| Lỗ
Tấn
AQ Chính Truyện
Lời tựa
Tôi có ý viết
cho chú AQ một pho chính truyện đã mấy năm trời
nay rồi, nhưng một đằng tính viết, một đằng lại
ngần ngại. Điều đó đủ chứng tỏ rằng tôi chẳng có
tư cách một nhà "lập ngôn" tí nào. Chả
là xưa nay những ngòi bút bất hủ phải dành để viết
về những nhân vật bất hủ. Thế rồi, nhân vật nhờ
văn chương mà trường thọ, văn chương cũng nhờ nhân
vật mà được lưu truyền. Rút cục, văn chương nhờ
nhân vật hay nhân vật nhờ văn chương mà được lưu
truyền, cũng khó nói cho minh bạch. Ấy thế mà chung
qui tôi lại vẫn cứ nghĩ đến viết truyện cho A Q.
Thì ra tâm trí tôi như có ma quỷ ám ảnh.
Nhưng vừa cầm bút định viết thiên văn chương "tốchủ"
này, tôi đã cảm thấy nhiều điều khó khăn.
Một là cái nhan đề cuốn truyện. Đức Thánh nói rằng:
"Danh bất chính tắc ngôn bất thuận" (Tên
không đúng thì lời nói không xuôi). Ấy là một điều
mình phải đặc biệt chú ý. Truyện có nhiều loại:
liệt truyện, tự truyện, nội truyện, ngoại truyện,
biệt truyện, gia truyện, tiểu truyện, ..., phiền
một nỗi không có một tên nào hợp cả. Gọi là "liệt
truyện" ư? Thì đây nào có phải là một nhân
vật có tên tuổi bằng vai bằng lứa với những nhân
vật tai to mặt lớn trong "chính sử" !
Gọi là "tự truyện" ư? Thì tôi nào có phải
là A Q? Còn nói là "nội truyện", thì A
Q quyết không phải là thần tiên. Hay là dùng chữ
"biệt truyện" vậy? Khốn nỗi ông Đại Tổng
thống, ngài chưa hề hạ dụ cho quốc sử quán chép
"bản truyện" của A Q bao giờ. Vẫn biết
rằng mặc dù trong bộ chính sử nước Anh không hề
chép liệt truyện các người đánh bạc, mà nhà đại
văn hào Dickens cũng đã viết ra bộ Liệt truyện những
người đánh bạc. Nhưng một nhà văn hào có thể như
thế, chứ bọn mình thì quyết không xong. Sau nữa,
còn hai chữ "gia truyện". Nhưng tôi không
rõ tôi với A Q có phải là bà con không, mà con cháu
y cũng chưa nhờ tôi viết hộ bao giờ ! Hay gọi là
"tiểu truyện"? Thì A Q cũng chưa hề có
một bộ "đại truyện" nào cả. Nói tóm lại,
truyện này cũng có thể cho là một bộ "bản truyện",
nhưng xét ra, văn chương của tôi nôm na mách qué
lắm, toàn dùng những lời của "anh kéo xe, chị
bán tương", lẽ nào lại dám lạm dụng như thế
! Cực chẳng đã, đành phải mượn hai chữ "chính
truyện" trong câu đưa đẩy mà mấy nhà viết tiểu
thuyết "không chính quy" vẫn dùng: "Nhàn
thoại hưu đề ngôn quy chính truyện" (Hãy gác
những chuyện rườm rà để kể lại chuyện chính) mà
đặt cho bộ sách cái tên "chính truyện",
mặc dù hai chữ này có thể lẫn lộn với hai chữ "chính
truyền" trong tên bộ sách có tiếng của cổ nhân
là bộ Thư pháp chính truyền thì cũng mặc !
Hai là, lệ thường phàm viết truyện, người ta vẫn
hay mào đầu bằng mấy chữ "Ông Mỗ, tự là Mỗ,
người xứ nọ, xứ kia ..." thế nhưng tôi lại
không biết A Q họ gì hết ? Có một lần, tưởng như
A Q là họ Triệu ; nhưng đến ngày hôm sau thì lại
không lấy gì làm chắc nữa. Ấy là hôm cậu con Cụ
Cố nhà họ Triệu vừa thi đỗ tú tài. Hôm ấy, tiếng
phèng la bèng ! bèng ! báo tin cho làng nước biết.
A Q uống luôn hai bát rượu tăm rồi khoa chân múa
tay nói rằng: tin ấy cũng làm cho y rất vẻ vang,
bởi vì y vốn là bà con với cụ Triệu ; nếu tính theo
đúng thế thứ trong gia phả thì y còn đứng ngang
hàng với ông nội cậu tú kia đấy ! Lúc đó, những
người đứng xung quanh nghe cũng có vẻ kính nể y.
Nào ngờ, hôm sau bác khán làng đã gọi A Q đến nhà
Cụ Cố họ Triệu. Vừa thấy A Q, cụ mặt bừng bừng mắng
ngay:
- A Q ! Mày là một thằng khốn nạn mà mày lại dám
nhận là họ hàng với tao kia à !
A Q đứng câm miệng.
Cụ càng nhìn, càng giận, sấn tới mấy bước nữa,
nói:
- Mày dám nói láo như thế à ? Làm sao tao lại họ
hàng với thứ mày được ? Mày là người họ Triệu à
?
A Q vẫn đứng im thin thít, muốn liệu thế chuồn,
nhưng Cụ Cố đã nhảy tới, tát cho một tát vào mặt.
- Mày là người họ Triệu thế nào được kia chứ ?
Mày mà họ Triệu vào cái ngữ nào?
A Q không hề biện bác gì về chỗ y chính là họ Triệu
hay không cả, chỉ đưa tay sờ vào má bên trái rồi
cùng bác khán đi ra. Ra khỏi cửa, bác khán còn mắng
cho một mẻ nữa, đành phải kỉnh cho bác hai quan
tiền rượu. Những người biết chyyện đều cho A Q đến
là vớ vẩn, khi không, chuốc lấy trận đòn oan, chứ
nào đã chắc gì mình là người họ Triệu ; mà dẫu có
quả là người họ Triệu đi nữa thì trước mặt Cụ Cố,
cũng không nên nói dại như vậy. Thế là từ đấy về
sau, không ai nhắc đến chuyện A Q họ gì nữa. Vì
vậy mà tôi không biết được thực tình A Q họ gì cả.
Ba là, tôi cũng không biết chữ tên A Q viết như
thế nào. Lúc y còn sống, người ta gọi y là A Quây,
đến khi chết rồi thì chả hề ai nhắc đến tên ấy nữa,
còn nói gì đến việc chép vào sử sách ! Mà nếu như
có việc chép vào sử sách, thì đây là lần đầu tiên
đây, cho nên sự khó khăn này tôi vấp trước ai hết.
Tôi từng có lúc nghĩ kỹ rằng : A Quây chính là A
Quế hoặc là A Quí đây ! Nếu như A Q có cái biệt
hiệu là Nguyệt đình, hoặc giả y đã ăn sinh nhật
vào khoảng tháng tám, thì nhất định là A Quế đứt
đi rồi. Nhưng y lại chưa hề có biệt hiệu - mà có
nữa cũng không ai biết - , lại cũng chưa hề gửi
thiếp cho ai vào ngày sinh nhật để người ta gửi
đến cho những bài thơ chúc tụng, thành ra viết A
Quế là võ đoán. Lại nếu như y có một ông anh hoặc
ông em tên là A Phú chẳng hạn, thì nhất định y là
A Quí ; nhưng y chỉ trơ trọi có một mình. Vậy viết
A Quí cũng chẳng có bằng chứng gì. Còn những chữ
lạ khác cùng âm quây thì tìm không ra. Trước đây,
tôi cũng có hỏi qua cậu Tú con cụ Triệu ; nào ngờ
một người uyên bác như cậu ấymà cũng mù tịt. Cậu
ta lại kết luận rằng đó là tại ông Trần Độc Tú đấy
! Ông ta ra tờ Tân thanh niên rồi đề xướng việc
đem chữ Trung quốc mà viết theo lối chữ Tây, thành
ra quốc túy trầm luân, không biết tra khảo vào đâu
nữa. Cuối cùng, tôi đành phải nhớ một người làng
lục hộ hồ sơ án A Q xem sao. Ròng rã tám tháng trời,
người ta mới trả lời cho tôi rằng : Trong bản án
không hề thấy tên nào đọc na ná là A Quây cả. Không
biết có chắc hay không, hoặc giả người ta không
tra khảo gì cả cũng nên, nhưng tôi không còn có
cách nào khác nữa. Sợ lối "chú âm phù hiệu"
chưa được thông dụng, tôi đành dùng lối chữ Tây,
theo cách phiên âm của người Anh mà viết thành A
Quây, và viết tắt là A Q vậy. Như thế, tôi đã nhắm
mắt làm theo bọn Tân thanh niên, trong lòng cũng
hết sức áy náy, nhưng cậu Tú còn bí nữa là tôi đây,
biết làm thế nào?
Bốn là quê quán A Q. Nếu như y là người họ Triệu
thì theo thói quen hay xưng quận vọng, có thể chiếu
theo chỗ chú giải trong cuốn Quận danh bách gia
tính mà nói rằng : y là người "Thiên thủy,
miền lũng tây". Nhưng đáng tiếc, A Q họ gì
chưa rõ lắm, thì quê quán y ở đâu cũng chưa có thể
định được. Tiếng rằng A Q sinh bình vẫn trú ngụ
ở làng Mùi, nhưng y lại cứ luôn luôn đi ngủ trọ
đâu đâu ấy. Thành thử không thể nói y là người làng
Mùi được. Nếu nói là người làng Mùi thì trái với
phép viết sử.
Một điều an ủi cho tôi là chữ A thì đúng hết sức,
quyết không mắc vào khuyết điểm vơ quàng vơ xiên,
có thể đưa ra tuyên bố cùng các nhà thông thái được.
Còn như những việc khác, chỉ mong các đồ đệ của
ông Hồ Thích Chi là những người "sính lịch
sử, sính khảo cứu" sau này có tìm ra manh mối
gì khác chăng? Nhưng lúc đó, e cuốn A Q chính truyện
của tôi đã mất tích từ bao giờ rồi ...
Trên đây cũng cho đi là một bài tựa.
hết: Lời tựa, xem
tiếp: Phần 1
Phần
1
Phần
2
Phần
4
Phần 5
Phần
6
Phần
7
Phần
8
XEM
TIẾP
|