

Nhất Linh
Bướm Trắng
Phần Thứ Nhất
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình
đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không
nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy
lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên
chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp
với nỗi vui trong lòng.
Đường phố vắng, trời mờ sáng như trong một ngày
mùa đông. Hai bên toàn những gian nhà tiều tụy của
những người ít tiền phải ra vùng ngoại ô trú ngụ,
mấy rặng bồ kếp dai đã trụi lá còn trơ lại những
chùm quả đen, héo quăn. Nhưng hôm nay Trương nhìn
không thấy cảnh buồn như mọi lần, chàng thấy đời
người ta dầu khốn khó đến đâu cũng có những thú
vị riêng ở trong. Một cụ già ngồi cạnh cột đèn đương
bán mấy quả táo cho cậu bé, Trương tự nhiên thấy
vui thích khi nhìn bà hàng bỏ mấy đồng trinh vào
túi và cậu bé nhăn mặt cắn sâu vào quả táo. Trong
một căn nhà chật hẹp và bẩn thỉu, một thiếu phụ
bế con nhìn ra, nét mặt thiếu thụ trong bóng tối,
Trương đoán là đẹp và có duyên: cạnh gường vì nhà
chật để mấy cái hòm cũ, một đôi gối và một cái chăn
bông bọc vải đỏ lấm tấm hoa. Trương đoán người thiếu
phụ đợi chồng về và không hiểu sao Trương lại đoán
chồng là một người thợ máy. Chàng nghĩ tới chăn
bông mới lấy ra được vài hôm từ khi trời trở rét
vào cái đời thân mật, đầm ấm của một đôi vợ chồng
nghèo, lát nữa khi buổi chiều buồn về.
Trên đường cơn gió thổi bay lên mấy chiếc lá khô
và một ít bụi trắng, khiến Trương cảm thấy nỗi hiu
quạnh của cuộc đời cô độc chàng sống đã mấy năm
nay. Chàng thốt nhớ đến Liên, người yêu của chàng
đã chết vì bệnh lao ba năm trước. Chàng nghĩ đến
những cái thú thần tiên của tình yêu lúc ban đầu,
và nỗi buồn của chàng khi được tin Liên chết.
Những ý nghĩ loăng quăng ấy gợi Trương nhớ đến
một câu về bệnh lao chàng đọc trong báo đã lâu lắm.
Những người mắc bệnh lao hay yêu đời và tự nhiên
có những lúc vui thích quá, vui một cách vô cớ,
hình như cứ được sống là đủ vui rồi.
Trương thấy câu ấy rất đúng với chàng. Từ khi tình
nghi mắc bệnh lao, bỏ trường luật về nghỉ dưỡng
bệnh, chàng không thấy mình buồn lắm, lúc nào chàng
cũng hy vọng mình sẽ khỏi bệnh và chàng lại thấy
mình náo nức muốn sống, yêu đời và vui vẻ.
Trương ngừng lại trước một cửa hàng và nhìn bóng
mình trong một chiếc gương nhờ có ánh sáng đều đều
của một ngày phủ mây nên mắt chàng không có vẻ hốc
hác như mọi lần. Chàng vui mừng, không, chàng không
đến nỗi gầy lắm, có lẽ béo hơn một chút thì tốt,
nhưng béo quá, béo đến nỗi xấu và già đi như Lương
và Mịch thì chàng sẽ khó chịu vô cùng.
Trương nghĩ đến những câu các bạn trong lớp khen
đùa chàng đẹp trai và có duyên. Chàng nghĩ: Đến
khi khỏi bệnh, mình lại vào học nốt. Thì ra mình
không cần kiếm ăn có thể tung hoành được.
Lúc nào chàng cũng chỉ nghĩ "đến khi khỏi
bệnh" làm như khỏi bệnh là một sự tất nhiên
rồi, nhưng lần nào cũng vậy, một ý nghĩ khác ngầm
đến mà chàng muốn gạt đi ngay.
Thế ngộ mình không khỏi bệnh?
Chàng thấy nhói ở quả tim và ngửng nhìn lên. Ở
phía xa có tiếng trống và tiếng kèn thổi một cách
vội vàng. Những chấm xanh vàng của đối trướng hiện
ra ở đầu phố lẫn với những chấm trắng của các người
đi đưa đám.
Có lẽ đám ma cậu anh Hợp đã trở về.
Chàng bước nhanh về phía đám ma. Đi một quãng,
Trương lắc đầu như xua đuổi một ý nghĩ khó chịu
lởn vởn trong óc. Chàng tắc lưỡi, nói một mình:
Hôm nào phải hỏi lại đốc tờ, hỏi thẳng xem họ nói
mình sống hay chết, cho ngã ngũ hẳn ra... Nhưng
anh nào chịu nói thật, mà mình biết thế quái nào
được là họ nói thật hay không.
Chàng chưa biết rồi sẽ xử trí cách nào và ý ấy
làm vẫn đục cả nỗi vui thanh thản của chàng.
Lúc Trương đến đầu phố thì đám tang cũng dừng lại
để phu khiêng nghỉ chân. Hợp lấy tay vẫy Trương
lại:
Anh đi đâu đấy?
Tôi đi chơi mát.
Trương mỉm cười nói tiếp:
Tuy trời không lấy làm gì mát lắm, nhưng đốc tờ
bảo cần phải đi lấy không khí. Anh đi từ sáng tới
giờ chắc mệt.
Hợp đáp:
Cũng khá mỏi chân. Tôi ở đây đợi xe điện về nhà.
Lát nữa anh lại chơi.
Trương chưa kịp trả lời thì một thiếu nữ đội mấn
đi lại phía chàng và Hợp đứng.
Thiếu nữ thấy Trương vội cúi đầu chào rồi đợi Trương
trả lời, cất tiếng hỏi Hợp:
Anh có thấy người cai phu đâu không?
Hợp đáp vu vơ:
Cô thử tìm xem. Có lẽ bác ta vào hàng làm mấy tớp
rượu lấy sức.
Thiếu nữ mỉm cười, cái mỉm cười ngượng ngập của
những người đương có chuyện đau buồn.
Sao trông giống Liên thế. Lại có phần đẹp hơn.
Chàng đăm đăm nhìn lại hai con mắt to và đen, sáng
long lanh như còn ướt nước mắt và đôi gò má không
phấn sáp, ửng hồng, ẩn trong khuôn vải trắng. Vẻ
buồn của tang phục làm lộ hẳn cái rực rỡ của một
vẻ đẹp rất trẻ và rất tươi. Nét mặt thiếu nữ, Trương
thấy kiêu hãnh một cách ngây thơ và cái vẻ kiêu
hãnh lại làm cho sắc đẹp thiếu nữ có một ý vị hơn
lên như chất chua của một quả mơ.
Thiếu nữ nhìn ngang nhìn ngửa tìm người cai phu.
Trương thấy nàng không để ý đến mình: nàng bỏ đi
chỗ khác quên không chào Trương. Hợp nhìn Trương
nói:
Trông anh lại khỏe ra tợn. Da dẻ hồng hào hơn trước
nhiều.
Trương biết mình hồng hào là vì đỏ mặt chứ không
phải vì khỏe, mới hôm kia Hợp gặp chàng còn nói
là nước da chàng vẫn còn như cũ. Trương sung sướng
bàng hoàng, chàng rất thích ai khen mình mạnh khỏe
hơn lên, nhưng lúc này thì nỗi vui sướng của chàng
có một duyên cớ khác:
Sao lại giống Liên thế, mà lại đẹp hơn nhiều.
Chàng ngây ngất với cái ý nghĩ ấy và lấy làm ngạc
nhiên sao lại có một sự tình cờ lạ lùng như vậy.
Thiếu nữ lại đến gần Hợp nhưng lần này không hỏi
câu gì cả.
Cô đã tìm thấy bác cai chưa?
Thiếu nữ uể oải trả lời vắn tắt:
Thưa anh, chưa.
Hợp nói:
Chắc cô mỏi chân lắm. Hôm nọ cô vừa bị cảm mới
khỏi, cô lại chạy đi chạy lại nhiều quá.Cô nên cẩn
thận. Hay lên xe điện mà về.
Thiếu nữ hỏi:
- Sắp có xe chưa?
Trương đáp: Xe đã đến đàng kia rồi.
Lúc bấy giờ thiếu nữ mới nhìn Trương. Hợp nói:
Quên không giới thiệu cô với anh Trương, sinh viên
trường luật... Đây là cô em họ tôi, cô Thu.
Thu đáp:
À, ông Trương. Chắc ông biết anh Mỹ tôi.
Có, anh ấy học sau tôi một năm.
Trương hơi ngạc nhiên về mấy tiếng "À, ông
Trương". Chắc Mỹ ở nhà đã nhiều lần nói đến
mình với cô em gái này. Chàng mừng rằng Mỹ không
biết mình nghỉ học vì tình nghi mắc bệnh lao, vả
lại ngoài Hợp ra không ai biết cả, Chàng nghĩ thầm:
Lát nữa phải dặn lại Hợp mới được.
Trương đương cố tìm xem Mỹ đứng ở đâu, thì xe điện
đã tới nơi. Năm, sáu người bận trang phục bước lên
xe. Chàng lại ngồi bên Hợp đối diện với Thu, Hợp
hỏi:
Anh cũng đi xe à?
Thì tôi cốt ở nhà ra đây để chờ xe điện lên phố.
Sao anh bảo đi chơi mát?
Thu từ lúc lên xe không nói gì: nàng ngả đầu vào
cánh cửa và lim dim mắt lại vì buồn ngủ quá. Thỉnh
thoảng Thu lại mở mắt để cố chống lại giấc ngủ vì
nàng cho ngủ ở trên xe như vậy là không lịch sự.
Trương đứng lên kéo cửa kính cho gió khỏi lọt vào
chỗ Thu ngồi. Thu mỉm cười nói:
Cám ơn ông.
Giọng nói mệt nhọc và ấm áp. Trương nghe có một
vẻ quyến rũ mê đắm. Trong lúc Thu nhắm mắt lại,
Trương tha hồ ngắm nghía, chàng cố trấn tĩnh sự
cảm động bàng hoàng để nhìn thật kỹ nét mặt Thu.
Đã nhiều lần rồi chàng thất vọng khi nhìn kỹ lại
một người con gái mà thoạt trông chàng thấy đẹp
hoàn toàn. Vẻ đẹp đánh lừa ấy là nhờ ở phấn sáp
hay nhờ ở ánh đèn từng lúc. Lại có một người chàng
trông lâu mới thấy đẹp dần lên, nhưng chàng vẫn
khó chịu về cái cảm tưởng người ấy chắc không đẹp
lắm vì lần đầu tiên người ấy đã không đẹp. Trương
nhìn kỹ vẫn thấy Thu đẹp mà may quá người đẹp ấy
lại là người mà mới nhìn chàng đã biết rằng có thể
yêu mê man. Chỉ ngồi gần Thu, Trương đã thấy trong
người đổi khác, cuộc đời và cảnh trời đất lúc đó
cũng nhiễm một vẻ khác hẳn lúc thường. Ngày trước
lúc gần Liên chàng đã có được cái cảm tưởng ấy,
còn thường thì dẫu nhìn một người đẹp chàng cũng
thấy dửng dưng như ngắm một bức tranh đẹp, không
thấy người ấy có liên lạc sâu xa với mình.
Trời bỗng nắng to: bức tường trắng và nóc ngói
đỏ tươi của một ngôi nhà mới xây vụt qua cửa xe
rực rỡ như một thứ đồ chơi, sơn còn mới. Trương
thấy tiếng người, tiếng xe cộ mới qua lại dưới phố
cũng vừa bừng nổi to hơn như theo ánh nắng mà ồn
ào, rộn rịp hẳn lên. Aùnh nắng chiếu vào trong xe
điện, in trên tấm áo trắng của Thu.
Sau mấy ngày u ám, trông nắng mới ngon lạ.
Thu mở mắt nhìn Trương, không hiểu sao câu nói
ấy khiến nàng để ý tới Trương, và đến lúc ấy nàng
mới nhận thấy Trương đẹp và có duyên. Hai con mắt
Trương nàng trông hơi là lạ, khác thường, tuy hiền
lành, mơ màng nhưng phảng phất có ẩn một vẻ hung
tợn, hai con mắt ấy Thu thấy là đẹp nhưng đẹp một
cách não nùng khiến nàng xao xuyến như cảm thấy
một nỗi đau thương.
Thu ngượng vì thấy Trương đưa mắt nhìn mình. Nàng
chợp mắt luôn mấy cái, đưa tay lên che miệng làm
như muốn ngáp. Nàng nói với Hợp: Thế mà em cũng
vừa chợp được một giấc ngon la.
Tự nhiên nàng nói dằn hai tiếng "ngon lạ",
tuy nàng không định ý nhắc lại hai tiếng mà Trương
vừa dùng đến.
Mới thoáng qua, Trương cũng đã nhận thấy trong
một lúc đôi con mắt của Thu đẹp hẳn lên và nhiễm
một vẻ khác: không phải hai con mắt thản nhiên lúc
mới gặp. Chàng đoán là Thu cũng bị xúc động như
chàng. Chàng chắc là mình đoán không sai.
Vả lại có sai nữa rồi cũng phải thành sự thực.
Chàng tự kiêu cho rằng khi nào mình chân thật yêu
một người thì người đó tất sẽ yêu lại mình, chàng
có cái ý oái oăm muốn Thu sẽ yêu chàng hơn chàng
đã yêu Thu.
Xe điện gần đến chợ Hôm. Thu và Hợp cùng đứng dậy,
Hợp bắt tay Trương nói:
Vài hôm nữa tôi sẽ đến chơi anh.
Thu nghiêm trang cúi chào, rồi đi thẳng ra cửa
xe. Trương thất vọng khi thấy Thu đi ra không chút
lưỡng lự.
Xe sắp chạy, chàng thò đầu ra cửa nhưng không thấy
Thu cố ý nhìn lên xe. Nàng bận nói chuyện với mấy
người nhà: Trương thấy nàng hơi nhích mép cười và
kéo góc vải mấn để vào môi ngậm. Chàng nhìn đôi
môi hé nở của Thu một lúc rồi chép miệng ngồi xuống
ghế: chàng mỉm cười nghĩ đến vẻ lãnh đạm của Thu
và có cái thú rằng sự trả thù của chàng là ngày
kia Thu sẽ yêu chàng và đôi môi của Thu sẽ...
Trương nhận ra rằng từ trước đến giờ chàng đã sống
như một người đi tìm tình yêu mà ngày hôm nay là
ngày chàng tìm thấy.
Muốn yêu thì sẽ yêu, nhưng từ lúc muốn đến lúc
yêu thật cũng phải bao nhiêu tình cờ, bao nhiêu
dịp may. Giờ thì mình yêu rồi.
Trương nghĩ đến cuộc gặp Thu hôm ba mươi tết và
tự nhủ:
Mình yêu rồi và có lẽ Thu đã yêu mình… Thu có lẽ
yêu mình ngay từ khi gặp trên xe điện, nhưng hôm
ba mươi vừa rồi mình mới được biết là Thu yêu mình…
Chàng giở cuốn sổ tay dùng để ghi những việc quan
trọng trong đời. Những đoạn nói về việc nào có tính
cách thân mật, chàng viết theo lối riêng chỉ cho
mình chàng đọc được thôi, chàng lẩm nhẩm đọc:
Mùng sáu tháng mười. Hai con mặt đẹp. Sao mình
vui thế. Có lẽ mình đã tìm thấy ngươi yêu Thu! Không
biết sẽ ra sao?
29 tháng 10 đến nhà với Mỹ. Chủ nhật nắng. Trời
đẹp quá. Cái áo lụa trắng và hai con mắt đen ở sau
những lá lan. Nhìn mình chắc là để ý đến mình. Sao
mình buồn quá thế. Sao lại chán nản..
Rồi đến hơn một trang sách biên chép toàn những
việc không có liên lạc gì đến Thu.
Chàng nhớ lại nỗi buồn nản của chàng hôm ở nhà
Thu về. Hồi ấy Trương chưa yêu lắm như chàng tưởng,
nên thấy công việc về tình ái khó khăn và phiền
phức. Chàng chưa có đủ can đảm đợi rình hàng ngày
để được trông thấy mặt Thu, chàng cho rằng nếu tiện
yêu thì yêu và thôi cũng nghĩ đến việc ấy nữa, phó
mặc cho sự tình cờ.
2tháng 11 vô ích. Nếu phải khó nhọc Thu mới yêu
mình thì tình yêu ấy không phải do duyên trời. Chắc
là sau này mình khó chịu.
Sau hôm viết mấy dòng ấy, sự tình cờ quả nhiên
xui Trương gặp Thu hiệu Gô đa. Thu đi với Mỹ và
hai cô bạn, trông thoáng thấy Trương nàng kéo Mỹ:
Kìa anh, ông Trương.
Trương thấy trong cử chỉ đó nỗi vui mừng tự nhiên
của Thu khi gặp chàng. Từ hôm đó, Trương có ý làm
thân với mỹ và lại chơi nhà Mỹ luôn, nhưng lần nào
cũng đến với Hợp hay Mỹ.
Hôm ba mươi tết, lần đầu Trương đến một mình lấy
cớ tìm Mỹ có việc cần. Thu ra phòng tiếp khách Trương,
nói Mỹ đi vắng. Trương cau mày ra vẻ khó chịu lắm.
Thu đưa thuốc lá cho Trương, hỏi:
Chắc có việc cần kíp lắm.
Trương đáp:
Việc cũng không lấy làm gì cần.
Chàng thấy Thu bắt đầu mỉm cười hình như có ý bảo:
"Thế sao anh lại cau mày khó chịu". Chàng
cũng nhận thấy lúc này mình cau mày là vô lý. Thu
đánh rơi bao thuốc lá, hai người cùng cúi xuống
nhặt và cùng cố lánh khỏi chạm vào nhau. Lúc ngửng
lên, Trương ngầm nghĩ:
Sao thu lại có vẻ sung sướng thế kia?
Đột nhiên Thu hỏi:
Năm nay anh ăn tết ở đâu?
Tôi ăn tết ở đây… nghĩa là ở Hà Nội.
Thế à, anh không về quê?
Tôi không có quê. Tôi ăn tết một mình.
Thế à? Ăn tết một mình thì chắc buồn lắm.
Trương chép miệng nói với giọng đùa:
Cũng chẳng buồn. tôi quên rồi và lại cố nhiên là
tôi phải ăn tết một mình tôi vì tôi... tôi chỉ một
mình.
Chàng thấy Thu chăm chú nghe hình như cho điều
chàng sống cô độc là thích. Trương cầm mũ chào Thu.
Thu tiễn chàng ra cửa và trong lúc nàng lánh qua
một bên để nhường chỗ, nàng nói thật khẽ và vội
vàng hình như không muốn cho Trương để ý đến:
Mùng ba tết anh lại đánh bạc cho vui.
Trương cũng không trả lời làm như không nghe thấy
câu nói ấy.
Lúc chàng sắp bước xuống bực hiên, chàng thấy Thu
đứng nhìn ra phố, nói một mình:
Chiều ba mươi tết trời trông buồn lạ.
Chàng quay lại nhìn và mắt hai người lặng nhìn
nhau một lúc.
Trương nói:
Tôi cũng vừa định nói thế xong…
Cuộc gặp gở chỉ thế thôi, nhưng không hiểu tại
saoTrương thấy rõ Thu có thể sẽ yêu mình. Cái cảm
tưởng ấy không dựa vào một câu nói, một cử chỉ rõ
rệt nào của Thu cả, mà chính lại dựa vào những thứ
không rõ rệt của câu nói, của những cử chỉ vu vơ
mà riêng hôm đó chàng đã nhận thấy.
Trương đọc trong cuốn sổ tay mấy dòng biên về ngày
hôm đó:
30 tết. Thu không dám đương nhiên nói một câu mời
rất tự nhiên: một chứng cứ là Thu yêu mình. Tại
sao Thu lại thấy chiều ba mươi tết là buồn: hai
chứng cứ là Thu yêu mình.
Trương mỉm cười về câu chưa có ý nghĩa khôi hài.
Chàng rút bút máy biên thêm:
Trương Thu bắt đầu yêu nhau.
Chàng sung sướng khi có viết hai chữ Trương Thu
liền sát thành một chữ.
Đến gần nhà Thu, Trương bỏ cuốn sổ vào túi chăm
chú nhìn thấy cửa sổû sơn màu vàng nâu, cánh mở
rộng. Ởmột chiếc cửa sổ ở về phía rào sắt có tua
màu đen trắng. Trương đoán là buồng của Thu nằm.
Chàng mong ngay lúc đó Thu hiện ra ở khung cửa để
chàng đến Mỹ và làm như nhân tiện đi qua ghé thăm
một lát. Chàng đi chậm bước lại đợi vì nếu đi qua,
chàng sẽ quay trở lại rồi sẽ đi lần thứ hai, cử
chỉ ấy thấy trước là sẽ buồn cười cho người nào
đứng ở trong nhà nhìn thấy mà hơn nữa nếu người
ấy là Thu. Không ai cả. Trương quả quyết bước vào
cổng nhà tuy lúc đi chàng đã định bụng nếu không
gặp ai ở cửa thì không vào. Nhưng chàng vào chỉ
vì chàng không có can đảm quay lại để qua cửa sổ
một lần nữa. Vào đến vườn, Trương thấy mình đã bạo
dạn quá không phải vì đến nhà Thu nhưng chính vì
đến vào mùng ba tết theo đúng lời mời củaThu. Giá
như hôm ba mươi chàng trả lời hẳn ra rằng không
đến thì xong chuyện. Chàng làm như không nghe thấy
câu mời của Thu. Đến tức đã mắc mưu Thu và ngầm
tỏ ra cho Thu biết rằng hôm đó rõ ràng mình nghe
thấy mà làm như không nghe thấy chỉ vì mình đã yêu.
Chàng ngẫm nghĩ:
Đàn bà họ tinh ranh lắm.
Thấy trong nhà mọi người đang quây quần đánh bạc
chung quanh cái bàn tròn. Trương yên tâm không thấy
sự đến chơi đột ngột của mình là chướng nữa. Mỹ
chạy ra mời. Hợp, người quen chàng, cũng có đấy.
Cảnh cất tiếng nói: Anh Trương! Tình cờ nhỉ?
Nhiều người quá Trương đưa mắt tìm một lúc lâu
mới trông thấy Thu ngồi núp sau bà cụ, dáng chừng
nàng chỉ ngồi ké cho vui.
Hôm nay Trương thấy Thu đánh phấn lần đầu chàng
thấy Thu đánh phấn nên hai con mắt của nàng Trương
thấy đen và sáng hơn. Chàng nhìn Thu trả lời:
Tình cờ hay không tình cờ? Có lẽ không?
Chàng loay hoay tìm cách giảng cho câu nói của
mình có nghĩa đối với mọi người khác:
Có lẽ không vì…
Nhưng chàng không tìm ra và bỏ dở câu nói, theo
Mỹ đến chỗ bàn bài đánh bất, Tân em Mỹ đứng lên
nhường cửa. Trương làm bộ ngần ngại nhưng sau cũng
ngồi vào đánh.
Tết chỉ có thú đánh bạc. Nhưng tôi không biết đối
với ai vì chỉ có mình ăn tết với mình. Cứ mỗi tết
đến tôi lại bắt đầu buồn, buồn ngay từ chiều ba
mươi.
Trương thấy Thu nhìn chàng lúc chàng nói đến câu
ấy. Chắc Thu nhớ lại câu nàng nói chiều hôm ba mươi
lúc đứng ở hiên tiễn chàng ra cổng.
Nhân nói về cuộc họp bạc. Thu thêm một câu: Mà
em nhận ra rằng ở nhà này năm nào cũng vậy, cứ mồng
ba mới bắt đầu đánh bạc.
Bà cụ ngồi cạnh Thu màTrương chưa biết thứ bựïc
đối với Thu mỉm cười nói:
Chuyện? Mùng một thì đi mừng tuổi, mùng hai thì
đi về quê.
Câu nói của Thu làm cho Trương giật mình: có lẽ
Thu muốn nhắc chàng đến câu mời hôm nọ, thế mà chàng
đã đến, tuy câu mời rõ ràng chàng không nghe thấy.
Thu hơi lánh mặt sau bà cụ và mỉm cười, hai con
mắt sáng lên có vẻ tinh nghịch. Không lúc nào như
lúc ấy, Trương nhận thấy bao nhiêu cái đáng yêu
trong vẻ mặt kiêu hãnh của Thu. Chàng muốn rằng
những điều này từ nãy gờ là đúng cả và chàng muốn
cái mỉm cười kiêu hãnh Của Thu là cái mỉm cười được
biết chàng đã mắc mưu.
Trương trở nên bạo dạn vừa rút bài chàng vừa cố
ý nhìn Thu nhưng lâu lắm chàng không thấy Thu nhìn
mình nữa. Thu mải nói chuyện với bà cụ ngồi trước
mặt về nước bài mà lúc đó Trương đã thừa biết là
phi "nhị tống cửu" thì "tam tống
bát". Cụ Bát nói:
Cớ sự cứ như thế mãi thì dì cháu ta đến hết vốn
liếng.
Thu nói: cháu chỉ tiếc mất đồng hào ván mới của
cháu.
Nàng vừa nói vừa nhìn theo đồng hào mà Trương vơ
về phía mình. Vì lúc đó chàng cầm cái. Trương nhặt
riêng đồng hào ván bỏ vào ví làm như quả quyết không
cho đồng hào trở về với Thu nữa. Nhìn thấy Thu cau
mày thất vọng, chàng lấy làm thích. Bỗng chàng yên
lặng, loay hoay tìm cách dò ý tứ Thu, dò ý trước
mặt cả mọi người mà không để ai nghi ngờ được. Chàng
để cổ bài lên đĩa nói:
Đến lượt ai bắt cái?
Trương đã nghĩ ra. Chàng đặt tay lên ví nói:
Ván này ăn được đồng hào mới… ngon lạ.
Chàng không ý dằn hai tiếng "ngon lạ"
và cũng không nhìn Thu, nhưng chàng biết là Thu
nhìn mình. Hợp thì chắc không thể nào để ý nhớ một
câu vu vơ chàng nói trên xe điện được, chàng không
sợ lộ. Thu có thể không nhớ đến, nhưng nếu Thu nhớ
đến lại tỏ ra cho chàng tức là Thu để ý đến chàng
ngay từ khi gặp trên xe điện và tức là Thu có thiện
cảm với chàng. Trương vừa đánh bài vừa ngong ngóng
đợi.
Thu với bà dì lại mỉm cười nhìn nhau, Thu nói:
Dì thử tính lại xem. Nhị với tứ với ngủ vị chỉ
là… Nàng cười.
Hình như mười một mất rồi, dì ạ.
Rồi đột nhiên không có một cớ gì cả, nàng ngẩng
nhìn ra phía cửa sổ, chớp mau hai hàng mi. Nàng
cất tiếng nói một mình:
Trời âm u mãi không thấy nắng mới.
Trương sung sướng quá, nhân ván ấy được vơ tiền
cả làng, chàng mỉm cười nói để cố diễn cho Thu biết
chàng đã hiểu rồi:
Sống lúc nào cũng như phút này thì cảnh nào cũng
đẹp. Nắng cũng đẹp mà mưa cũng đẹp...
Chàng thở dài, để tay lên tập bạc giấy nói tiếp:
Sung sướng quá.
Cụ Bát nhìn Trương nói:
Oâng ấy đỏ quá. Dì cháu chúng mình thì chỉ thấy
bất cả đời.
Thu nói:
Đánh để thua với được. Người được thì vui, người
thua thì không kém gì…
Hợp nói:
Cái đó thì hơi nghi.
Trương giật mình nhìn Hợp một lúc. Chàng yên tâm
tự bảo:
Không, Hợp không có ngầm ý gì cả.
Canh bạc tan, Trương cùng đi với Hợp ra đợi xe
điện.
Chàng nhớ lại trước đã định dặn Hợp đừng cho ai
biết mình đã mắc bệnh lao, nhưng lúc này thì không
dám nói, vì nói tất Hợp sẽ sinh nghi. Trương bắt
tay Hợp lên xe điện. Chàng ngồi ở hạng nhất, thu
hình vào một góc, đầu dựa cửa kính nhìn ra đường.
Thấy bóng mình trong kính, chàng lùi ra nhìn nhưng
không rõ nét mặt. Chàng lắc đầu xua đuổi một ý nghĩ
khó chịu:
Không, mình không chết được. Độ nọ mình đã định
hỏi đốc tờ mà mãi mình vẫn chưa đi.
Chàng loay hoay tìm cách nào hỏi cho biết rõ sự
thực.
Nghĩ một lúc, chàng thấy bực tức:
Không, để lúc khác, lúc này mình hãy vui đã.
Trương nhớ đến câu nói với Cảnh khi vào nhà Thu
và tự trách không nhanh trí khôn tìm ngay được cách
giảng nghĩa đến nỗi phải bỏ dở câu nói.
Có lẽ không tình cờ vì… vì làm sao?
Nhưng lần này chàng cũng không tìm được cách giải
nghĩa cho xuôi. Chàng lẩm nhẩm tìm mãi và công việc
ấy làm cho chàng quên không nghĩ đến bệnh của mình
nữa.
Trương dừng lại nhìn lại cái biển treo ở cửa đề:
Bác sĩ Trần Đình Chuyên chuyên trị bịnh đau phổi
và đau tim.
Chàng đưa mắt tìm cái chuông bấm tuy đã biết rằng
mình không vào. Đến nơi, Trương mới thấy hỏi thầy
thuốc như vậy không ích lợi gì. Chàng tự bảo:
Nhất là hỏi thế nào mới được chứ! Nhưng cái cớ
chính mà Trương không muốn tự thú là chàng sợ sự
thực. Biết đâu lời thầy thuốc lại nói đúng sự thực
thì chính chàng, chàng phải tìm cách bắt buộc thầy
thuốc phải nói rõ sự thật: đã cùng Chuyên ở trọ
học mấy năm nên Trương biết tính Chuyên lộp chộp
và thẳng thắn, chắc Chuyên sẽ bị chàng cho vào tròng.
Chàng mỉm cười, quay nhìn ra đường, toan đi vừa
lúc đó trời đổ cơn mưa rào. Trương đứng sát vào
tường để tránh mưa ngay cạnh chỗ bấm chuông. Chàng
tắc lưỡi ấn mạnh vào khuy bấm một hồi lâu, ngầm
nghĩ:
Ta cứ vào, không dùng mưu gì cả vậy, mặc cho Chuyên
khám bệnh.
Bồi ra đưa chàng ngồi ở phòng khách. Trương với
một tạp chí vềõ y học, giở vài trang nhưng không
đọc, đưa mắt nhìn quanh. Căn phòng khách mờ mờ tối,
những bức màn màu nâu nhạt. Trương thấy nhuộm một
vẻ buồn ânm u như ở ngoài thế giới người đời.
Ơû góc buồng, cạnh cửa sổ có để một bình sứ cắm
mươi bông cẩm chướng vàng trắng lẩn đỏ, cuống dài
rũ xòe ra như một cái đuôi công. Mấy bông hoa bóng
âm thầm gợi chàng nghĩ đến những cái vui của cuộc
đời nở ở những nơi khác.
Một bông hoa cẩm chướng trắng, gió lọt vào rung
động như một cánh bướm. Tưởng nhớ đến ngày chủ nhật
nắng, một ngày đã xa lắm chàng đứng nhìn những con
bướm trắng bay lên một luống cải lấm tấm hoa vàng,
và nhớ cảø cái ngạc nhiên của mình khi nhìn cảnh
rất thường ấy. Hình như hôm đó chàng nghĩ ra được
một ý tưởng gì và chỉ sực nhớ là hôm đó Chuyên có
đi với chàng.
Tiếng mở cửa và tiếng nói làm Trương giật mình
bỏ cuốn tạp chí xuống bàn và quay lại nhìn. Chuyên
bắt tay người khách rồi tiến về phía Trương:
Anh đợi đã lâu chưa? Độ này ra sao?
Trương đáp:
Không sao thì mới tìm đến anh. Gặp anh tức là không
vui gì.
Chuyên cười, để lộ cái hàm răng và lợi ở phía trên.
Trương nhớ đến câu nói đùa của Chuyên ngày trước:
Anh này có gì kín đáo thì để cả lợi.
Chàng nghiêm trang trả lời:
Xem hộ tôi hai cái phổi. Hình như anh có máy chiếu
điện? Có, anh vào đây, nhưng anh đừng lo, không
sao mà.
Trương vừa đi vừa nói:
Anh chưa xem mà đã nói không sao. Đến lúc sao thật
anh nói cũng không ai tin nữa.
Chuyên nói:
Nghĩa là tôi muốn anh đừng lo. Lo là có hại. Chữa
là làm cho là người ốm bớt lo.
Trương đã định để mặc cho Chuyên xem, nhưng câu
nói sau cùng của Chuyên hình như xui giục chàng
nhìn đến cái mưu của mình nghĩ được. Tuy vậy chàng
chưa quyết định hẳn.
Chiếu điện đã nhiều lần rồi nên Trương thản nhiên
như không. Chuyên nhìn chăm chăm chú vào ngực chàng,
thỉnh thoảng lại hừ một tiếng, mũi Chuyên cau lại,
môi cong lên để hở cả lợi như lúc cười. Trương không
biết là Chuyên có chú ý nên có cái dáng mặt ấy hay
vì hốt hoảng không ngờ bệnh của chàng lại nặng đến
thế. Trương hỏi giọng đùa:
Thế nào anh, đã chết chưa?
Chuyên đưa tay ra hiệu không muốn cho Trương làm
mình đãng trí:
Gượm anh, hãy thong thả.
Trương không giữ nỗi mỉm cười vì nghe câu đáp của
Chuyên chàng lại nói:
Phải thong thả rồi hãy chết, đi đâu mà vội.
Đến lúc ấy, Trương nhất quyết dùng cái mưu của
mình để biết rõ sự thực. Chuyên bật đèn lên. Không
đợi cho Chuyên bắt đầu, chàng nói luôn, nét mặt
buồn rầu:
Anh đừng giấu tôi nhé! Trước khi đến với anh tôi
đã chữa khắp mặt đốc tơ rồiø. Anh không biết chứ
tôi đã lao hơn năm nay. Cái chết thì tôi đã cầm
chắc rồi, không phân vân gì nữa.
Chuyên giơ tay nói:
Oà, anh không lo, anh đừng lo…
Trương ngắt lời:
Anh để tôi nói đã. Tôi không ham sống mà tôi cũng
không sợ cái chết đến. Nhưng tôi có một việc quan
trọng đối với tôi cần phải thu xếp trước khi chết.
Anh bảo thực, liệu tôi còn sống được hai tháng nữa
không? Tôi chỉ cần hai tháng là thu xếp xong việc
ấy. Anh nói thực: tôi còn hy vọng sống vài tháng
nữa chứ? Tôi chỉ lo vài hôm nữa.
Chuyên nói:
Phổi thì không nguy lắm. Nhưng tôi, tôi sợ quả
tim của anh…
Trương tái hẳn mặt lại. Chàng không bao giờ nghĩ
đến quả tim của chàng cả; đã nhiểu lần chàng đã
được nghe nói đến cái nguy hiểm của bệnh đau tim:
chết dễ như không, mà chết lúc nào không biết. Có
người đương cầm thìa canh giơ lên môi chưa kịp ăn
đã gục xuống chết.
Chuyên thấy cần phải giảng nghĩa thêm:
Tôi muốn nói phổi đau có ảnh hưởng đến quả tim…
Nhưng thực ra chàng muốn nói là khi ốm lao nặng,
thường chết vì quả tim yếu quá. Chàng không rõ thành
câu nói của chàng không có nghĩa lý gì. Nhưng chàng
không quan tâm lắm vì Trương khó lòng biết được
là sai.
Chàng nói tiếp:
Anh đừng lo vội. Anh còn chán thì giờ mà lo liệu
việc của anh. Phổi ấy và tim ấy cũng còn được một
năm nữa là ít.
Thực ra Chuyên nghĩ:
Bệnh phổi của Trương không có sự bất ngờ thì trong
vòng một năm nữa sẽ làm nguy đến tính mệnh. Có lẽ
sớm hơn nữa nhưng điều đó thì không dám chắc.
Chuyên đã mắc lừa Trương: đối với một người ốm
khác không bao giờ chàng dám nói sự thực như vậy,
lần này chàng nói ra vì yên trí là để an ủi một
người tưởng mình gần đến ngày chết.
Trương không hỏi thêm gì cả.Chàng đã biết rõ sự
thực như ý chàng muốn: những điều dặn dò của Chuyên
chàng không để ý nghe đến nữa. Chàng chỉ muốn đi
ra thật mau.
Chuyên đứng lên tiễn Trương và bắt đầu thấy hối
đã lỡ lời. Chàng đứng lại ở phòng khách vớt vát
lại mấy câu an ủi Trương.
Anh đừng lo…
Trương thấy nóng hai tai, nghe mãi thấy tiếng "anh
đừng lo" chàng đã phát cáu toan nói, nhưng
biết là sẽ nói những câu rồ dại, chàng lại thôi.
Mắt chàng tự nhiên nhìn vào mấy bông hoa cẩm chướng
và hình ảnh những con bướm bay trong nắng một ngày
chủ nhật đã xa xôi lại hiện ra trước mắt.
Chuyên mở cửa bước ra đường, cười và bắt tay Trương.
Trương nhìn vào lợi và hàm răng trên của Chuyên,
rồi không hiểu tại sao chàng thấy buồn nản hộ Chuyên:
không biết đời anh này sống có gì là vui?
Một người phu xe tiến đến mời, nhưng Trương cứ
cắm đầu đi dưới mưa. Chàng thở dài và có cái cảm
tưởng một người bị đau nằm mê man vừa chợt tỉnh
để mà nhận thấy cái đau của mình. Chàng nói nhẩm
bằng tiếng Pháp:
Hà! Thế là mình sắp chết. Chắc chắn.
Chàng dò xem lòng chàng bị xúc động ra sao nhưng
chàng chỉ thấy bàng hoàng chứ chưa có cảm tưởng
gì rõ rệt cả.
Bàn tay chàng thọc vào hai túi sờ áo cuốn sổ tay,
Tuy việc quan trọng mà chàng không nghĩ đến biên
vào sổ, chàng định bụng khi về nhà sẽ đem đốt sổ
đi. Chàng ngầm nghĩ:
Trước khi đốt, ta sẽ biên vào: ngày hôm nay là
ngày mấy? Ta sẽ biên: ngày 21 tháng 2. Hôm nay mình
chết.
Chàng mỉm cười. Nước mưa chảy lạnh cả trán và má,
mắt chàng mờ hẳn đi, chàng không biết vì nước mắt
hay nước mưa.
Chàng thổn thức thương cho mình, không phải thương
mình sắp chết vì thấy mình bị đầy đọa dưới mưa một
cách vô lý như một người sắp điên. Chàng nhận thấy
mình vố lý thật, nhưng chàng biết chắc là mình không
điên. Chàng nhớ đếnmột bức tranh khôi hài xem trên
báo vẽ người đội giấy lên đầu và nói:
Mình không điên, vì mình còn biết là mình không
điên.
Trương mỉm cười lần nữa. Có tiếng gọi tên chàng.
Trương giật mình nhìn lên. Quang đứng ẩn dưới một
hiên một hiệu sách, lấy tay vẫy chàng lại. Quang
tươi cười bắt tay Trương hỏi:
Đi đâu mỉm cười vui vẻ thế?
Trương rút khăn lau nước mắt nhưng Quang cho rằng
chàng lau nước mưa:
Vui vẻ quên cả đi trời mưa thì hẳn là bị rồi…
Bị gì cơ?
Bị… yêu cô nào rồi chứ gì: Đúng không?
Quang chỉ tay sang một hiệu cao lâu ở bên kia phố:
Ta sang đấy đi.
Ưø thì sang.
Ngồi vào bàn Quang hỏi:
Uống cà phê nhé?
Trương ngầm nghĩ một lát, nói:
Cà phê uống hại tim.
Ai bảo anh thế?
Đốc tờ.
Quang lấy tay gạt ngay:
Đừng tin. Láo tuốt. Uống cà phê không ngủ được,
nhưng uống nhiều thành ra ngủ được, tôi vừa xem
ở một tờ báo xong. Vậy muốn khỏi hại tim, mỗi người
uống ba cốc. Thế là tiện.
Chàng ra hiệu bảo bồi:
Hai cốc cà phê. Thật đặc… À này, phổ ky, anh cho
xuống cốc một ít nước đầu thôi, còn thì nhấc lọc
ra cho khỏi chát rồi anh thêm nước sôi vào cốc.
Phải thế cà phê mới thơm ngon. Anh nhớ chưa? Những
tay sành mới biết cách ấy.
Trương nói:
Thế nghĩa là anh bảo tôi không sành vì tôi không
biết cách ấy.
Anh thì sành với ai. Cách ấy của Kính, một tay
đã lõi đời, nếm đủ hết mùi đời bảo lại tôi.
Quang nói thêm tiếng Pháp:
Anh ấy mới thật sự là đã là sống, sống đầy đủ,
chứ anh thì chỉ biết học, cặm cụi học, thế thôi.
Tôi cũng đã nhiều lần khó chịu với anh rồi. À mà
sao lần này tôi không gặp anh đi học.
Trương nói Tôi nghĩ để chơi.
Đấy chỉ là câu nói đùa, nhưng câu nói ấy thốt gợi
chàng yên lặng, nhìn ra ngoài đường ngầm nghĩ.
Trời đã tạnh mưa. Cuộc sống lại bắt đầu hoạt dống.
Một chiếc ô tô cổ động cho một rạp xiếc đi vụt ngang,
phía sau các tờ giấy quảng cáo xanh, đỏ bay phấp
phới. Trương tẩn mẩn nhìn những người bán hàng rong
qua lại. Một người đàn bà vạt áo vắt lên vai, đi
sát ngay cửa hiệu khiến Trương chăm chú:
Hình như mình có gặp người này rồi.
Bỗng chàng nhớ ra, người ấy chàng vừa mới gặp khi
đứng lánh mưa và bấm chuông để vào nhà đốc tờ. Chàng
thở dài ngửng nhìn trời, buột miệng nói:
Thế là Chắc chắn…
Quang đang mãi uống nước cà phê nên không để ý
đến câu nói của Trương. Quang hỏi Trương:
Thế nào, có ngon không? Trương không đáp, vừa thổi
khói thuốc lá vừa nhìn Quang uống cà phê. Chàng
thấy Quang lúc nào cũng dễ yêu đời, dể vui vẻ về
nhưng việc cỏn con, uống một ly cà phê được như
ý muốn hay nhìn một cô gái đẹp đi qua, chàng cũng
lộ vẻ vui sướng đầy đủ, không còn phải băn khoăn
về sự thèm muốn được hơn thấ nữa. Quang có vẻ sống
thong thả như một người ăn thức ngon, ăn thong thả
để hưởng được lâu hơn.
Giá Quang bây giờ biết Quang biết bây giờ một năm
nữa sẽ chết Chắc chắn chết như mình thì không hiểu
Quang nghĩ ra sao? Nhưng hiện giờ thì Quang sung
sướng chỉ vì Quang sống không bao giờ phải chết.
Trương trả lời một vài ý nghĩ mới lộ ra lúc nãy
khi trả lờ Quang cái ý nghĩ bỏ dở khi mãi ngắm cảnh
ngoài phố: Hay là mình không cần gì nữa?
Chàng thấy quả tim đập mạnh:
Phải mình cần gì nữa. Chắc chắn sẽ chết thì còn
cần quái gì!
Chàng sẽ ném đủ các khoái lạc ở đời, chàng sẽ sống
đến cực điểm, sống cho hết để không còn ao ước gì
nữa, sống cho chán chường. Trương thấy mình nô nức
hồi hộp mà lại sung sướng nữa. Chàng sung sướng
chỉ vì chàng thấy mình như một con chim thoát khỏi
lồng, nhẹ nhàng trong sự tự do không bờ bến. Những
cái ràng buộc, đèn nén của đời sống thường không
còn nữa, chàng sẽ hết băn khoăn, hết e dè hoàn toàn
sống như ý mình.
Chết thì còn cần gì nữa?
Bao nhiêu điều ham muốn bấy lâu, nhưng ham muốn
không dám tự thú, hay bị đè nén đi trong một phút
bùng bùng nổi dậy: một đời mới đợi chàng. Chàng
thấy nóng ở hai tai. Trương nhớ đến hôm nào vào
một cái quán nghỉ chân gặp một người đàn bà đương
nằm ngủ, cái ý tưởng lợi dụng cơ hội làm chàng thấy
nóng ở hai tai và hồi hộp. Cảm tưởng thèm muốn hôm
đó giống như hệt cái cảm tưởng chàng vừa thấy, nhưng
hôm dó chàng giữ được lại và hơi tiếc. Chàng cũng
không hiểu rõ tại sao, nhưng có một sức mạnh ngăn
chàng làm việc đó. Bây giờ không sức gì ngăn cản
nữa.
Trương đưa mắt nhìn Quang và lấy làm lạ rằng mình
trở nên người, một người bạo dạn hơn trước. Quang
hỏi:
Sao hai mắt anh đỏ thế kia? Đau mắt à?
Trương nói đùa:
Không, cólẽ tại uống cà phê. Hỏa nó bốc.
Quang trả tiền, rồi hai người đứng dậy.
Quang hỏi:
Anh đi đâu bây giờ?
Trương đáp: Tôi ấy à? Tôi về nhà.
Khi nói đến mấy tiếng "tôi về nhà" sao
chàng buồn thế; chàng như thấy thấm vào người tất
cả nỗi buồn đìu hiu của thế gian. Chàng lặng người
đi, lấy làm ngạc nhiên tại sao vì một câu nói cỏn
con có thể đau buồn đến như thế được.
Trương giơ tay bắt tay Quang, rồi đứng tẩn mẩn
nhìn Quang đi xa dần; một lúc Quang đã đi khuất
sau một bức tường ở đầu phố. Tuy Quang đối với chàng
không thân gì lắm mà chàng cũng thấy Quang đi là
bỏ chàng đi hẳn để lại một mình chàng trơ vơ trước
cuộc đời.
Cái dự định lúc nãy đã làm chàng sung sướng bây
giờ chàng thấy nó không thật như ý chàng tưởng.
Đã đành không cần gì cả, nhưng khó làm thế nào
thật tình mình không cần gì cả.
Trương tự hỏi:
Mình đi đâu bây giờ?
Chàng muốn về nhà vì chàng không sao đủ can đảm
để về nhà lúc này nhà, đối với chàng hình như là
chỉ nắm để đợi cái chết đến. Có lẽ vì thế nện lúc
nãy chàng đã buồn khi trả lời câu hỏi của Quang.
Trương thấy điều cần thiết cho chàng lúc đó là
quên. Chàng muốn chạy theo Quang rồi rủ Quang đi
bất kỳ đâu, nhưng một ý nghĩ khác thốt lên làm Trương
tươi hẳn nét mặt. "Trông thấy Thu một lúc một
lúc thôi xem ra sao?" đó là điều chàng vừa
nghĩ đến.
Khi đến nhà Thu, Trương hơi khó chịu không gặp
lúc Thu ở phòng khách để được nhìn thấy mặt ngay.
Mỹ ra tiếp chàng, trông nét mặt và xem cách thức
tiếp đãi, Mỹ có vẻ là một người sắp sửa đi chơi
đâu. Trương vờ như không thấy, nhưng chàng ngượng
lắm. Giá lúc khác thì chàng sẽ đứng lên khiếu từ
ngay. Lần này chàng nhất định ngồi cho đến Thu ở
trong nhà ra.
Nếu Thu không ra thì nhất định ngồi cho đến nữa
đêm. Hay có lẽ Thu đi vắng?
Chàng hỏi dò Mỹ:
Anh ở nhà một mình có thể đi chơi được không?
Có một mình thôi. Nhưng không thể đi đâu được.
Trương bực tức rằng lúc cần gặp Thu nhất là lúc
Thu đi vắng. Chàng toan đứng dậy nhưng chàng đã
thấy trước một nổi buồn ghê gớm đợi chàng ở ngòai
kia nên lại thôi, đã ra rồi lẽ tất nhiên không sao
quay trở về thăm Mỹ một lần nữa được Trương loay
hoay mãi ở trong chiếc ghế bành, chàng thấy Mỹ cố
ý nhìn chàng như có ý muốn nói:
Không đứng dậy ngay đi. Anh chẳng có lý gì mỗi
mãi ở chỗ ấy, phiền tôi lắm.
Trương biết rằng Mỹ rất phiền vì thấy chàng ngồi
mãi. Nhưng chàng cũng rất phiền vì chưa được giáp
mặt Thu, chàng biết là dáng dấp hai người lúc đó
có thể buồn cười lắm.
Có tiếng còi ô tô. Mỹ chạy ra xem và Trương cũng
chạy theo, sung sướng như người thoát nợ.
Tiếng Thu nói ở ngoài hàng rào, Trương đứng dừng
lại, lòng thấy bỗng nhẹ như bông tơ, đám mây mù
u uất trong hồn chàng cũng vừa tan đi vì một nỗi
vui xuất hiện đến sáng như một quãng trời xanh ấm
nắng. Thu và Hợp lề mề xách vào trong vườn một cái
bố nặng. Thu cười nói:
Để em lại cho vào hòm xe rồi ta đi thì vừa.
Nàng nhìn thấy Trương, hơi ngạc nhiên:
Kìa anh đứng ỳ ra đấy à? Không ra xách hộ em à?
Mỏi tay quá rồi.
Trương vẫn đứng yên, một lúc sau Thu đương cởi
dây bỗng ngừng tay nói:
Anh Trương hôm nay hình như có sự gì buồn.
Hợp đưa mắt nhìn Trương bảo:
Hay là anh đi cùng chúng tôi.
Mỹ như người chợi nghĩ đến, vui mừng nói: Ờ nhỉ,
hay đi với chúng tôi đi.
Phải về quê mừng thọ ông nội nên lúc này Mỹ rất
khó chịu thấy Trương đến chơi ngồi lâu. Cái ý kiến
mời Trương về chơi nhà tự nhiên thế, sao chàng không
nghĩ đến. Mỹ lấy làm hối đã tiếp Trương một cách
quá ư lãnh đạm và muốn chuộc lỗi, chàng trở nên
rất ân cần đối với Trương:
Anh đi nhé. Chết chửa, sao tôi lú gan, lú ruột
đến thế.
Trương mỉm cười nói:
Các anh làm tôi bối rối nư một người biết mình
sắp chết. Đi, ừ thì đi, nhưng các anh quên không
cho tôi biết làø đi đâu.
Hợp và Mỹ cùng bậc cười:
Ừ nhỉ! Nhưng điều cần là anh đi ngay, được chứ?
Đi ngay được.
Thế là xong. Đi ở lâu kia ấy. Mười ngày, anh không
cần sửa soạn gì cả à?
Tôi cứ đi là đi. Còn học thì các anh nghỉ được,
tôi cũng nghỉ được.
Trương sung sướng chỉ vì chàng tránh được một việc
rất tầm thường nhưng rất đáng sợ đối với chàng:
về nhà ngay lúc đó.
Vừa nhìn thấy những ngón tay thon đẹp của Thu loay
hoay buộc cái gói, chàng vừa tự hỏi không muốn hiểu
vì cớ gì Mỹ lại trở nên ân cần đối với chàng như
thế. Trương thấy ấm áp trong lòng và từ nay về sau
ở gia đình Thu Chắc chắn chàng sẽ không còn cái
cám tưởng mình là một người xa lạ nữa.
Thu nói:
Ô hay, ba anh nghĩ gì mà cả ba cứ đứng ngấy ra
như thế? Ra đây làm giúp em chứ. Mau, không lên
tới nới thì tối mất.
Trương mỉm cười tự kiêu khi nhận thấy Thu đột nhiên
vội vã, rối rít tuy không có việc gì vội đến như
thế.
hết: Phần Thứ Nhất, xem tiếp: Phần Thứ Hai

|