vạn khách thập phương
Thi nhau cùng xả...nước
"Hương" trở thành khó thương!

Thêm cái nạn tắc đường
Chuyến đi dài vất vả
Chốn từ bi hỉ xả
Đi đường mới biết đoạn trường!

Không biết rồi mai đây
Chùa Hương có đổi thay?
Còn nếu vẫn như vầy,
Du khách có tới đây?(TTC)

 

 

 

 



 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 





Tương tư "cô hàng xóm"!

Chỗ nàng học cạnh chỗ tôi
Cách nhau chỉ một chút thôi rất gần!
Hình như nàng cũng ngại ngần
Vì tôi không phải "thần dân" như nàng
Tiếng gì nghe rất nhẹ nhàng
Nhưng vẫn...giòn lắm phía nàng phát ra
Bổng, trầm, réo rắt, thiết tha....
Hai hàm răng vẫn cứ va đều đều
(Sinh viên đời sống còn nghèo
Sao nàng "hoang" quá "dùng" nhiều thế ư?)
Ngồi nghe "nhạc" đến bao giờ
Bụng dạ tôi cũng "làm thơ" đây này.
Nếu nàng không dám chia hai
Vô tư "trọn gói" vui tai tôi rồi
Cớ gì cứ phải mím môi
Âm thanh "bí rị" nghe rời rạc ra
Không là "phá" cũng chả "la"
Nỏ "ráp" nâu "rốc" mà là....cha cha cha!
Nàng ngồi ăn (không) học cạnh tôi.(TTC)

Cười đủ kiểu
Cười nụ, cười cợt, cười bò
Cười toe toét, cười lẳng lơ, cười khì.
Cười tủm tỉm, cười mím chi
Cười ngất, cười gượng, cười nghi, cười ngờ
Cười ra nước mắt, cười chê
Cười lạt, cười xạo, cười mê mẩn người.
Cười rộ, cười nịnh, cười tươi
Cười sằng sặc, cười bể bụng, cười ruồi, cười kinh.
Cười ha hả, cười một mình
Cười cầu tài, cười khúc khích, cười tình, cười suông.
Cười duyên, cười mỉa, cười buồn
Cười e lệ, cười nhếch mép, cười thầm, cười khan.
Nhưng mà khoái nhất mỗi thang (tháng)
Báo cười hai số cười sang sảng cười. (TTC)

Cô phớt hồng
Xuân đã đem mong nhớ trở về
Lòng cô gái ở phố kia
Cô hồi tưởng lại ba xuân "chát"
Trên "máy" cùng ai đã nặng thề

Nhưng rồi người khách tình xuân ấy
Đi mãi không về với phố đông
Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi
Thấp thoáng vào ra áo phớt hồng

Xuân này đến nữa đã ba xuân
"Chat" mãi mỏi tay, lửa nguội dần
Đã tưởng ôm lòng chờ đợi mãi
Ai ngờ lại thấy bóng tình quân

Bỏ đường bỏ phố bỏ nhà trong
Cô phớt hồng kia đi lấy chồng
Vắng bóng cô em từ dạo ấy
Để buồn cho những khách đi nhong.(TTC)